16 - 20
16.
"Kim đại ca?" Điền Chính Quốc nhìn người đang đi vội vàng phía trước, bản thân thì cười trộm phía sau, "Kim đại ca, anh đừng giận em mà... Anh đi chậm lại chút em không theo kịp."
Kim Thái Hanh lập tức dừng lại, Điền Chính Quốc suýt nữa thì đâm vào lưng hắn.
"Lúc nãy em không cố ý gọi anh vậy đâu." Điền Chính Quốc tỏ vẻ xin lỗi, "Do tình thế bắt buộc mà, bọn họ có mấy người thích hóng chuyện lắm, nếu em không gọi anh như vậy thì sẽ khó kết thúc mọi chuyện lắm."
Tuyệt đối không phải vì cậu muốn trêu người ta đâu!
Kim Thái Hanh xoay người đối diện với cậu, quạu mặt không nói gì.
"Kim đại ca, em sai rồi."
Điền Chính Quốc lén túm lấy tay Kim Thái Hanh, lắc nhẹ.
"Bọn họ ngày nào cũng ăn no rửng mỡ đi bàn tán chuyện của em thế à?" Kim Thái Hanh giơ ngón tay chọc lên trán Điền Chính Quốc, bất mãn nói, "Em cũng vậy, hiền lành thế làm gì, trông như cô chồng nhỏ suốt ngày bị ức hϊếp ấy."
"Em nào có." Điền Chính Quốc lẩm bẩm, lại ngẩng mặt lên cười híp mắt hỏi, "Thì ra Kim đại ca tức giận vì chuyện này ạ, nãy em còn tưởng anh không vui vì em gọi anh là ông xã chứ."
"Em gọi tôi là ông xã là chuyện đương nhiên còn gì?" Kim Thái Hanh bực bội, giấy kết hôn cũng đã nhận rồi, hắn không phải là chồng Điền Chính Quốc thì là cái gì, "Chẳng lẽ em muốn gọi tôi là đại ca cả đời à? Tôi không thiếu em trai, cũng không biếи ŧɦái đến độ lên giường với cậu nhóc gọi tôi là đại ca.... Ô."
"Được rồi ông xã à, anh đừng nói nữa!" Điền Chính Quốc bịt cái mõm cún của Kim Thái Hanh lại, tai nóng bừng cả lên, "Về nhà về nhà thôi!"
Alpha này rốt cục có biết bản thân đang nói gì không vậy?
Xấu hổ chết mất thôi!
17.
Kim . không hề biếи ŧɦái . Thái Hanh dẫn cậu chồng nhỏ của mình về nhà.
Dọc đường đi Điền Chính Quốc cứ mất tự nhiên sao ấy, Kim Thái Hanh nhìn cậu mấy lần, hoàn toàn không hiểu nổi Omega này đang nghĩ gì.
Quả nhiên Omega đúng thật là phiền toái.
"Buổi tối em muốn ăn gì?" Kim Thái Hanh hỏi, "Tôi lái xe thuận đường mua về."
Kim Thái Hanh sẽ không vào phòng bếp, nhà họ Kim bọn họ chẳng ai biết nấu cơm cả, trong nhà luôn có giúp việc, cho dù sau khi trưởng thành, vì để thuận lợi cho công việc nên Kim Thái Hanh dọn ra ngoài sống một mình, hắn cũng chưa từng vào phòng bếp lần nào, kỹ năng thành thạo duy nhất chỉ có đun nước nóng.
"Mua ít đồ ăn về nhà để em làm cho, nhanh thôi." Điền Chính Quốc nghe vậy thì lấy lại tinh thần, thoát ra khỏi trạng thái ngại ngùng, "Kim đại ca có kiêng món gì không?"
"Tôi không kén ăn." Kim Thái Hanh sảng khoái đổi mục tiêu sang chợ nông sản gần nhà, "Sao lại gọi đại ca rồi?"
Đang gọi ông xã ngọt xớt ra đó còn gì, đổi cách gọi rồi vẫn đổi lại được à?
Quả nhiên Omega khó hiểu thật.
18.
Khả năng nấu ăn của Điền Chính Quốc bình thường, cũng may Kim Thái Hanh không để ý, ngay cả món rau cải bị xào quắt lại cũng ăn đến là ngon lành.
"Sau này không cần nấu ăn đâu."
Lúc thu dọn bát đĩa, Kim Thái Hanh đột nhiên nói vậy.
Điền Chính Quốc bị hắn nói cho sững người, lúng túng cứng còng tại chỗ.
"Em, ngại quá..." Điền Chính Quốc buồn thiu chuẩn bị nói xin lỗi, nhưng lại bị Kim Thái Hanh vốn chẳng nghe cậu nói chuyện cắt ngang.
"Có thời gian thì học thêm chút kỹ năng, sau này đi làm còn dùng được."
Hai mắt Điền Chính Quốc rực sáng: "Kim đại..."
"Hửm?" Kim Thái Hanh liếc cậu một cái, giọng nghe không vui.
"Ông — xã, anh có thể dạy em không?"
Kim Thái Hanh nhướn mày: "Tôi chỉ nhận học sinh thông minh thôi, học với tôi, em phải chuẩn bị tinh thần đấy."
"Vâng!" Điền Chính Quốc cười híp mắt, "Cám ơn ông xã!"
"Hừ." Kim Thái Hanh giơ ngón trỏ ra đè lên đôi môi mềm mại của Điền Chính Quốc, nói nghiêm túc, "Lúc học phải gọi là thầy."
Ô!
Lại ghẹo mình kìa!
Alpha này có phải cố tình không đấy.
Giậm chân bành bạch.
19.
