9
Trong lòng Felix đã nghĩ ra đủ thiên ngôn vạn ngữ mắng người, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, cậu lại không mắng được.
Hyunjin tức thời lên tiếng điều tiết bầu không khí, " Chúng ta đi xem bọn họ nấu xong cơm chưa đi, thuận tiện đi rửa mặt."
Felix thừa dịp lúc này đi vệ sinh, những người khác cũng ngầm nhường tiểu học đệ đi rửa mặt trước
Hyunjin dẫn một đám người ào ào chen tới phòng bếp, quay đầu muốn hỏi Minho có cái gì đặc biệt muốn ăn không mà ngay cả bóng người cũng không thấy, anh liếc nhà vệ sinh bên kia vừa vặn trông thấy Minho cúi lưng đẩy cửa ra chui vào.
"..."
Khỏi nói tiểu học đệ không chịu nổi, là anh cũng không chịu được.
Gần đây Felix xuất hiện trên diễn đàn rất nhiều, tân sinh viên có giá trị nhan sắc mạnh nhất.
Diễn đàn là mấy trường đại học liên hợp thành lập, sinh viên Đại học S chỉ chiếm một phần, trong đó còn bao quát mấy trường đại học chung quanh, nhân số vô cùng đông và sinh động, phải trên ba bốn vạn người.
Chỉ cần phát ảnh chụp của Felix ra, những bài này đều lên hot, Hyunjin liền mỗi ngày nhìn Minho xen lẫn trong diễn đàn để kiếm ảnh chụp của Felix, sau đó đem hình nền điện thoại, nền hội thoại bối cảnh đều đổi thành ảnh chụp Felix.
Anh lần đầu tiên thấy Minho như thế, thích một người tới mất trí, so với trước kia hoàn toàn khác biệt.
Làm cho bọn họ cũng nghiêm túc hẳn lên, trong lòng bọn họ, Felix đã là bạn trai nhỏ của Minho hyung.
Bây giờ không phải, sau này cũng phải.
Felix không nhìn thấy Minho ở sau lưng, dùng sức lau mặt, mực rất dễ tẩy nhưng da mặt Felix lại quá trắng mịn, tẩy xong thì cả mặt đều đỏ hồng cả lên.
Minho sợ đối phương tức giận, thở dài, "Ai,tôi ... em cũng vẽ lên mặt tôi đi, được không?"
Dỗ trẻ con à.
Felix trên mặt đầy nước, chảy một đường xuống cổ, lưu lại cả trên xương quai xanh, nâng lên tay áo tùy tiện vuốt một cái, thuận tiện cho Minho một cái lườm nguýt.
"Tôi mới không thèm."
Vậy là không giận.
Minho đuổi theo Felix, "Em gần đây lên lớp thế nào? Theo kịp không?"Thành tích cấp hai của Felix nát nhừ, điều này anh có nghe thấy, khi đó đi theo gia đình đi công tác, cha mẹ Minho cũng thường ghé vào tai anh nói rằng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói Lee gia chỉ có một con trai độc nhất, lại không thể gánh vác được gia nghiệp, gọi thẳng là đáng tiếc, thuận tiện đem Minho ra giáo huấn một lần.
Lúc đó Minho so với Felix chính là Thiên Sứ.
Minho ngay từ đầu là hiếu kỳ tiểu ác ma trong mắt cha mẹ này là như thế nào, kết quả tiểu ác ma lộ ra móng vuốt làm toàn chuyện tốt.
Felix ngồi ở trên sô pha chơi điện thoại, Minho liền đứng sau lưng cậu, giữ im lặng đứng một lát, Felix nghe thấy người đứng phía sau nói "Felix, trên đầu em có hai cái xoáy."
"Nghe nói, đứa trẻ có hai cái xoáy đều tương đối thông minh."
"Vậy em cảm thấy, tôi lúc nào có thể theo đuổi được em đây?"
Felix không nhìn anh, cúi đầu trầm giọng nói, "Anh có phải hay không quá nhàn rỗi?"
Minho, "..."
"Nhàn hay không thì không rõ ràng, nhưng em không cảm thấy..." Minho kéo dài tiếng nói, cúi người tại bên tai Felixchậm rãi mà nói, "Tôi rất ngọt sao?"
Nhàn? Mặn? Ngọt? Con mẹ nó anh mà ngọt?
Felix nổi da gà đầy tay, lập tức ngồi thẳng lên, Minho cũng đứng thẳng dậy, ánh mắt hơi né tránh mà nhìn nam sinh trước mặt.
"Minho, có ai nói anh da mặt dày chưa?"
Minho không nghĩ nhiều, chậm rãi nở nụ cười che dấu, "Em cho rằng tôi đối với người nào cũng như vậy sao?"
