2.

Ba năm trôi qua kể từ đêm mưa tháng 11 năm 2018, nhưng với Choi Mujin và Jung Taeju, ba năm ấy không phải là khoảng thời gian bình thường. 

Nó là một vòng xoáy đen tối không lối thoát, nơi mỗi ngày Taeju chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự tôn thờ hủy diệt, và Mujin ngày càng bị chính nỗi sợ mất mát của mình nuốt chửng. 

Họ không yêu nhau theo cách con người. 

Họ tiêu diệt nhau để chứng minh rằng họ còn sống, còn thuộc về nhau.

___________

Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng yếu ớt len qua rèm cửa dày của biệt thự ngoại ô Seoul, Choi Mujin tỉnh dậy với cơn đau đầu quen thuộc. 

Hắn không nhìn đồng hồ. 

Hắn không nghĩ đến công việc. 

Điều đầu tiên hắn làm là quay sang bên cạnh giường, nơi Jung Taeju nằm trần trụi, cơ thể cao lớn đầy những vết thương cũ mới chồng chéo lên nhau như một bức tranh trừu tượng bằng máu và sẹo. Những vết cắn từ đêm qua vẫn còn đỏ tươi, một số chỗ rỉ máu khô, một số chỗ sưng vù. Da Taeju trắng nhợt vì mất máu thường xuyên, 

nhưng đôi mắt hắn – dù đang nhắm – vẫn toát lên sự cảnh giác bệnh hoạn.

Taeju không bao giờ ngủ sâu. 

Trong tâm trí hắn, giấc ngủ là kẻ thù. 

Giấc ngủ là khoảng thời gian hắn 

không thể quỳ dưới chân Mujin, 

không thể giết người vì Mujin, 

không thể để Mujin tra tấn hắn để khẳng định quyền sở hữu. 

Taeju chỉ ngủ chập chờn, tai luôn lắng nghe từng tiếng thở của Mujin, mũi luôn ngửi thấy mùi cà vạt đỏ và nước hoa nam tính nồng nàn mà hắn thuộc nằm lòng như thuộc kinh cầu nguyện. 

Mỗi khi Mujin cựa mình, Taeju lập tức tỉnh giấc, tim đập mạnh vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. 

Sợ rằng hôm nay Mujin sẽ không cần hắn nữa. 

Sợ rằng hôm nay Mujin sẽ tìm một con chó săn mới thay thế.

Mujin ngồi dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua cơ thể Taeju như đang kiểm tra món đồ chơi của mình có bị hỏng không. 

Trong lòng Mujin lúc này là một cơn bão tố hỗn loạn không thể diễn tả. 

Hắn – Choi Mujin, ông trùm Dongcheon, kẻ đã tự tay bắn chết cha ruột mình năm mười bảy tuổi, kẻ đã xây dựng đế chế bằng máu và lửa, kẻ chưa từng sợ bất cứ ai – lại đang sợ hãi tột độ trước một con người. 

Hắn sợ Taeju sẽ tỉnh ngộ. 

Hắn sợ Taeju sẽ nhận ra rằng tất cả những đau đớn, những vết dao, những lần bị siết cổ chỉ là trò chơi bệnh hoạn của một kẻ cô đơn. 

Hắn sợ Taeju sẽ rời bỏ hắn. 

Ý nghĩ ấy khiến Mujin muốn điên loạn. 

Hắn muốn khắc sâu hơn nữa vào da thịt Taeju. 

Hắn muốn làm Taeju đau đến mức Taeju không thể nghĩ đến bất cứ thứ gì khác ngoài hắn. 

Hắn muốn Taeju khóc, rên rỉ, van xin, và cuối cùng vẫn mỉm cười nói rằng "Em thuộc về anh".

Mujin đưa tay ra, ngón cái ấn mạnh vào vết cắn sâu hoắm trên vai Taeju. 

Máu tươi lại rỉ ra. 

Taeju giật bắn mình tỉnh giấc ngay lập tức. 

Đôi mắt hắn mở to, không phải hoảng loạn, mà là sự vui mừng quái dị, sáng rực như bị thiêu đốt bởi lửa địa ngục.

"Anh... anh thức dậy rồi sao?"

 Giọng Taeju khàn đặc, run run vì đau nhưng đầy khao khát. 

Hắn không né tay Mujin. Ngược lại, hắn còn ngửa vai ra để Mujin ấn mạnh hơn.

Mujin không trả lời bằng lời nói. 

