Butterfly
Năm tôi 17 tuổi
Trên tầng thượng của bệnh viện, tôi đứng ở mép lan can, hai tay dang rộng và tận hưởng làn gió mát chảy qua cơ thể. Và tôi đung đưa
- Này, ngã xuống là sẽ chết đó.
Cậu nắm lấy tay tôi và kéo xuống. Phải rồi. Ngã xuống thì sẽ chết, thậm chí còn có thể tan xương nát thịt. Nhưng đó chẳng phải là những gì tôi muốn sao? Vì chết là hết, đau khổ, bệnh tật, tất cả đều chấm dứt.
Cậu mặc bộ đồ giống tôi và nói rằng mình mắc bệnh nặng lắm, cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Cậu rất thích sáng tác, quyển sổ chép nhạc lúc nào cũng ở bên cạnh cậu. Tôi thích ngồi ngắm cậu mỗi khi trầm ngâm suy nghĩ và viết ra những giai điệu của riêng mình.
Cậu tên là Min Yoongi.
Năm chúng tôi 18 tuổi
- Sinh mạng của tớ cũng giống như cánh bướm mong manh vậy, gió thổi một cái cũng có thể tan biến.
Cậu nhìn hình bươm bướm bằng giấy vừa cắt được, mỉm cười, dưới ánh nắng, nụ cười ấy thật đặc biệt. Thật đẹp!

Tôi nghĩ là tôi đã ngẩn người ra một lúc.
- Cậu không sao chứ? Này, đừng dọa tớ! Min Yoongi! Này!
Tôi loạn lên, đầu óc trống rỗng nhìn cậu đang tím ngắt, mặt mũi nhăn lại vì cơn đau. Tôi đã khóc và mất bình tĩnh. Bác sĩ và y tá lập tức có mặt. Trong lúc hoảng loạn, tôi đã tấn công ai đó.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường với một bên tay bị trói và cậu thì ở giường bên cạnh, lúc ngủ trông cậu giống như một thiên thần vậy.
Năm chúng tôi 19 tuổi.
Cậu được chuẩn đoán sẽ không qua khỏi khi 18. Nhưng đã một năm trôi qua, cậu vẫn ở đó, bên cạnh tôi. Có lẽ ông trời thương tôi nên không nỡ cướp cậu đi. Tôi không biết khái niệm "hồi phục" cụ thể ra sao, nhưng từ khi gặp cậu, tôi không còn muốn nhảy khỏi tầng thượng của bệnh viện hay lấy dao cứa thật sâu vào tay và nhìn máu tuôn ra nữa, họ nói tôi đang dần "hồi phục". Phải vậy không nhỉ?
- Cười lên nào!
Tôi nhìn tấm ảnh duy nhất của chúng tôi, nụ cười của cậu ấy thật ấm áp, giống như cậu ấy là người hạnh phúc nhất trên thế gian vậy.
Hàng mi cậu khẽ khép lại, mái tóc bay nhè nhẹ trong gió. Hương thơm từ người cậu thoang thoảng trong không khí khiến tôi thấy dễ chịu. Thật tốt vì có cậu ở đây.
Bác sĩ cho tôi một gợi ý, rằng tôi nên bắt đầu viết nhật kí hay thứ gì đó tương tự.
Tôi nhìn trang giấy trắng với những hàng kẻ thẳng tắp và tự hỏi: Tôi sẽ viết gì đây? Cuộc đời của tôi chỉ là một khoảng không trống rỗng và vô nghĩa. Không có gì cả. Thời niên thiếu của tôi là làm bạn với chiếc giường màu trắng, những lúc điên loạn và những liều thuốc gây mê, không bạn bè, không trường học, không vui chơi nô đùa, không gì cả! Tôi còn chẳng nhớ ngôi trường trước kia của tôi ra sao nữa kìa!
Tôi sắp phát điên lên vì không tìm được thứ để viết và cuốn sổ màu xanh nhạt suýt chút nữa đã bị xé nát thì cậu xuất hiện, ngay trước mặt tôi và mỉm cười. Nụ cười đó, chính là thứ đẹp đẽ nhất thế gian! Và tôi nhận ra cậu chính là tia sáng duy nhất tuy nhỏ bé nhưng đã thắp sáng khoảng không đen tối và xám xịt trong tôi. Đúng rồi, tôi sẽ viết về cậu, viết về cuộc đời cậu. Để tất cả mọi người đều biết rằng, ở nơi này, có một chàng trai luôn lạc quan, ngày đêm dũng cảm chiến đấu với căn bệnh quái ác đang dần ăn mòn cậu.