"Felix, chỉ có em, " Minho giống như cười mà không phải cười, "Lão tử chỉ quấn lấy một mình em."
Đối phương nói rất rõ ràng, ánh mắt càng thêm lộ liễu, Felix bị ánh mắt trầm trầm giăng kín sương mù mông lung của đối phương làm tê cả da đầu, cứng đờ quay đầu đi chỗ khác, có chút ngập ngừng, không có khí thế mà nói, "Biến... Cút xa một chút."
Thời điểm thân ảnh Felix đột nhiên xuất hiện tại phòng bếp, một đám người đầu tiên là giật nảy mình, lập tức thụ sủng nhược kinh, làm sao lại để tiểu học đệ hỗ trợ, để tiểu học đệ dính vào khói lửa nhân gian như phàm nhân bọn hắn ư.
Cậu được an bài nhặt rau, ngồi trên cái ghế nhỏ, Felix vụng về đem lá rau khô ỉu xìu lựa ra, liếc qua cửa, trông thấy Minho không có theo vào, mới thở phào nhẹ nhõm.
Có chút chịu không được người kia.
Thời điểm cậu nhặt rau, phó ban tuyên truyền Lina lại gần cùng cậu nói chuyện phiếm.
"Hoan nghênh học đệ gia nhập ban tuyên truyền chúng ta, chị là Lina, là phó ban tuyên truyền, bình thường học tập có khó khăn gì cũng có thể tìm chị." Lina mặt tròn trịa, cười lên một đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, rất dễ dàng để người sinh ra cảm giác thân thiết.
"Cảm ơn học tỷ." Felix nói.
"Cuối tuần chính là tiệc tối viện y học chúng ta chào đón người mới đến, học đệ muốn tham gia tiết mục gì không?" Lina trông mong hỏi, viện y học trong hai năm qua tiệc tối đều không làm thỏa mãn được tất cả mọi người, một là chương trình học nặng nề tất cả mọi người không có tâm tư làm những cái này, hai là không có mấy ai giá trị nhan sắc đủ mạnh để đánh vào sự nhiệt tình, không có lực kêu gọi, không náo nhiệt.
Kangji tự nhiên hy vọng Felix có thể tham gia, dù chỉ đứng trên đài múa Thái cực quyền các cô cũng không ngại.
Felix không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, "Học tỷ tìm người khác đi, em không có am hiểu gì."
Cậu không có gạt người, với hoạt động ngoại khóa, Felix chỉ đánh bóng rổ, ca hát cũng chỉ làm khán giả, khiêu vũ tứ chi cứng đờ, Felix còn chưa muốn đi ra để tự làm xấu mặt mình
"A... Này thật đáng tiếc a." Có thể nhìn ra được, Lina thật rất thất vọng, liên tiếp thở dài mấy lần, đứng lên, thuận tay cầm lên rổ rau bên chân Felix, "Học đệ em cứ đi ra ngoài chơi đi, cái này ổn rồi..."
Chỉ còn cải ngồng.
Không phải vì quan hệ ngoài luồng giữa Minho và Felix mà là tiền bối rất tốt với tân sinh, dù là chơi game hay ăn uống, họ đều sẽ quan tâm trong tối ngoài sáng.
Thời điểm về ký túc xá, còn cho bọn họ một người một cốc trà sữa.
Trà sữa của Felix là Minho bỏ tiền mua.
Tự tay tặng, ống hút cũng cắm sẵn.
Ngay trước mặt nhiều người như vậy, Felix vẫn nhận lấy, nói cảm ơn.
Nam sinh ngón tay tinh tế, chính là lớn lên trong nhung lụa, đầu ngón tay Minho tại mu bàn tay đối phương nhẹ nhàng vuốt một cái, thu được một ánh mắt "Anh muốn chết" Felix thật thoải mái.
"..."
Felix suýt chút nữa cầm không vững ly trà sữa trên tay.
Trên đường trở về ký túc xá, Felix nhận được điện thoại của Jisung, hỏi cậu khi nào về, muốn để cửa không.
Còn mơ hồ nghe thấy người nào đó nhỏ giọng phàn nàn.
"..."
"Tôi mang chìa khóa, không cần để cửa lại." Felix nói, mới hơn chín điểm, để cửa gì, cậu biết chắc là Jongki ở ký túc xá nói muốn ngủ, mấy ngày gần đây vẫn luôn dạng này, cậu không ở ký tú Jongki liền chơi game, cậu ở ký túc xá Jongki liền hô hào muốn ngủ, miễn cậu làm ra chút tiếng vang, Jongki liền sẽ chẹp miệng tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Felix lúc đầu tâm tình tốt bởi vì cuộc điện thoại này mà bị quét sạch, khóe miệng nhếch lên cũng chầm chậm hạ xuống, ánh mắt dần dần hờ hững.
