1.
Choi Mujin chưa từng tin ai.
Không phải vì hắn không muốn, mà vì hắn biết rõ hơn ai hết: lòng tin là thứ nguy hiểm nhất trên đời.
Nó như lưỡi dao sắc bén mà chính hắn đã từng cầm, đâm thẳng vào tim cha ruột mình năm 17 tuổi. Máu phun ra nóng hổi, dính đầy tay, dính đầy cà vạt đỏ mà ông già tặng hắn ngày sinh nhật lần thứ mười sáu. Hắn nhớ rõ cái cảm giác ấy – không phải hối hận, mà là một sự giải thoát kỳ lạ.
Từ đó, Mujin xây dựng cả một đế chế ngầm chỉ bằng hai thứ: quyền lực tuyệt đối và những con chó săn không bao giờ cắn chủ.
__________
Jung Taeju là con chó săn đầu tiên mà Mujin muốn không chỉ kiểm soát, mà muốn nuốt chửng. Muốn xé toạc linh hồn, muốn khắc tên mình vào từng tế bào, muốn khiến Taeju không thể thở nếu thiếu hơi thở của hắn. Họ gặp nhau vào đêm mưa tháng 11 năm 2018, tại phòng thẩm vấn số 4 của Sở Cảnh sát Trung tâm Seoul. Mưa rơi lộp độp ngoài cửa kính mờ nước.
Mujin đứng đó, áo vest đen ướt sũng, cà vạt đỏ thẫm như máu khô. Ánh đèn neon trắng lạnh chiếu xuống khuôn mặt Taeju – 24 tuổi, vừa ra tù sau ba năm vì tội giết cha ruột. Khuôn mặt Taeju đầy vết bầm tím, môi nứt máu, tóc ướt dính vào trán, nhưng đôi mắt hắn không cúi xuống. Chúng nhìn thẳng vào Mujin, không sợ hãi, không van xin, chỉ có một thứ gì đó tối tăm, khao khát, như con sói bị thương đang tìm kiếm một kẻ mạnh hơn để quỳ xuống.
Mujin ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan lại, giọng trầm lạnh không một tia cảm xúc: "Cậu giết cha cậu vì gì?" Taeju cười khẩy, máu từ môi rỉ ra nhỏ giọt xuống bàn.
Giọng hắn khàn đặc vì khói thuốc và những trận đòn trong tù:
"Vì ông ta không xứng làm cha. Ông ta bán mẹ tôi cho bọn buôn ma túy để đổi một liều. Tôi cắt cổ ông ta trong lúc ông ta đang ngủ say. Máu phun lên mặt tôi ấm nóng... tôi cảm thấy... thỏa mãn."Mujin im lặng.
Ba giây.
Bốn giây.
Rồi hắn cười – nụ cười hiếm hoi, cong lên ở khóe môi nhưng đôi mắt vẫn lạnh như băng. Nụ cười ấy khiến cả phòng thẩm vấn như đông đặc lại. Hắn đưa tay ra, không phải bắt tay, mà là vuốt nhẹ lên vết thương dài trên má Taeju. Ngón cái lướt chậm rãi qua môi dưới rỉ máu, ấn nhẹ vào vết nứt, khiến Taeju rùng mình.
Không phải đau.
Mà là một cơn run khoái cảm lạ lùng lan từ môi xuống tận đáy bụng.
Trong đầu Taeju lúc ấy, mọi thứ sụp đổ và tái tạo chỉ trong khoảnh khắc. Hắn chưa từng được ai chạm vào như thế. Suốt hai mươi tư năm đời mình, Taeju chỉ biết đau. Đau từ cha, đau từ những trận đòn trong tù, đau từ sự cô đơn đến mức muốn tự cắt cổ mình để hết đau.
Nhưng cái chạm của Mujin... nó không phải thương hại. Nó là sở hữu.
Nó nói rằng:
"Từ giờ mày thuộc về tao. Tao sẽ làm mày đau, nhưng tao cũng sẽ là người duy nhất được làm mày đau."
Taeju cảm nhận rõ ràng: trái tim mình đang đập loạn nhịp, không phải vì sợ, mà vì hạnh phúc bệnh hoạn.
