Tên truyện: Lạc Nhi Ý Tác giả: Tuyết Sơn Tiểu Lộc Thể loại: Xuyên không Số chương: 400 Nam chính: Hách Liên Y ( Nhiếp Chính Vương) Nữ chính: Vân Tử Lạc Truyện này cũng tình cờ đọc được từ trang dịch truyện của 1 chị,khá hay nhưng do là truyện phụ chị ấy dịch nên ra khá chậm .mình chỉ edit từ phần 2 trờ đi, phần 1 mọi người có thể tìm Lạc Ý Nhi và đọc nhé. Lần đầu mình edit truyện văn phong có nhiều chỗ nó không mượt mong mọi người góp ý :)…
Hanagaki Takemichi thông qua một cái gương nhìn bản thân của mình ở thế giới khác."Sao nhìn tôi ngáo thế?""Chứ cậu bây giờ có đỡ ngáo hơn đâu?""bậy, tôi đẹp trai ngời ngợi, sang xịn mịn thế cơ mà."• OOC• Hanagaki Takemichi ở thế giới song song, nơi mà cả cậu và Touman chẳng liên quan gì đến nhau.• Truyện có tình tiết không thuộc nguyên tác.• Timeline không thuộc về nguyên tác. • Thể loại: Boy love.…
Đây là truyện của mình. Xin đừng mang đi đâu đó ❤ nếu yêu thích hãy share. Vui lòng không chuyển ver,..... khi chưa có sự cho phép ❤ hãy tôn trọng tác phẩm mà mình làm ra.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Tên: Nam chủ tỉnh tỉnh! Ngươi là của nữ chủ.Tác giả: Thanh Hoa Nhiên.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 103Nguồn: TangthuvienThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Dị thế , Xuyên việt , Ngọt sủng , Xuyên thư , Xuyên thành nữ phụ.🌸🌸🌸🌸🌸🌸Lâm Thu không nghĩ tới, mới vừa một xuyên qua liền phải đối mặt một trường hợp tán đảm kinh hồn!Tên nam chủ thanh lãnh, cấm dục, không nhiễm bụi trần, vì sao lại nhìn chằm chằm nàng như lang như sói thế kia ?Lâm Thu: Uy! Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ta là thê tử nữ phụ độc ác lót đường, không phải nữ chủ của ngươi đâu!Nam chủ: Là nàng.Lâm Thu:......??!!Sau này.Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Hãm hại nữ chủ là chuyện của nữ phụ ác độc ta, không phải của ngươi đâu!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi giết sạch hết đám người đó làm sao ta châm ngòi ly gián được?!Lâm Thu: Nam chủ, tỉnh tỉnh lại! Ngươi là thủ lĩnh chính đạo, không phải BOSS! Không phải BOSS! Không phải BOSS!Cho nên cái truyện này còn có thể gọi là 《 giành đường vai ác, vai ác không có đường đi》PS: Nam chủ từ đầu đến cuối chỉ yêu có một mình Thu thu thôi nha!!!🌸🌸🌸🌸🌸🌸Editor: Cái hố này đúng...hố người luôn, nhân vật xuyên qua, đoạt xá từa lưa, mọi người xem nhớ bình tĩnh nha ! :))) Editor chỉ edit truyện song khiết thôi, nam nữ chủ đều 1vs1 nha !!!…
Tống An Cửu sinh ra trong gia đình quyền thế nhưng cha mẹ lại ly hôn, không ai quan tâm tới cô, khiến cô tự tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc mạnh mẽ, phá phách, cô lại thích học lại lớp 12 không muốn lên đại học. Cũng vì vậy mặc cho cha mẹ phản đối kịch liệt cô vẫn quyết định kết hôn với Phó Thần Thương một người mà cô không quen biết chỉ mới gặp một lần.Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi tới đâu?Trích đoạn nhỏ: (1)"Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!""An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?""Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!"(2)"Hút thuốc lá?""Tuyệt đối không có!""Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.""Tại sao a a a!""Uống rượu cắt một ngàn.""Anh không phải người!""Mắng chửi người một chữ ba trăm.""...""Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.""..."…