TRUYỆN EDIT LẬM QT, THỜI GIAN QUÁ LÂU VÀ QUÁ LƯỜI ĐỂ SỬA 😭🙏🏻Tác giả: Đô Đô.Tình trạng bản edit: Hoàn thành.Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H, NP. ---Nữ sinh viên ngây ngô Lan Viện Viện, bởi vì muốn kiếm tiền để tự trang trải cuộc sống, đã xin làm công việc bảo mẫu tại nhà, cô cố ý tránh những người đàn ông độc thân, kết quả lại bị một cậu nhóc 14 tuổi "ăn sạch sẽ", không chỉ vậy, còn có nhiều thiếu niên đẹp mã đang độ dậy thì, muốn xóa thân xử nam trên người cô, tránh ra, các người đều là một đám háo sắc..........…
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày An Vô Dang ra ngoài lại uống rượu, lúc ấy tùy tiện chọn một tên đàn ông thuận mắt rồi lên giường.Kết quả sau một tháng tự nhiên cảm thấy đầu choáng váng cảm thấy ghê tởm mệt rã rời, thế là trúng thưởng.Giữa đứa trẻ và đại học, An Vô Dạng lựa chọn...... Giữ lại bảo bảo." Lão " đàn ông nhiều tiền Hoắc Vân Xuyên năm nay ba mươi, trong nhà ra lệnh cưỡng chế năm nay phải kết hôn gấp.Tốt, tìm một người mang về làm bọn họ tức chết thôi, cái gì, nhặt được ông "bầu"!?Hoắc Vân Xuyên hai đầu gối rơi xuống đất: QAQ Mẹ hỏi tôi vì cái gì phải quỳ xuống giúp bà xã mang giày......Chủ thụ ngọt văn 1V1, kết hôn trước yêu sau dưỡng bánh bao, tạm nghỉ học đại học hai năm sau đó tiểu thụ tiếp tục đi đọc.Vô tâm không phổi trong sáng mỹ manh thụ VS sủng thê cuồng ma hào môn đại thiếu lạnh lùng côngAn Vô Dạng: Nhớ trước đây sinh bảo bảo chính là vì không phải đi học, bây giờ tôi vì sao lại phải ở nhà làm bài tập.Hoắc Vân Xuyên: Ai (quanh năm suốt tháng giúp người làm bài tập biểu thị không dám nói câu nào)…
Mình không phải tác giả của truyện nha. Mình đọc và thấy hay nên reup lại cho mọi người cùng đọc!!!!Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định dành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Lúc đầu truyện tác giả viết không được cuốn cho lắm nhưng mà về sau chị tác giả có vẻ viết thuận tay hơn nên đọc hay hơn kha nhiều nha mọi người ^^…
Tác giả: U Hoàng Tử LamTên gốc: Bao Tử Nhà AiThể loại: Hiện đại - Hào môn thế gia - Hài - Nam nam sinh tử - Sủng ngược đủ cả - 1×1 - HE - (...)Nhân vật chính: Tư Không Viêm Nghiêu (ôn nhu - trung khuyển - thê nô trá hình băng sơn - lãnh khốc - tra công) x Ô Thuần Nhã (ôn nhu - hiền lành sau biến tạc mao - ngạo kiều thụ), Ô Trạch Vũ (a.k.a Bánh Bao)Nhân vật phụ: Tư Không Cảnh Hoán, Tư Không Đặc Dương, Mạc Tuấn Nghị, Hạ Dương, Văn Nhân Minh Húc... bla... bla...Độ dài: 113 chương chính văn + 5 phiên ngoạiNguồn: https://0406theyoosupark.wordpress.com/dam-my/about/Edit : tÁoBản raw + QT : Xà việnBeta : M.ATruyện có liên quan [Hạ Dương chết vì vênh váo như thế nào] Truyện của Hạ Dương và Văn Nhân Minh Húc - Truyện này thiên về "hành" công (chủ yếu là do anh Hạ Dương hồn nhiên, vô tư quá mức ╮(╯▽╰)╭)…
Tác giả: Trúc Dĩ.Số chương: 85c chính văn + 4c phiên ngoại. Edit: NhaDauTay. Bìa: Meilynh.Nguồn convert: Tangthuvien (tuongminh), wikidich. Truyện được đăng tại Wattpad và Facebook Lục Bình (Nhà Dâu Tây)https://www.facebook.com/profile.php?id=100014322405163Truyện được edit chưa có sự đồng ý của tác giả. Đề nghị không reup ở bất kỳ trang web nào khác.Trạng thái: hoàn sáng tác.----------------------------…
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, quân nhân, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, sạch, sủng, HE Độ dài: 93 chươngTưởng Tĩnh Thành yêu thích Ngôn Dụ nhưng lại có người đồn rằng có người vì để theo đuổi Ngôn Dụ mà đã bỏ ra 2 tỷ quá hào phóng. Cũng vì thế mà bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của hai người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở nụ cười. Bạn bè mắng anh lớn mặt: Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? Cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ...***Ngôn Dụ: Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em.Tưởng Tĩnh Thành: Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần báo cáo chuyển ngành. Nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà.…