Hắn muốn quỳ xuống ngay lúc đó, muốn hôn lên đôi giày da bóng loáng của Mujin, muốn nói:
"Anh giết em đi nếu em phản bội."
Nhưng hắn chỉ im lặng, để mặc ngón tay Mujin ấn sâu hơn vào vết thương, khiến máu lại rỉ ra.
Mujin thì khác hoàn toàn.Trong đầu hắn, Taeju không phải con người.
Hắn là một món đồ chơi hoàn hảo. Một thanh niên cao lớn, cơ bắp săn chắc, đôi tay từng giết người mà không run, đôi mắt chứa đầy sự tuyệt vọng sẵn sàng biến thành lòng trung thành mù quáng.
Mujin đã gặp hàng trăm tên như thế, nhưng chưa ai nhìn hắn bằng ánh mắt ấy – vừa sợ, vừa khao khát, vừa sẵn sàng tự hủy để được thuộc về hắn.
Khi ngón tay chạm môi Taeju, Mujin cảm nhận được một cơn dục vọng tối tăm dâng trào từ đáy bụng. Không phải dục vọng thông thường của đàn ông.
Mà là dục vọng hủy diệt.
Hắn muốn xé áo Taeju ra, muốn cắn vào cổ hắn đến chảy máu, muốn nghe hắn rên rỉ vừa đau vừa khoái cảm,
muốn khắc dấu ấn của mình lên da thịt Taeju bằng răng, bằng móng tay, bằng chính lưỡi dao.
Hắn muốn Taeju quỳ dưới chân mình không phải vì tiền, không phải vì quyền lực, mà vì tình yêu.
Tình yêu kiểu Mujin – kiểu yêu mà nếu mất đi, hắn sẽ giết cả hai người.
"Đứng dậy"
Mujin ra lệnh, giọng trầm như mệnh lệnh tử thần.
Taeju đứng dậy ngay lập tức.
Không do dự.
Hai chân hắn run nhẹ, nhưng không phải vì mệt mỏi sau những ngày thẩm vấn.
Mà vì phấn khích.
Mujin đưa hắn về biệt thự riêng ở ngoại ô Seoul – một tòa nhà ba tầng tối om, chỉ có ánh đèn đỏ le lói từ tầng hầm.
Không phải nhà tù, không phải khách sạn.Mà là lồng son.
Phòng ngủ của Taeju được đặt ngay cạnh phòng ngủ chính của Mujin, chỉ cách một cánh cửa mỏng.
"Ngủ ở đây"
Mujin nói, tay vẫn đút trong túi quần.
"Từ mai mày là Taeju của tao. Không phải Jung Taeju. Không phải con chó của ai. Chỉ là Taeju của tao."
Ba chữ "Taeju của tao" vang lên trong đầu Taeju như tiếng chuông nhà thờ trong cơn ác mộng. Hắn quỳ xuống sàn gỗ lạnh ngắt ngay lập tức, hai tay siết chặt đến trắng khớp.
Nước mắt hắn rơi mà không thành tiếng.
"Em sẽ là chó săn của anh"
Taeju thì thầm, giọng run rẩy nhưng kiên định.
"Em sẽ giết bất cứ ai anh muốn. Em sẽ chết nếu anh cần em chết. Em... chỉ xin anh đừng vứt em đi."
Mujin đứng nhìn hắn quỳ.
Trong lòng hắn lúc ấy là một cơn bão hỗn loạn.
Hắn chưa từng thấy ai quỳ trước mình mà không vì sợ hãi.
Taeju quỳ vì yêu.
Yêu một cách bệnh hoạn, yêu đến mức sẵn sàng tự đâm dao vào tim mình nếu Mujin ra lệnh.
Điều ấy khiến Mujin vừa khoái trá, vừa... sợ.
Sợ vì hắn biết rõ: một khi đã sở hữu Taeju theo cách này, hắn sẽ không bao giờ buông ra.
Hắn sẽ trở nên lệ thuộc vào sự lệ thuộc của Taeju.
Hắn bước lại gần, giày da chạm vào đầu gối Taeju.
Tay hắn nắm tóc Taeju kéo mạnh ra sau, ép khuôn mặt hắn ngẩng lên.
"Nghe rõ đây, Taeju"
Mujin thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào môi hắn.