Vẻ mặt không chút biểu cảm cũng đủ cho thấy tâm trạng của Felix đang tồi tệ như thế nào.
Quả nhiên, thời điểm Felix trở lại ký túc xá, đèn đã tắt, nguyên tầng lầu chỉ có phòng bọn họ là đóng cửa tắt điện.
Jisung nghe thấy động tĩnh thò đầu ra khỏi chăn bông, hai mắt như sáng ngời dưới ánh đèn hắt vào từ hành lang ngoài, trợn tròn đôi mắt, đưa tay nắm chặt cổ áo Felix đem người lôi đến trước mặt mình.
" Cậu biết không, tiểu tử Jongki này, bảy giờ liền la hét đòi tắt đèn, tôi xoay người cậu ta lại quở ta nhỏ giọng một chút, cậu ta có phải là suy nhược thần kinh không?"
Mặc dù là muốn gào thét nói, nhưng Jisung vẫn là đem âm lượng ép tới mười phần thấp, cậu nghĩ đến dù sao còn có năm năm ở chung chỗ, nếu làm quá lên thì rất khó coi, lại nói, lúc này mới vừa khai giảng, gây rối tới tai phụ đạo viên, sẽ cho người ta ấn tượng không tốt.
Felix vỗ vỗ Jisung đầu, "Tôi đi tắm trước..."
"Chẹp." Trong ký túc xá mờ mịt, có người hắng tiếng, rất rõ ràng
Felix cùng Jisung liếc nhau một cái, "..."
Felix cảm thấy cái ký túc xá này mặt ngoài hòa bình cũng sắp duy trì không nổi nữa rồi, Jisung vừa rồi nắm đấm đều đã siết chặt, đâu chịu nổi loại uất ức này.
Mình cũng thế.
Nhưng có lẽ là bởi vì Minho thường xuyên ở trước mặt cậu lắc lư, Felix đối với hành vi này của Jongki vậy mà không có đặc biệt sinh khí, cảm giác đối phương chỉ như thằng hề.
Felix cảm thấy như vậy, nhưng có người không cảm thấy như vậy.
Tóc vẫn ẩm ướt không có sấy, Felix chỉ nghe thấy bên ngoài "Phanh" một tiếng, yên tĩnh vài giây đồng hồ, lập tức truyền đến trong lỗ tai chính là giọng Soobin yếu ớt la lên.
"Đừng đánh, đừng đánh, các ngươi đừng đánh." Soobin dáng người nhỏ, giọng cũng không lớn, thỏ thẻ nhỏ giọng xoa dịu.
Felix trên cổ vắt khăn lông liền từ toilet ra ngoài, trong phòng ký túc xá đã một mảnh bừa bộn, Jisung cùng Jisung ở dưới giường đánh nhau, cái ghế ngã trên mặt đất, sách cùng bút rơi xung quanh, còn có gối đầu cùng chăn mền giẫm dưới lòng bàn chân.
Jisung cao to, so với Jongki thì khỏe mạnh hơn, cậu mặc dù ấn đầu Jongki xuống, mặt ngoài nhìn là chiếm thế thượng phong, trên thực tế Jongki cắn một cái lên cánh tay cậu, cậu đau đến nhe răng trợn mắt vẫn không quên ồn ào.
"Hôm nay hoặc là cậu chết, hoặc là tôi chết, tôi nhịn cậu hơi lâu rồi đấy!"
Jongki không có lên tiếng, ra sức giãy dụa, đột nhiên trông thấy đứng tại cửa là Felix một thân nhẹ nhàng khoan khoái, ánh mắt lập tức thay đổi.
Không biết vì cái gì, Felix từ trong mắt đối phương trông thấy, thù hận?
Không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, Felix đem hai người kéo ra, "Có việc thì nói với nhau, đừng..."
Jisung tức giận đến lỗ mũi đều giống như đang bốc khói, "Nói không được, tôi xoay qua, cậu ta chẹp một cái, xoay lại cậu ta liền chẹp lần hai, có thôi đi hay không? Con mẹ nó chứ bảy giờ bị bắt nằm ở trên giường đã đủ bực, xoay người con mẹ nó cậu còn ở nơi này chép chép chép miệng, cho cậu ta mặt mũi chưa đủ sao?"
Jisungmắng nước miếng văng tung tóe, bởi vì động tĩnh lúc trước, sát vách mấy phòng ký túc xá đều chen sang đây xem náo nhiệt, đều là trong lớp mình, trông thấy ba người cùng giằng co, bên trong hiếu kỳ lại có chút lo lắng.
Hẳn là không ai bị thương đi.