Hắn chỉ siết mạnh cổ Taeju bằng một tay, kéo hắn sát vào ngực mình. 

Da thịt chạm da thịt. Hơi ấm lan tỏa, nhưng không có chút dịu dàng nào. 

Chỉ có sự chiếm hữu thô bạo, như muốn nghiền nát xương cốt đối phương.

"Đau không, Taeju?" 

Mujin thì thầm vào vành tai hắn, giọng trầm thấp như tiếng rắn độc. 

Răng hắn cắn nhẹ vành tai Taeju, rồi cắn mạnh hơn đến chảy máu.

"Đau... rất đau, anh ạ..." 

Taeju thở hổn hển, nước mắt lăn dài trên má, nhưng khóe miệng hắn cong lên thành nụ cười méo mó. 

"Nhưng em thích. Em thích lắm. 

Nó nhắc nhở em rằng em vẫn còn sống vì anh. 

Nó nhắc nhở em rằng anh vẫn cần em đến mức phải làm em đau."

Tâm lý của Jung Taeju đã bị bẻ cong hoàn toàn từ rất lâu. 


Từ đêm đầu tiên bị Mujin chạm vào môi trong phòng thẩm vấn, Taeju không còn là con người bình thường nữa. Hắn từng giết cha ruột vì lòng thù hận, nhưng giờ đây lòng thù hận ấy đã chuyển hướng thành sự tôn thờ mù quáng dành cho Mujin. 

Taeju tin rằng chỉ khi bị Mujin đau đớn, hắn mới thực sự tồn tại. 

Nếu Mujin không đánh hắn, không cắn hắn, không siết cổ hắn, Taeju sẽ tự tay làm đau chính mình – cắt dao vào cánh tay, đập đầu vào tường – chỉ để Mujin nhìn thấy và hài lòng. 

Hắn sẵn sàng giết hàng trăm người vô tội chỉ để Mujin khen một câu "Tốt"

Hắn sẵn sàng chết ngay lập tức nếu Mujin ra lệnh. 

Đó không phải tình yêu. 

Đó là sự sùng bái hủy diệt đến méo mó, là khổ dâm bị đẩy đến cực hạn—

khi đau đớn không chỉ được chấp nhận, mà bị nghiện, trở thành hơi thở duy nhất.

Mujin cảm nhận rõ ràng điều ấy qua từng cơn run của cơ thể Taeju. 

Và điều ấy vừa khiến hắn khoái trá đến run người, vừa khiến hắn sợ hãi đến mức muốn nôn mửa.

 Hắn biết mình đang nuôi dưỡng một con quái vật. 

Một con quái vật trung thành tuyệt đối, nhưng cũng có thể nuốt chửng chính chủ nhân nếu hắn sơ hở. 

Vì thế Mujin càng siết chặt hơn. 

Hắn quật Taeju xuống giường, ánh mắt không chút dao động—không báo trước, không dạo đầu, chỉ có sự kiểm soát lạnh lẽo siết chặt từng khoảnh khắc.

Hắn xé toạc quần áo còn sót lại trên người Taeju, rồi dùng chính cà vạt đỏ của mình trói chặt hai cổ tay Taeju vào đầu giường.

"Hôm nay có cuộc họp quan trọng ở cảng với bọn Nhật" 

Mujin nói, giọng lạnh tanh trong khi tay hắn siết chặt cổ Taeju đến mức hắn thở khò khè. 

"Mày đi cùng tao. Nhưng trước đó, tao phải đánh dấu lại. Tao phải chắc chắn rằng không con chó nào dám nhìn mày."

Taeju không kháng cự. 

Hắn mở rộng hai chân, để mặc Mujin chiếm lấy hắn một cách thô bạo nhất có thể. 

Không dầu bôi trơn. 

Không lời dịu dàng. 

Chỉ có đau đớn xé toạc. 

Taeju cắn môi đến chảy máu, nước mắt rơi lã chã, nhưng miệng hắn vẫn thì thầm: 

"Mạnh hơn nữa anh ơi... em muốn cảm nhận anh rõ hơn... em muốn anh phá hủy em..."

Mỗi cú thúc của Mujin là một nhát dao vô hình đâm vào cả hai linh hồn. 

Mujin không làm tình vì khoái cảm thể xác thông thường. 

Hắn làm để khẳng định quyền lực tuyệt đối. 

Hắn cắn vào ngực Taeju, cắn vào cổ, cắn vào đùi trong, để lại những vết răng sâu hoắm và máu me bê bết. 

