JIMIN
Cơn mưa rào mùa hạ xối xả bên ngoài cửa kính, biến khung cảnh rừng thông ngoại ô trở nên mờ ảo. Trong phòng khách, tiếng tí tách của lò sưởi điện là âm thanh duy nhất vang lên. Jimin ngồi ở phía đối diện sofa, trên tay là một cuốn tạp chí nghệ thuật nhưng nãy giờ anh không hề lật trang nào.
Cơn giận của anh không ồn ào. Nó là một sự tĩnh lặng sắc lẹm, lan tỏa trong không gian khiến người ta thấy sởn gai ốc. Và nguyên nhân? Chính là việc bạn đã tự ý lái xe đi mua đồ giữa lúc trời đang giông bão trên con đường đèo trơn trượt, dù anh đã dặn đi dặn lại là hãy đợi anh thức dậy để cùng đi.
Bạn ngồi ở bàn ăn, tay vân vê quai tách trà đã nguội ngắt. Tính bạn vốn lì lợm, bạn thấy mình chẳng làm gì sai khi muốn chuẩn bị bữa tối sớm để anh có thêm thời gian nghỉ ngơi.
"Jimin à." Bạn lên tiếng trước, giọng cố gắng giữ sự bình thản.
Không có tiếng trả lời. Jimin thậm chí không buồn liếc mắt về phía bạn. Anh ấy đang chơi trò Silent Treatment, và anh ấy là bậc thầy trong việc này.
"Em đã về nhà an toàn rồi mà? Em cũng lái xe rất cẩn thận." Bạn nói tiếp, sự bướng bỉnh bắt đầu trỗi dậy.
Lúc này, Jimin mới từ tốn đặt cuốn tạp chí xuống bàn. Anh ngước mắt nhìn bạn. Đôi mắt thường ngày luôn híp lại khi cười, nay lại trở nên sâu thẳm và lạnh lẽo đến lạ thường. Anh tháo cặp kính gọng kim loại đặt sang bên cạnh, giọng nói trầm và chậm rãi:
"Em nghĩ vấn đề là ở việc em có về an toàn hay không sao, Y/N?"
"Thế thì là gì?" Bạn khoanh tay, nhìn thẳng vào mắt anh. "Em chỉ muốn anh ngủ thêm một lát. Anh đã kiệt sức cả tuần rồi. Một chuyến đi siêu thị 15 phút không thể làm khó em được."
Jimin đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía bạn. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào sự tự tin của bạn. Anh dừng lại trước bàn ăn, chống hai tay xuống mặt bàn, hơi đổ người về phía trước để nhìn thẳng vào mắt bạn ở cự ly gần.
"15 phút đó, nếu cái cây mục bên đường đổ xuống, hoặc một chiếc xe tải mất lái vì đường trơn... em có kịp gọi cho anh không?" Giọng anh vẫn rất khẽ, nhưng đầy sức nặng. "Hay em định để anh thức dậy trong một ngôi nhà trống rỗng, rồi nhận cuộc gọi từ bệnh viện chỉ vì em 'muốn anh ngủ thêm một lát'?"
"Anh đang làm quá vấn đề lên rồi đấy." Bạn đáp trả, ánh mắt không hề né tránh. "Em không phải trẻ con, Jimin. Đừng kiểm soát em như thế."
Ánh mắt Jimin thoáng dao động, một tia tổn thương xẹt qua rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh lùng còn gay gắt hơn. Anh buông một tiếng cười khẩy, khô khốc:
"Kiểm soát? Em gọi sự lo lắng đến phát điên của anh là kiểm soát à?"
Anh quay lưng đi, định bước về phía ban công, nhưng bạn đã đứng bật dậy, nắm lấy cánh tay anh giữ lại:
"Này, anh định im lặng đến bao giờ? Em không chịu nổi cái kiểu anh cứ lừ lừ thế này đâu. Có gì thì nói trắng ra đi!"
Jimin dừng lại, anh cúi xuống nhìn bàn tay bạn đang nắm lấy tay mình, rồi từ từ gỡ ra. Anh xoay người lại, lần này không còn là sự lạnh lùng nữa, mà là một sự thất vọng tràn trề hiện rõ trên gương mặt.