Jongki buồn bực, không có phản ứng gì, Felix an ủi Jisung một lát, đang nghĩ cùng Jongki đem sự tình nói rõ ràng, cậu ta đột nhiên nhào tới, Felix mang dép, dưới chân liền bị trượt, té lăn trên đất.
Trong lúc bối rối tay kéo màn cửa, một đầu rơi trên mặt đất "Phanh" một thanh âm vang lên, Jisung cũng theo đó nhào vào trên người cậu, Felix xương sườn bị ép tới đau nhức.
"Con mẹ nó cậu điên à?" Felix quát.
Jongki không biết ở đâu ra khí lực, phát điên cùng Felix túm một chút cũng không có lôi ra được, Jisung cùng Soobin cùng tới hỗ trợ, Jongki chợt đưa tay bóp lấy cổ Felix.
"Đều tại các ngươi."
"Đều là các ngươi sai!"
"Ta muốn giết các ngươi!"
Trong mắt của cậu ta dường như mất tiêu cự, nhưng trên mặt lại tràn ngập sợ hãi cùng cừu hận, huyệt thái dương nổi gân xanh, hai tay bóp lấy cổ Felix khí lực rất lớn.
Felix cảm giác khí quản bị chèn ép, hô hấp càng ngày càng khó khăn, dưỡng khí trong phổi kịch liệt giảm xuống, Jisung chỉ cảm thấy Jisung ra tay bóp cổ Felix cực kỳ hung hãn, cậu gấp đến độ một đầu mồ hôi.
"Mẹ nó, mau tới hỗ trợ, Jongki điên rồi!"
Cậu vừa hô, bên ngoài vốn đang xem náo nhiệt mới biết được tình thế nghiêm trọng rồi, đều chạy tới hỗ trợ, bốn năm nam sinh mới kéo Jongki ra được, bị kéo đi, Jongki hai tay còn quơ lên, miệng bên trong lặp lại hô "Gi3t chết các ngươi" "Gi3t chết các ngươi".
Felix thuận lợi một lần nữa hít thở được, ho tới độ muốn ra cả phổi, giãy dụa từ dưới đất ngồi dậy, nhặt lên khăn mặt, trông thấy bên trên toàn máu đỏ tươi.
Jisung lúc đầu dùng hết sức lực từ khi bú mẹ đến ngăn chặn Jongki, cùng Felix đồng thời liếc thấy máu trên khăn, sửng sốt một chút, sau đó đem Jongki giao cho bạn học bên cạnh, đi qua ngồi xổm cạnh Felix.
Cái ót khẳng định là vừa rồi thời điểm ngã sấp xuống nên bị đập, vết thương ở trong mái tóc màu đen nhìn không thấy, nhưng máu từ phần gáy chảy xuống, Felix đứng lên, chất lỏng màu đỏ liền chảy đến lưng, ở trên áo sơ mi trắng tạo thành mảng đỏ vô cùng chói mắt
Jisung con mẹ nó một tiếng, "Felix, cậu chảy máu! Tôi đưa cậu xuống phòng y tế."
Felix đứng lên, lau đi máu trên tay, "Tôi tự mình đi."
Tùy tiện từ tủ quần áo bên trong lấy một cái áo denim sẫm màu, lại mặc một chiếc quần cộc màu đen, sợ hù đến người khác, Felix còn đội thêm chiếc mũ ngư dân.
Jisung muốn nói lại thôi, cậu có biết hay không cậu như này càng thêm làm người khác chú ý?
Bác sĩ của trường đang tiêu độc bàn ghế, nhìn thấy nam sinh đột nhiên xuất hiện ở cửa liền sửng sốt, tại sao lại che kín như vậy?
Felix cởi mũ xuống, "Bác sĩ, đầu của em bị rách."
Bác sĩ trông coi lấy đĩa, nhíp, kéo và một đống vật dụng khử trùng, yêu cầu Felix ngồi quay lưng về phía cô, nhìn thấy vết thương ở sau đầu Felix, vết thương không phải lớn, nhưng nó khá sâu, và máu không ngừng chảy..
"Choáng đầu hay không?" Nàng hỏi Felix.
Felix thành thật gật đầu, "Có một chút."
Bác sĩ nhăn lông mày, "Làm sao không cẩn thận như vậy, đập đến đó sao không chọi đến cùng a, cậu nhìn xem vết thương, sâu như vậy, bây giờ thời tiết còn nóng, nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?"
Felix cúi đầu, dịu dàng ngoan ngoãn lại ủy khuất.
"Tóc phải cắt đi, cắt đi bôi thuốc." Bác sĩ cuối cùng hạ thư thông báo.
Felix dừng một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu, "Toàn bộ sao?"