Tay hắn siết cổ Taeju đến mức mặt hắn tím bầm, rồi mới buông ra để Taeju thở hổn hển.

" Mày nghĩ mày là gì hả Taeju?" 

Mujin gằn giọng, ánh mắt tối sầm—một thứ tàn nhẫn méo mó lóe lên, như thể nỗi đau của người khác là thứ duy nhất khiến hắn còn cảm thấy gì đó. 

"Con chó săn? Hay chỉ là con đĩ rẻ tiền của tao? Tao có thể thay mày bằng bất cứ thằng nào cũng trung thành như mày."

Mỗi câu nói độc ác là một nhát dao đâm thẳng vào tim Taeju. 


Nhưng Taeju không vỡ vụn. 

Hắn cười qua nước mắt, giọng vỡ òa vì khoái cảm và đau đớn đan xen: 

"Em là cả hai... em là chó săn giết người cho anh... em là con đĩ chỉ biết quỳ dưới chân anh... anh thay em đi... nhưng anh sẽ không làm thế... vì anh cũng không thể sống thiếu em..."

Câu nói ấy chạm đúng điểm yếu chết người của Mujin. 

Hắn dừng lại một giây, tay run nhẹ. 

Lần đầu tiên, Mujin nhận ra mình đang lệ thuộc vào Taeju theo cách nguy hiểm nhất. 

Hắn yêu Taeju – nếu gọi là yêu – theo kiểu muốn hủy diệt cả hai. 

Hắn sợ mất Taeju đến mức muốn giết Taeju trước khi Taeju có cơ hội rời bỏ hắn.

Sau khi xong, Mujin nằm thở dốc bên cạnh Taeju. 

Cơ thể Taeju như một bức tranh máu: vết cắn, vết bầm, vết rạch từ những lần trước, tất cả chồng chất lên nhau. 

Taeju vẫn mỉm cười yếu ớt, hai tay run run (dù vẫn bị trói) cố gắng với tới cà vạt đỏ rơi bên cạnh.

"Để em... thắt cà vạt cho anh..." 

Taeju thì thầm, giọng yếu ớt nhưng đầy hạnh phúc bệnh hoạn.

Mujin buông trói, để Taeju ngồi dậy. 

Taeju quỳ trước mặt Mujin, hai tay cẩn thận thắt cà vạt đỏ cho sếp. 

Ngón tay hắn chạm vào cổ Mujin – cử chỉ vừa dịu dàng vừa ám ảnh. 

Mỗi lần thắt, Taeju như đang buộc sợi dây xích vô hình quanh chính cổ mình. 

Hắn thì thầm trong lúc thắt: 

"Em thuộc về anh... mãi mãi... dù anh có giết em hôm nay hay mai..."

Mujin nắm tóc Taeju kéo mạnh ra sau, ép khuôn mặt hắn ngẩng lên. 


"Nếu mày dám thắt cà vạt cho ai khác... tao sẽ cắt tay mày, cắt lưỡi mày, rồi buộc mày phải nhìn tao giết hết tất cả những thằng từng nhìn mày."

Taeju gật đầu, nước mắt rơi. 

"Em mong anh làm thế... em muốn anh chứng minh rằng anh ghen với em..."

___________

Buổi họp tại cảng diễn ra trong không khí căng thẳng nặng nề. 

Những ông trùm khác nhìn Taeju với ánh mắt vừa sợ hãi vừa thèm thuồng. 

Taeju đứng sau lưng Mujin, ánh mắt lạnh tanh, cơ thể vẫn đau nhức từ sáng nhưng hắn không hề kêu ca. 

Tay hắn siết chặt sau lưng để kiềm chế cơn ghen tuông ngược lại – ghen vì những ánh mắt ấy dám nhìn Mujin quá lâu.

Khi một tên đàn em của ông trùm khác vô tình chạm vai Taeju khi đi qua, Mujin chỉ cần gật đầu nhẹ. 

Taeju hành động ngay lập tức. 

Hắn kéo tên đó ra góc tối của kho hàng, không nói một lời, đâm liên tiếp nhiều nhát dao vào bụng, không giết chết ngay, mà để hắn nằm đó quằn quại trong vũng máu, đau đớn từ từ. 

Taeju cúi xuống, thì thầm vào tai hắn đang hấp hối: 

"Đừng chạm vào em. Đừng nhìn anh ấy. Em chỉ thuộc về anh ấy. Chỉ anh ấy mới được làm em đau."

Mujin đứng từ xa nhìn cảnh ấy, khóe miệng cong lên khoái trá. 