Kim Thái Hanh thật sự dẫn dắt Điền Chính Quốc như học sinh của mình.
Hắn vốn là sinh viên ưu tú chuyên ngành tài chính, giờ lại là giám đốc Kim, những lời dạy bảo của đối phương chứa đầy kinh nghiệm nhưng lại vô cùng cay độc, thường xuyên khiến Điền Chính Quốc nghe đến sững người.
"Lần này tạm được..." Kim Thái Hanh xem 'bài kiểm tra' Điền Chính Quốc giao cho hắn, tạm chấp nhận trả lời, "Mất một tuần lễ mới hiểu được, ngốc chết đi được."
Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm, không biết vì sao Kim Thái Hanh lại nghiêm túc muốn làm thầy giáo như vậy, khiến cậu cảm thấy căng thẳng thật sự.
Nhưng Kim Thái Hanh làm việc rất nghiêm túc, nói làm thầy giáo thì chính là làm thầy giáo, nói dạy dỗ thì chính là dạy dỗ, chẳng có chút xíu tình cảm nào khác cả.
"Chúng ta đến tình huống tiếp theo..." Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc ngáp một cái, lại cau mày, "Không muốn học thì đừng học, mệt mỏi cho ai xem đấy!"
"Xin lỗi xin lỗi..." Điền Chính Quốc vỗ mặt một cái, "Thầy Kim em sai rồi ạ, em không cố ý đâu, chỉ là vừa có bài kiểm tra tuần lại thêm cả bài tập lần này nữa, em không ngủ ngon mấy."
"Em không ngủ ngon thì tôi ngủ ngon chắc?"
Kim Thái Hanh sầm mặt, Omega này mỗi ngày thức đến ba bốn giờ sáng mới lên giường nghỉ, cả đêm ngâm trong thư phòng hắn đuổi cũng không đi, giờ mới biết mệt hả.
"Em sai rồi em sai rồi." Điền Chính Quốc ngáp đến nỗi ứa cả nước mắt, "Nếu chuyện này còn xảy ra, em sẽ ngủ ở thư phòng, không về phòng ngủ quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa."
Mặt Kim Thái Hanh càng thối hơn.
"Tôi muốn em nói vậy đấy hả?"
Điền Chính Quốc hoang mang ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt hung dữ của Kim Thái Hanh lại gần, bế bổng cậu lên.
"Đi ngủ mau lên, sắp chết mệt đến nơi rồi." Kim Thái Hanh tức giận nói, "Bình thường biết làm nũng như vậy, sao cứ đến những lúc thế này lại cứng đầu cứng cổ vậy? Thân thể mệt mỏi, công việc áp lực không làm xong thì không biết xin giáo viên cho nghỉ à."
Cảm giác mệt mỏi ùa đến, Điền Chính Quốc buồn ngủ đến độ mắt sụp cả xuống: "Thầy Kim cho nghỉ không ạ?"
"Thầy giáo không cho phép." Kim Thái Hanh nhét người vào trong chăn, vỗ má cậu một cái, "Ông xã cho phép."
Nếu Điền Chính Quốc mà tỉnh táo, nghe thấy vậy chỉ sợ muốn nhảy cẫng lên, đáng tiếc giờ cậu mệt quá, nghe được câu đầu nhưng rớt mất câu sau, chỉ mơ màng bắt lấy tay Kim Thái Hanh, nhắm mắt bất mãn nói: "Không được vỗ đầu em, em không phải trẻ con. Phiền chết mất, sao cứ coi em là trẻ con..."
Kim Thái Hanh không tỏ vẻ gì bóp khuôn mặt non nớt của Omega một cái.
Em ấy, chỉ giỏi giả vờ ngoan ngoãn.
20.
Điền Chính Quốc thành thật đi theo thầy Kim học văn hóa kiến thức, nếu như khi mới bắt đầu học còn có chút suy nghĩ vẩn vơ gì đó, thì đến cuối cùng cậu đã hoàn toàn mê mệt với biển kiến thức, từ tứ đại giai không* đến nhập tâm thích thú, chui vào chăn rồi mà cũng bám lấy Kim Thái Hanh nói chuyện về chuyên ngành, quả thật như sắp điên đến nơi rồi.
theo cách nói của đạo Phật là thế gian tất cả đều là hư vô
Sáng sớm hai giờ rưỡi, Kim Thái Hanh quạu mặt nằm trong chăn thương lượng với chồng mình.
"Ngủ đã, mai tiếp tục nói được không?"
"Vậy ạ..." Điền Chính Quốc xem chừng hụt hẫng lẩm bẩm với hắn, "Vậy em qua... Ai ôi!"
Điền Chính Quốc bị ôm ngang người, kéo lại vào trong chăn.
"Anh đừng kéo em, em đi xem một xíu nữa thôi rồi sẽ ngoan ngoãn về ngủ mà."
Kim Thái Hanh nhìn Omega đang chớp chớp mắt trong lòng mình, bùi ngùi nói: "Tôi rất hối hận."
Điền Chính Quốc thấy kỳ lạ: "Hối hận gì ạ?"
Kim Thái Hanh một tay ôm chặt lấy người kia, tay còn lại cởϊ áσ ra: "Hối hận đã để em dư thừa tinh lực quá mức, cả ngày chẳng nghỉ ngơi gì cả."
"Thầy Kim anh làm gì đấy?" Điền Chính Quốc đỏ bừng mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn không động đậy, "Giờ trong lòng em chỉ có học hành!"
"Ừ, học hành." Kim Thái Hanh hôn lên đôi môi nóng rực mềm mại của Omega, "Bây giờ đến tiết thể dục..."
Không hổ là thầy Kim, tố chất giáo dục rất gì và này nọ.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top