"Cắt ở đằng sau là được." Bác sĩ trường cầm trong tay cái kéo, bộ dáng chuẩn bị tùy thời động thủ.
Felix, "..."
Kia giống kiểu gì?!
Cậu còn có thể gặp người hay không?!
"Noona, noona thân yêu, noona xinh đẹp, có thể hay không đừng cắt tóc, em sẽ mỗi ngày trừ độc bôi thuốc, tuyệt đối sẽ không để nó nhiễm trùng, em hứa đó." Felix nói trở mặt liền trở mặt, mở miệng một tiếng noona, làm đến vô cùng tự nhiên.
Luna do dự, cô vẫn còn trẻ, không thể từ chối một cậu nhóc làm nũng như vậy.
Đặc biệt là Felix trông xinh xắn, vừa mới tắm xong tóc ướt đẫm, hai mắt rưng rưng vì đau sau ót, cũng ướt nhẹp, nhưng cũng rất sắc sảo và xinh đẹp, là người đều chịu không được.
Kỳ thật cũng không phải không được.
Bây giờ thời tiết chuyển lạnh, kỳ thật cũng không dễ dàng nhiễm trùng.
Luna thả lỏng, "Được rồi, em xoay người đi, cúi đầu xuống, cô giúp em thoa thuốc."
Felix thở dài, ngoan ngoãn cúi đầu.
Chờ một hồi lâu, mới cảm giác có hai tay đụng phải tóc của mình, Felix chú ý tới có bóng tối bao trùm xuống tới, bác sĩ, giống như, không có cao như vậy mà?
Felix quay đầu muốn nhìn, hai tay kia lập tức đè lại bờ vai của cậu, "Đừng nhúc nhích."
Không có cảm giác lạ với âm thanh vang lên bên tai, dù là như thế, Felix ngay khi đối phương nói ra hai chữ này lập tức biết được người này là Minho.
"Anh sao lại ở chỗ này?" Felix vô ý thức liền hỏi.
Minho thuần thục giúp Felix tiêu độc vết thương, đứng bên cạnh trả lời, "Bọn họ uống nhiều, tôi tới kiếm thuốc giải rượu." Cái kẹp ném vào đ ĩa làm loảng xoảng, thậm chĩ còn tạo âm vang trong phòng.
Minho vừa đến, chỉ nghe thấy Felix đang làm nũng hô noona, không có lên tiếng đi vào phòng y tế, đầu tiên nhìn thấy chính là trong chiếc đ ĩa bên cạnh có một đống băng gạc nhiễm máu.
Lại nhìn người nào đó, dửng dưng còn có thể nũng nịu, cái ót đầy máu, tóc đều đã bết thành một túm một túm, nhìn thảm thương chít chít, nhưng hết lần này tới lần khác chính cậu không chút nào cảm thấy vậy.
Luna quan hệ tốt với Minho, bên kia nhẹ nhàng đi tới, ở bên tai cô thì thầm vài câu, Luna đưa đồ trên tay rồi rời đi.
Minho ấn từng băng gạc một, nhìn màu đỏ nhuộm kín, lại đổi một viên khác.
Sự lạnh lùng trong mắt anh càng lúc càng mạnh.
Trên cổ lộ ra cũng có vết máu.
Em ấy rốt cuộc chảy bao nhiêu máu, ở đâu mà anh không thấy và không biết.
Động tác của Minho rất nhẹ nhàng, làm cho Felix hoàn toàn mất cảnh giác, cho đến khi nửa khuôn mặt bị Minho giữ trong lòng bàn tay, hai người chật vật đối diện nhìn nhau cậu mới giãy dụa lên.
"Felix, em có phải bị khi dễ rồi không?" Minho chậm rãi hỏi.
Ngay từ đầu Felix cũng rất tức giận, cậu chưa từng gặp qua người không nói đạo lý như thế, trước kia ở cấp ba, bạn học dù thiểu năng, tốt xấu còn có thể đưa ra một cái lý do nói cho qua.
Mà Jongki, nói là xung đột lợi ích, hai người báo danh vào hội sinh viên nhưng không cùng một ban chuyên môn, không có cái gọi là cạnh tranh, nếu là học bổng hay thành tích thì còn chưa đến, lúc này mới khai giảng mấy tuần.
Felix sau khi túm lấy Jongki thì bị túm lại, giương mắt nhìn vào Jongki.
Dưới con mắt của Jisung, Jongki đến mức này là vì Felix, Jisung cho rằng Jongki là bởi vì đố kị Felix được trúng tuyển vào hội sinh viên, mà chính cậu ta lại không được tuyển.
Nhưng thời điểm Felix trông thấy cặp mắt kia, cậu liền phủ định tất cả suy đoán trước đó của Jisung.