"Mày sinh ra là để thuộc về tao. Nếu mày dám nhìn ai khác bằng ánh mắt này... tao sẽ móc mắt mày ra. Nếu mày dám rời khỏi tao... tao sẽ tự tay cắt từng thớ thịt trên người mày, rồi mới giết mày. Hiểu chưa?"
Taeju mỉm cười qua nước mắt. Nụ cười ấy đẹp đến mức quái dị. "Em hiểu. Em mong anh làm thế. Em muốn anh đau đớn em... để em biết mình còn sống vì anh."
Đó là đêm đầu tiên Mujin không kiềm chế.
Hắn xé toạc áo vest của Taeju, đẩy hắn ngã ngửa xuống giường.
Không dịu dàng.
Không lời ngọt ngào.
Chỉ có răng cắn mạnh vào cổ Taeju đến rỉ máu, tay siết cổ hắn đến mức Taeju thở khò khè.
Taeju không kháng cự.
Hắn ôm chặt lưng Mujin, móng tay cào rách da thịt, rên rỉ trong đau đớn và khoái cảm đan xen.
"Anh... giết em đi nếu anh muốn"
Taeju thở hổn hển, giọng vỡ ra.
"Em là của anh... hoàn toàn."
Mujin dừng lại một giây, nhìn xuống đôi mắt Taeju – đôi mắt ấy đang sáng rực như bị thiêu đốt.
Hắn nhận ra: mình không còn coi Taeju là công cụ nữa.
Hắn đang yêu Taeju theo cách nguy hiểm nhất – yêu đến mức muốn hủy hoại cả hai.
_____________
Ba năm sau đó, Taeju trở thành cánh tay phải đáng sợ nhất của Mujin. Hắn giết người không chớp mắt. Tra tấn không run tay.
Nhưng mỗi đêm, khi Mujin gọi hắn vào phòng làm việc, Taeju lại biến thành một con người hoàn toàn khác –
một kẻ nô lệ tình dục cả thể xác lẫn tinh thần .
Mujin ngồi sau bàn gỗ lim nặng trịch, cà vạt đỏ lỏng lẻo, mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi sau cuộc họp với các ông trùm khác.
Taeju bước vào, quỳ một chân xuống, hai tay khẽ thắt lại cà vạt cho sếp.
Ngón tay hắn chạm vào cổ Mujin – ấm áp, run run, như đang vuốt ve một vị thần.
"Anh mệt rồi"
Taeju thì thầm.
"Để em massage vai... hay anh muốn em làm gì khác?"
Mujin mở mắt. Ánh mắt hắn tối sầm, đầy dục vọng đen tối.
Hắn nắm cổ Taeju kéo mạnh, ép hắn ngã xuống bàn.
"Mày nghĩ mày là gì, hả?" Mujin gằn giọng, tay xé nút áo Taeju.
"Con chó săn? Hay con đĩ của tao?"
Taeju cười, nước mắt lăn dài.
"Em là cả hai. Em là chó săn giết người cho anh. Em là con đĩ chỉ biết quỳ dưới chân anh."
Mujin cắn mạnh vào vai Taeju, để lại vết răng sâu hoắm.
Máu chảy ra, hắn liếm sạch.
Taeju rên rỉ, hai tay siết chặt mép bàn đến gãy móng.
Trong đầu Taeju lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
"Anh cần em. Anh đau đớn em. Anh không thể sống thiếu em."
Còn Mujin?
Hắn đang sợ.
Sợ đến mức điên cuồng.
Sợ một ngày Taeju sẽ rời bỏ hắn.
Sợ chính sự lệ thuộc của mình vào Taeju.
Vì thế hắn càng siết chặt hơn, càng đau đớn hơn, càng chiếm hữu hơn.
Hắn thì thầm vào tai Taeju trong lúc đẩy mạnh vào hắn:
"Mày là của tao, Taeju. Dù mày chết... tao cũng sẽ không để mày rời khỏi tao."
Taeju đạt cực khoái trong đau đớn, nước mắt rơi không ngừng. Hắn thì thầm đáp lại:
"Em biết... em mong ngày ấy đến."
Đó là cách hai người họ yêu nhau – theo cách đen tối nhất, bệnh hoạn nhất, đẹp đẽ nhất trong đống đổ nát của máu và dục vọng.
Và đó chỉ mới là khởi đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top