Năm chúng tôi 20 tuổi
Một năm qua, có cậu luôn ở bên động viên, tôi mới đủ can đảm tiếp tục điều trị. Tình trạng của tôi ngày một khá hơn, còn cậu thì ngày một yếu đi.
Cho đến một ngày, cậu không thể tự đi trên đôi chân của mình nữa.
- Đây là gì vậy?
- Tâm nguyện của tớ. Tớ rất muốn nó được phát hành. Cậu sẽ giúp tớ chứ?
- Tớ hứa. Còn đây là quà dành cho cậu.
- Tớ rất mong đợi đến ngày cậu xuất bản. Hứa với tớ cậu nhất định sẽ thực hiện nhé!
Cậu yếu ớt đưa tay lên, tôi ngoắc tay cậu, cậu nở nụ cười. Hãy cứ mỉm cười như vậy nhé, vì cậu cười đẹp lắm.
Đi thôi nào. Tôi đẩy chiếc xe lăn chở cậu. Cơ thể của cậu tiều tụy, da cậu nhợt nhạt nhưng nụ cười của cậu vẫn mang đến hy vọng và ấm áp. Đã có lúc tôi băn khoăn liệu mình còn được thấy ánh mắt, nụ cười và giọng nói ấy bao nhiêu lần nữa? Đã có lúc tôi tự hỏi lòng mình như vậy đấy!
Cậu định đặt tên bài hát là gì?
Vậy cậu định đặt tên cuốn sách là gì?
BUTTERFLY
Câu chuyện và bài hát của chúng ta đều đặt tên là BUTTERFLY nhé!
.
- Tuyết đầu mùa... đẹp quá...
Cậu vươn tay ra hứng những bông tuyết rơi trên sân thượng. Cậu luôn bỏ lỡ đợt tuyết đầu tiên vì trị xạ, vì thế mà tôi đã lén đưa cậu lên đây, để ngắm tuyết.
- Cậu thích chứ?
Tôi cúi xuống hỏi cậu, đáp lại là một cái gật đầu thật khẽ. Chúng tôi đứng dưới làn tuyết, yên lặng như vậy, đủ lâu để cậu có thể ngắm thỏa thích trước khi buổi trị liệu bắt đầu.
Một ngày, tôi đến phòng tìm cậu, bố mẹ cậu đứng bên giường bệnh và họ đã khóc sau khi nghe bác sĩ nói gì đó, còn cậu thì nằm trên giường, cậu trông yếu lắm. Tôi không bước vào nữa mà chạy một mạch lên tầng thượng. Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Ý nghĩ cậu gặp chuyện chẳng lành cứ choán lấy tâm trí khiến tôi rối bời. Tôi sắp mất cậu thật sao?
- Này, ngoài trời lạnh lắm đó...
Giọng nói của cậu vang lên khiến tôi như chợt tỉnh, tôi lau vội nước mắt và chạy đến chỗ cậu. Cô y tá để cậu lại với tôi, tôi lại giúp cậu đẩy xe lăn.
- Đừng khóc mà, tớ không thích nhìn cậu khóc đâu...
- Tớ không còn nhiều thời gian nữa... Cảm ơn cậu, vì đã trở thành bạn của tớ, cảm ơn vì đã cùng tớ hoàn thành những tâm nguyện còn dang dở. Hãy sống thật tốt cả phần của tớ nữa nhé.
- Này, vẫn đang khóc hả? Nín đi mà...
Một mình cậu độc thoại, còn tôi chỉ biết khóc nấc. Tôi biết cậu đang lo nhưng tôi không thể ngừng khóc được. Cuối cùng, cậu đặt vào tay tôi một hình bươm bướm giấy, tôi lau vội nước mắt và nhìn cậu.
- Tớ có lẽ sẽ không đợi được đến lúc đấy, nhưng cậu hãy thực hiện chúng nhé, phát hành bài hát và xuất bản sách nữa...
Tôi ngoắc tay cậu lần nữa và đưa cậu về phòng. Tuyết rơi ngày một dày rồi.