"Nói gì đây? Khi mà em xem mạng sống của mình là một trò chơi để thử thách sự lì lợm với anh?" Anh tiến thêm một bước, ép bạn phải lùi lại chạm vào mép bàn. "Y/N, em có biết khi anh tỉnh dậy và thấy chìa khóa xe biến mất giữa cơn bão, anh đã cảm thấy thế nào không? Anh không giận vì em không nghe lời. Anh giận vì em không coi trọng vị trí của mình trong lòng anh."
Bạn bỗng khựng lại. Sự bướng bỉnh lúc nãy bỗng chốc tan biến khi thấy đôi mắt anh hơi đỏ lên. Jimin là người sống bằng cảm xúc, và sự im lặng của anh nãy giờ chính là cách anh cố ngăn mình không nói ra những lời tổn thương bạn.
"Em... em xin lỗi." Giọng bạn nhỏ dần.
Jimin không đáp lại ngay. Anh đứng yên đó, hơi thở hơi dồn dập. Không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Anh nhìn bạn hồi lâu, rồi đột ngột vòng tay kéo mạnh bạn vào lòng. Cái ôm chặt đến mức bạn cảm thấy hơi khó thở, như thể anh đang muốn xác nhận rằng bạn thực sự đang ở đây, bằng xương bằng thịt.
"Đừng làm thế một lần nào nữa." Anh thì thầm vào hõm cổ bạn, giọng run run. "Lì lợm với ai cũng được, nhưng đừng dùng mạng sống của mình để thách thức sự kiên nhẫn của anh. Anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu."
Bạn vòng tay ôm lấy lưng anh, cảm nhận được trái tim anh đang đập nhanh trong lồng ngực. Sự tức giận của Jimin đáng sợ thật, nhưng sự dịu dàng sau cơn giận của anh còn khiến người ta "đau lòng" hơn nhiều.
"Em hứa. Sau này đi đâu cũng sẽ đợi anh."
Jimin buông bạn ra một chút, nhưng hai tay vẫn áp chặt vào má bạn. Anh dùng ngón tay cái vuốt ve gò má bạn, đôi mắt đã trở lại vẻ mềm mại thường ngày, nhưng vẫn còn chút dư vị của sự nghiêm nghị:
"Hứa là phải làm. Nếu không, lần sau anh sẽ không chỉ im lặng thôi đâu."
"Anh định làm gì em? Nhốt em lại à?" Bạn cố ý trêu để làm dịu bầu không khí.
Jimin không cười. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn mạnh bạo và có chút "trừng phạt" lên môi bạn. Nụ hôn ấy không ngọt ngào ngay từ đầu, mà mang theo sự chiếm hữu và cả nỗi lo sợ vừa mới trải qua. Khi bạn bắt đầu thấy hụt hơi, anh mới chuyển sang những cái chạm môi mềm mại hơn, nhẹ nhàng hơn.
Anh lùi lại, trán vẫn tựa vào trán bạn, thì thầm:
"Anh sẽ không nhốt em. Anh sẽ đi theo em mọi lúc mọi nơi, cho đến khi em phát chán vì anh thì thôi. Hiểu chưa, cô nàng bướng bỉnh?"
Bạn mỉm cười, kiễng chân hôn nhẹ lên cằm anh:
"Chưa bao giờ em thấy anh đáng sợ như lúc nãy. Cứ như một người khác ấy."
"Đó là Park Jimin khi sắp mất đi thế giới của mình đấy." Anh thở dài, rồi nắm lấy tay bạn, đan chặt các ngón tay vào nhau. "Đi thôi, trà nguội rồi. Để anh pha ấm mới cho em. Rồi chúng ta nói chuyện tiếp về việc tại sao em lại nghĩ lái xe trong bão là một ý hay."
Dù cơn giận đã qua, nhưng Jimin vẫn dắt bạn đi vào bếp như thể sợ bạn lại biến mất lần nữa. Sự im lặng đáng sợ lúc trước đã được thay thế bằng tiếng ấm nước reo và những lời dặn dò "cụ non" không ngớt của anh. Bạn biết, sự chiều chuộng của Jimin không phải là nuông chiều vô điều kiện, mà là một sự bảo vệ đầy trách nhiệm của một người đàn ông trưởng thành.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top