Trong mắt Jongki, trống rỗng vô thần, giống như sương mù dày đặc, không có tiêu cự, cũng nhìn không thấy bất kỳ ánh sáng.
Tĩnh mịch u ám, như thả viên đá xuống chiếc giếng cạn sâu không thấy đáy, không một tiếng vang.
Minho nghe Felix nói xong, một hồi lâu, mới nói, " Chuyện này em cùng phụ đạo viên nói một tiếng, tốt nhất buổi tối hôm nay liền đưa tên kia đi bệnh viện."
Hai người trong nhà đều là theo nghề y, Felix tự nhiên minh bạch ý tứ Minho.
Bạn cùng phòng cậu, Jongki, khả năng tinh thần có vấn đề.
"Chờ một chút tôi đưa em trở về." Minho tháo găng tay, mặt mày lạnh lùng, khó thấy được trầm tĩnh.
Felix vừa định nói không cần, quay đầu đã nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của anh, ánh mắt không chút nào giống hắn lúc bình thường nói chuyện với mình cùng ngữ khí lạnh nhạt bình tĩnh như thế, Felix cảm giác sống lưng cứng đờ, lời cự tuyệt lập tức nuốt xuống.
"Được thôi." Felix nói.
–
Trong túc xá đã không còn bạn học xem náo nhiệt, Felix vốn đang lo lắng sau khi cậu đi còn hưa xong việc, ai nghĩ tới thời điểm mở cửa phòng, một chút bừa bộn đều nhìn không thấy, những đồ lộn xộn trên mặt đất đều đã dọn hết.
Jongki ngồi trên cái ghế của mình, nhìn chằm chằm vào một góc phòng ký túc xá, mãi tới khi tiếng cửa mở vang lên, mới quay sang nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ánh mắt cậu ta rơi vào thân ảnh Felix, cùng sự trống rỗng trước đó hoàn toàn khác biệt, cậu ta bây giờ nhìn lại thực bình thường.
Felix trên quần áo còn dính máu, Jongki tại nhìn thấy vết máu liền mạnh mẽ run lên một cái, lập tức đứng lên hướng Felix đi đến, Felix còn chưa kịp phản ứng, liền bị người đứng phía sau một nắm lấy, kéo tới một bên.
Minho thân cao một mét chín rất có lực uy hiếp, cũng rất cản ánh sáng.
Felix từ sau lưng Minho thò đầu ra, nhíu mày nhìn Jongki, "Cậu có chỗ nào không thoải mái không?"
Minho rủ xuống mắt thấy cái đầu nhô ra sau mình, liền đẩy trở về, xong mới nhìn bạn cùng phòng của Felix.
"Tôi đề nghị cậu nên đi khám lại đầu mình đi." Minho nói, " Ngày mai tôi sẽ báo lại chuyện này với phụ đạo viên của các cậu, thầy sẽ tìm các cậu nói chuyện sau."
Không cần Felix kể ra bạn cùng phòng của cậu bất thường thế nào, Jongki vẻn vẹn chỉ đứng một bên dưới đèn, sắc mặt vàng như nến không có chút huyết sắc, hốc mắt hãm sâu, giữa lông mày nhíu thật chặt, quầng xanh dưới mắt như vết mực tích lại.
Môi mỏng trắng bệch, một mặt khổ tướng, có thể nhìn ra đối phương đã lo nghĩ nhiều tới trình độ nào.
Mặc dù Minho không biết đối phương đến cùng là bệnh tâm lý gì, nhưng trước mắt có thể nhìn ra chắc chắn là có..
Anh nghĩ tới đoạn thời gian trước hội học sinh tuyển thành viên, biểu hiện của tên bạn cùng phòng này coi như tạm được.
Qua khoảng thời gian không thấy, khí chất cả người đều thay đổi.
Jongki khó mà tin nổi trừng lớn mắt, "Học trưởng anh có ý gì? Anh cảm thấy tôi có bệnh?"
Minho nhìn đối phương đột nhiên kích động lên, nhíu nhíu mày, vô ý thức lại cản Felix, miễn cho cậu thò đầu ra nhìn.
Minho còn chưa kịp trả lời, Jongki liền phối hợp xoay người, miệng lẩm bẩm.
"Ai có bệnh? Ngươi có bệnh hay ta có bệnh? Ta có bệnh gì? Ngươi có bệnh gì? Quá ồn, các ngươi sao đều nhao nhao lên nói?" Jongki ngồi trên ghế, tự mình lầm bầm, tiếng lúc to lúc nhỏ, như là lúng túng, một hồi gãi gãi cổ, một hồi vuốt vuốt mái tóc, hành vi cử chỉ hoàn toàn không giống người bình thường.