Một ngày đầu xuân, khi mà tuyết đã tan dần và ánh nắng mặt trời bắt đầu chiếu rọi, tôi không còn được nhìn thấy ánh mắt của cậu, không còn được nhìn thấy nụ cười của cậu nữa. Cậu cứ nằm vậy, bất động cho dù tôi có gào thét tên cậu, cho dù tôi có khóc hay van xin, cậu cũng không chịu tỉnh lại nữa. Cậu ra đi trong giấc ngủ bình yên và chẳng còn gì níu chân cậu lại được nữa. Cậu đã đi đến một nơi xa mà không có tôi, còn tôi ở lại đây, một nơi không có cậu.
Dù cái chết của cậu là một điều đã được báo trước, đối với tớ vẫn là một cú sốc tinh thần rất lớn. Thần chết luôn muốn cướp cậu khỏi tớ và ông ta đã làm được điều đó rồi. Ở phương xa nhất định phải hạnh phúc nhé, tuổi 20 của tớ!
Tôi tới dự đám tang của cậu. Dù không được phép ở lại lâu, tôi vẫn viện cớ để nán lại, để nhìn ngắm nụ cười của cậu, để chắc chắn rằng ở phương xa, cậu cũng đang dõi theo tôi. Mọi người đều khóc, trừ tôi, nhưng tim tôi đang rỉ máu và nó sẽ chẳng dừng lại. Tôi biết cậu luôn hiện hữu ở đó, trong trái tim tôi, với nụ cười ngọt ngào xóa tan màn đêm u tối. Cậu ở đó nhưng tôi lại chẳng thể chạm vào đươc.
Cậu không chịu đợi tôi. Chỉ một chút nữa thôi...
Không còn đau đớn nữa rồi, cậu yên nghỉ nhé.
Những mảng kí ức về cậu, những đau đớn mà cậu phải chịu đựng mỗi lần điều trị, những khoảnh khắc lạc quan của cậu, mọi can đảm cậu có, tôi đều ghi chép lại. Cậu luôn sẵn sàng chờ tử thần đến đón đi, nhưng chưa bao giờ tôi thấy cậu suy sụp, cậu luôn mỉm cười.

Tuổi 17, 18, 19, 20 của tôi mỗi ngày đều tràn ngập hình ảnh của cậu, vui buồn đều có cậu ở bên.
Cậu có biết rằng cậu chính là thời niên thiếu và tuổi 20 của tớ không? Không đúng, không chỉ niên thiếu, cậu là cả thanh xuân của tớ. Cuộc đời của tớ sẽ chẳng là gì nếu thiếu vắng bóng hình của cậu.
Cậu giống như cánh bướm mong manh, nhẹ nhàng bước vào cuộc đời tớ rồi lại nhẹ nhàng theo gió rời xa tớ...
///////
Ngày... tháng... năm...
Chào tuổi 20 của tớ,
Xin lỗi vì không đến thăm cậu thường xuyên được. Tớ đang thực hiện tâm nguyện của chúng ta đây. Người ta đã biết đến Butterfly rồi nhé. Và họ thích chúng lắm. Một em gái gửi tặng cậu này. Giống hình con bướm cậu làm năm đó nhỉ. Em ấy nói cậu là thần tượng của em ấy và em ấy cũng sẽ dũng cảm đương đầu với bệnh tật. Cậu truyền nghị lực sống đến cho mọi người, cậu chính là người hùng của họ, của tớ. Thật lòng cảm ơn cậu!
....
Ngày... tháng... năm...
Ước gì cậu ở đây với tớ lúc này.
Tớ muốn nghe giọng nói của cậu
Tớ muốn nhìn khuôn mặt khẽ nhăn lại của cậu dưới ánh nắng
Tớ muốn ngắm nhìn nụ cười của cậu
Tớ muốn nhìn thấy cậu...
...
Ngày... tháng... năm...
Bác sĩ nói tớ không còn sống được bao lâu nữa. Nhưng tớ không buồn. Vì tớ muốn trở nên mạnh mẽ giống như cậu. Tớ đã hoàn thành tâm nguyện của hai chúng ta rồi. Tớ e là mình không thể tiếp tục tâm nguyện của cậu: sống thật tốt cho cả phần cậu nữa, nhưng tớ sẽ sống thật vui vẻ trong những giây phút cuối cùng của mình
Ngày... tháng... năm...
Đây sẽ là những dòng cuối cùng của tớ trước khi thật sự đi gặp cậu. Tớ rất vui vì sau bao nhiêu năm, tớ cũng sẽ đến được nơi có cậu. Mong rằng cậu sẽ đợi tớ ở đó và nở nụ cười thật tươi.
Đợi tớ nhé, Min Yoongi!
_______ Hết truyện________
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top