Nhưng sâu thẳm trong lòng, cơn ghen tuông điên cuồng lại dâng trào. 

Hắn ghen cả với chính hành động của Taeju. 

Hắn ghen vì Taeju quá hoàn hảo trong vai trò con chó săn. 

Hắn sợ rằng một ngày Taeju sẽ giết hắn chỉ để "chứng minh lòng trung thành" theo cách bệnh hoạn nhất.

____________

Đêm đó, khi trở về biệt thự, Mujin không kiềm chế nổi nữa. 

Hắn trói Taeju vào cột giường bằng dây xích thật (không còn là cà vạt nữa), hai tay hai chân giang rộng. 

Hắn cầm lưỡi dao lạnh, kéo những đường dài, nông qua da thịt Taeju—không đủ để hủy hoại, nhưng đủ để giữ lại cảm giác. Đủ để nhắc rằng mọi thứ vẫn nằm trong tay hắn. 

"Đau không, con chó của tao?" 

Mujin lên tiếng, giọng trầm và lạnh như thép—đôi mắt hắn sáng lên, phản chiếu thứ tàn nhẫn thuần túy không cần che giấu.

Hắn liếm máu từ vết rạch, rồi cắn mạnh vào đó.

"Đau... đau đến mức em muốn chết... nhưng em không muốn chết... vì em muốn anh tiếp tục làm em đau..." 

Taeju thở hổn hển, cơ thể giật bắn từng cơn, nhưng đôi mắt hắn vẫn long lanh khoái cảm quái dị.

Mujin tiếp tục tra tấn bằng dây điện – dòng điện vừa đủ để Taeju giật bắn, rên rỉ thảm thiết, cơ bắp co giật, nhưng không giết chết. 

Hắn làm đi làm lại nhiều lần, xen kẽ với những câu nói độc ác: 

"Mày nghĩ mày quan trọng với tao đến mức nào? Mày chỉ là công cụ. Tao có thể vứt mày vào thùng rác bất cứ lúc nào."

Mỗi lời nói là một nhát dao tâm lý. 


Taeju khóc, rên rỉ, van xin, nhưng không phải van xin dừng lại. 

Hắn van xin: 

"Anh đừng dừng... anh hãy làm em đau hơn... em sợ anh không cần em nữa..."

Mujin cuối cùng cũng không chịu nổi. 

Hắn buông dao, buông dây điện, ôm chặt Taeju vào lòng dù cơ thể hắn đầy máu. 

Hắn siết mạnh đến mức Taeju suýt nghẹt thở. 

"Đừng bao giờ rời tao" 

Mujin thì thầm, giọng lần đầu tiên vỡ ra thật sự. 

"Nếu mày rời tao, tao sẽ giết mày một cách chậm rãi nhất, rồi tao sẽ tự cắt cổ mình trước quan tài của mày."

Taeju khóc trong vòng tay Mujin. 

Không khóc vì đau. 

Mà khóc vì hạnh phúc tột cùng. 

Hắn đã đạt được thứ hắn khao khát nhất: 

Mujin cần hắn, lệ thuộc hắn, sợ mất hắn đến mức sẵn sàng hủy diệt cả hai.

___________

Những ngày tiếp theo, mối quan hệ của họ càng chìm sâu vào bóng tối. 

Mujin bắt đầu có những cơn ác mộng kinh hoàng: hắn mơ thấy Taeju nằm trong vũng máu, một lưỡi dao cắm sâu vào ngực, 

nhưng Taeju vẫn mỉm cười và nói "Em chết vì anh rồi... anh hài lòng chưa?". 

Mujin tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi nhễ nhại, rồi lao vào phòng Taeju, đánh thức hắn bằng những cú đấm, rồi chiếm lấy hắn một cách man rợ để khẳng định Taeju vẫn còn sống.

Taeju thì tự nguyện tự hại mình khi Mujin vắng nhà. 

Hắn cắt nhẹ lên cánh tay, để máu chảy, rồi lau sạch trước khi Mujin về, chỉ giữ lại vết sẹo nhỏ để Mujin phát hiện và trừng phạt. 

Vì với Taeju, bị Mujin trừng phạt là cách duy nhất để hắn cảm nhận được tình yêu.

Đó là tình yêu của họ – tình yêu được xây bằng máu, 

dục vọng bệnh hoạn, 

nỗi sợ hãi, 

và sự hủy diệt lẫn nhau. 

Không có lối thoát. 

Chỉ có quan tài và cà vạt  chờ đợi ở cuối con đường.


Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top