Jisung dù thần kinh thô, cũng cảm thấy có chút không đúng lắm, cậu hướng phía Felix nháy mắt
Felix thò đầu ra, còn chưa có lên tiếng, Jongki đột nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt chăm chú vào Felix.
Felix "..."
Sau đó Felix hồi tưởng lại, cảm giác khi đó bị Jongki để mắt tới,như bị bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy cuống họng, nhưng nếu cậu thật nghiêm túc đi cảm thụ, bên trong còn có thật sâu tuyệt vọng cùng cầu cứu không tiếng động.
Nhưng Felix hiện tại kiến thức chuyên nghiệp không đủ, cũng không có kinh nghiệm, cả Minho cũng thế, học đều là lý luận, kinh nghiệm thực tiễn ít càng thêm ít, chỉ dựa vào video cùng hình ảnh của những người đi trước, hoàn toàn không đủ phân biệt tình huống hiện tại của Jongki.
Felix há hốc mồm, lông tơ lập tức dựng đứng lên, lui về sau hai bước.
Có lẽ là bị cử động lui lại của Felix kích động, Jongki lập tức gắt gỏng lên, hướng về Felix mà xông tới.
"Mẹ nó" Jisung lập tức từ trên giường nhảy xuống đi bắt Jongki, nhưng góc áo cũng không chạm được
Trong mắt Jongki căn bản không có Minho, Minho lúc Jongki xông tới, cánh tay trực tiếp ngăn tại cổ của Jongki, đối phương bị ngăn lại, mắt không có nháy một chút, cổ Jongki trực tiếp bị giữ ấn trên mặt đất.
Jongki quơ loạn cánh tay trên mặt đất, hai chân phát điên đạp đạp, lại không cách nào đứng lên.
Minho một gối ép trên vai cậu ta, đem hai tay Jongki gập ra phía sau, ngẩng đầu nói với Felix, " Nhóc con, gọi 120, lại nói với phụ đạo viên của các em một tiếng."
"Ừ ừ." Felix cuống quít, căn bản không có thời gian so đo Minho gọi cậu là gì, vội vàng ứng tiếng lấy điện thoại di động gọi 120 và thông tri phụ đạo viên.
Taeyang tới sớm hơn 120, còn mặc đồ ngủ, trông thấy một màn này, kính mắt đều mém rơi xuống, anh phụ trách số sinh viên không nhiều, còn rất trẻ, chuyện giữa các sinh viên cần xử lý cũng không ít, trường hợp của Jongki, anh vẫn là lần đầu gặp phải.
"Đây là có chuyện gì?" Taeyang hỏi.
Dù Taeyang ở trong điện thoại nghe Felix nói đơn giản tình huống lần này, nhưng bởi vì tình huống khẩn cấp, Felix chỉ chọn trọng yếu mà nói, Taeyang không nghĩ tới hiện trường so với anh tưởng tượng càng thêm hỏng bét.
Taeyang tiếp đấy lại trông thấy Felix trên người dính máu, đem Felix kéo đến trước mặt nhìn một vòng, "Em đây là làm sao rồi?"
Jisung lên tiếng, "Thầy, để em kể lại đi."
Taeyang nghe Jisung nói xong, 120 liền đến, Jongki bỗng phát điên được tiêm thuốc an thần rồi đặt lên xe cứu thương, Taeyang là phụ đạo viên đương nhiên phải đi cùng, anh còn muốn mang Felix cùng đi bệnh viện.
Felix mắt nhìn vết máu trên người mình, cự tuyệt, "Em đã tới phòng y tế xử lý, không có việc gì, phụ đạo viên thầy đừng lo lắng, trước xử lý sự tình huống Jongki đi."
"Cũng tốt." Xác thực, đồng thời để mắt tới hai sinh viên, anh xác thực không cách nào chiếu cố, Taeyang ánh mắt dạo qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên thân Minho, anh hướng đối phương mở lời nhờ hỗ trợ, "Học đệ, giúp tôi trông em ấy một chút."
Minho cười một cái, "Được."
Đưa mắt nhìn 120 mở cửa lớn khu ký túc xá, Jisung hô to, "Ồ, Đường học trưởng nguyên lai là học đệ của phụ đạo viên!"
Felix dừng một chút, nghiêng đầu nhìn xem Jisung "Trọng điểm của cậu đặt đâu vậy?"
Jisung mỉm cười, "Vậy hiện tại mình liền nói cho cậu trọng điểm, chính là Jongki, sau khi cậu đi, thừa dịp mình cùng Soobin không có chú ý, dội nước lạnh lên giường cậu"
"Lixie, cậu không có chỗ để ngủ mất rồi."
Felix, "..."
Hiện tại xông lên đánh tên Jongki một trận có kịp hay không, ỷ có bệnh muốn làm gì thì làm?
Felix bò lên giường nhìn, Jisung không có lừa cậu, chăn mền của cậu ướt đẫm, màu lam nhạt bị ướt nhẹp nhìn càng rõ ràng, Felix đưa tay sờ một cái, nhấn nhẹ là nước chảy xuống.
"Vậy tôi sẽ ở ngoài trường." Felix nói xong liền nhảy xuống giường, bắt đầu rút cục sạc pin, tìm quần áo.
Minho nhìn đối phương bận rộn, kêu lên nhóc con.
Felix không biết là không nghe thấy hay không biết Minho gọi câu, nữa nguời vùi trong tủ quần áo, bất động thanh sắc.
Ngẫu nhiên nhìn tới cái ót, máu đã khô bết lại, tóc dính thành từng nhúm, cứng cứng như gai, dính màu trắng của thuốc bột, trên quần áo còn có vết máu, muốn bao nhiêu chật vật có bao nhiêu chật vật.
Thảm thương chết được.
Minho đứng ở cửa, thanh âm lớn hơn một ít, "Felix."
"Làm gì?" Felix lúc này mới biết được, kéo quần áo ngủ cùng đồ ngày mai vào trong balo, nhìn về phía Minho.
"Phòng ký túc tôi có giường trống." Minho nói.
Felix hồ nghi một chút, "Liên quan gì tới tôi?"
Minho ý đồ chậm rãi đem người tới bên cạnh mình, "Em có thể tới ký túc xá tôi ở."
"..." Felix thật nhanh cự tuyệt, "Tôi không thích cũng không quen cùng người lạ ngủ chung phòng, đi khách sạn ngủ một đêm, ngày mai tôi đi siêu thị mua chăn bông mới để đổi là được."
Đáp án trong dự liệu, Minho không có gì ngạc nhiên.
Minho thản nhiên tiếp nhận câu trả lời, "Felix", rất hào phóng giúp Felix xách balo, túm quần áo trên vai Felix kéo người ra, "Vậy tôi đưa em đi khách sạn."
Jisung "A" một tiếng, cứ như vậy trơ mắt nhìn bạn cùng phòng của mình bị Minhoxách đi, không phải, ai... Bạn cùng phòng xong đời rồi.
Thật xong đời.
"Hai người ở cần hai căn cước." Bị quấy nhiễu giờ này, tiếp tân lúc đầu sắc mặt có chút không tốt, nhưng trông thấy trước mặt là hai nam sinh soái khí thái độ vẫn tốt hơn một chút.
Felix không nhìn Minho sau lưng, "Anh ta đưa tôi đến, lập tức đi ngay, chỉ tôi ở."
Tiếp tân còn chưa kịp trả lời, Minho ở phía sau nói, "Anh ngồi một lát, sẽ rời đi ngay."
Felix, "..."
Cũng là không cần vẽ vời thêm chuyện như thế.
Nhân viên lễ tân cười rạng rỡ, không hỏi thêm nữa, hạ mày, chọn phòng ở, "Đi thang máy bên trái lên lầu ba rồi rẽ phải, là căn phòng cuối cùng, chúc quý khách nghỉ ngơi thật thoải mái."
Felix lấy balo từ trong tay Minho, quay người hướng thang máy đi, cậu vào thang máy, Minho cũng cùng theo vào.
Felix, "..."
Tựa hồ là đoán được Felix sẽ đuổi người, Minho vượt lên trước một bước theo vào thang máy, cửa thang máy chậm rãi khép lại, Minho nhìn về phía Felix, mỉm cười, "Ban đêm không an toàn, tôi đưa em lên."
Felix nhìn xem thang máy từng tầng từng tầng đi lên, cuối cùng từ từ mở ra, sau đó cậu nghiêng đầu có chút nhướng mắt, "Anh có muốn đưa tôi vào phòng luôn không?"
Minho đang chuẩn bị nói có thể, Felix nghiêng đầu cười, không nhanh không chậm tiếp tục nói, "Đưa tôi vào phòng tắm? Hay đưa tôi lên giường?"
Minho nhìn Felix một hồi, bộ dáng đối phương giương nanh múa vuốt như thế phá lệ xinh đẹp.
Giống một thanh lợi kiếm xinh đẹp ra khỏi vỏ.
Một hồi lâu, Felix bị đối phương nhìn tới hơi nóng, li3m môi một cái, đang muốn nhấc chân rời đi, Minho đưa tay đè đầu Felix lại, tránh đi cái ót, nhẹ nhàng khoác l3n đỉnh đầu.
Tiếp theo Felix nghe thấy Minho nói,
"Nhóc con, mặc dù anh có thể, nhưng lúc này sẽ không quá nhanh với em chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top