.


Nửa đêm trên casino rất lạnh. Một phần là vì nơi đây lơ lửng trên trời,
đương nhiên, nhưng phần còn lại
là vì Sigma không lắp máy sưởi trong phòng mình. Nhân viên nghĩ rằng anh không muốn mình ngủ gật mỗi khi làm việc khuya, nhưng
Sigma hoàn toàn biết mình muốn điều gì.

Anh không thích cái ý nghĩ có một chiếc điều hòa trong phòng mình. Nó khiến
anh có cảm giác muốn
phụ thuộc vào cái ấm áp của nó mỗi khi
mùa đông tới, và điều đó anh không thể chấp nhận được.

Đôi khi ở một mình, Sigma cho phép mình kêu lên, than thở, trút ra bên ngoài những gì mình đã chịu đựng, nhưng anh không cho phép mình dựa dẫm vào điều gì khác.

Casino gần như là bất khả xâm phạm, có lẽ là vậy, nhưng đối với các thành viên của Thiên nhân ngũ suy thì không.

"Gogol, ngươi làm gì ở đây?"

"Đến thăm ngươi, Sigma."

Gogol để mặt nạ mình lên giường của chủ nhà, và ngay sau đó đã an tọa giữa đống chăn đệm. Sigma cũng chẳng tỏ vẻ phiền hà, tiếp tục công việc giấy tờ của mình.

Hắn đến không chỉ là để thăm anh, Sigma biết rõ. Gogol đến để, nói cho đơn giản thì, ngủ ké. Có lẽ hắn đã phát ngán cái tổng hành dinh Lũ chuột trong Ngôi nhà chết suốt ngày vắng toe không một bóng người rồi.
Quả đúng là vậy, bởi hắn ảo não kêu lên.

"Sigma à, dưới kia chán chết."

"Ừ."

"Chẳng có ai để trêu đùa cả. Dos - kun suốt ngày ngồi bàn làm việc, Ivan thì như con chó quẫy đuôi theo lệnh chủ. Pushkin cũng biến mất tăm. Hai kẻ kia thì mặt mũi cũng khó thấy."

"Ừ ừ."

"Ơ này." Gogol đứng bật dậy. "Ngươi đang làm gì đó?"

Từ lúc nào, hắn đã đứng sau lưng Sigma với một nụ cười đen tối. Người đàn ông với mái đầu nửa bạc giật mình nhìn ra phía sau, nhíu mày.

"Ta không ngại giết ngươi đâu."

"Ta cũng vậy."

Mười giây sau đó tuyệt nhiên chỉ có im lặng, với gương mặt tí tởn của Gogol và cái nhíu mày đầy cảnh giác của Sigma.

Và rồi hắn động thủ.

Chiếc bàn giấy ngã nhào xuống lớp thảm mềm gây một tiếng "thụp" nhẹ nhàng. Gogol hai tay ôm chặt Sigma, cả hai lăn tròn dưới đất.

"Ha ha, ngươi còn không khởi động mấy vũ khí ngươi lắp kìa."

"... Ngươi sẽ không giết ta."

"Đương nhiên rồi, chơi với ngươi vui mà."

Sigma thở dài ngao ngán, nhìn những tập hồ sơ vừa rơi xuống đất, uể oải chống người ngồi dậy. "Ta còn việc phải làm, ra chỗ khác đi."

"Tuyệt vời thật đấy! Đúng như kỳ vọng từ người được sinh ra để làm quản lý."

Gogol cười.

Sigma chững lại, mắt mở to nhìn chằm chằm vào kẻ điên đang dùng khuỷu tay chống đầu nằm trên sàn phòng mình. Hắn cười toe toét. Kể cả khi không có mặt nạ hề, cái kiểu cười ấy vẫn chẳng bớt đi chút ấn tượng nào.

"... Ngươi nhầm rồi." Anh lẩm nhẩm nói. "Các ngươi đều nhầm rồi."

"Ooh~ Vậy sao?"

"Ta chẳng có tài cán gì cả.

Tên khách hàng và thông tin cá nhân đều là kết quả của việc rút ngắn giấc ngủ của ta.

Đó chỉ là giới hạn điên cuồng của ta mà thôi."

"..."

"Các ngươi.... nhầm cả rồi. Tránh ra đi Gogol."

Im lặng một lần nữa bao trùm cả gian phòng. Gió lùa qua khe cửa, làm đuôi tóc anh đung đưa nhè nhẹ.

Gogol lấy từ áo choàng của mình ra một tập hồ sơ thông tin khách hàng, rồi lại quăng nó đi chỗ khác. "Ngươi thật nhàm chán."

Sau câu nói ấy, Sigma mong rằng hắn sẽ rời đi, nhưng điều anh không ngờ tới là hắn tóm lấy tay anh, ôm anh nhảy lên giường và hai chân Gogol quắp lấy anh.

Sigma không cử động được.

"Cái gì...?"

"Ta đang làm ngươi vui hơn nè. Ta chẳng quan tâm ngươi phải làm cái gì, nhưng chủ nhà mà không phục vụ khách thì mất uy tín của casino quá."

"Đó là do ngươi tự cho mình là khách..."

Nói đến đây, Sigma dừng lại. Mẩu kim loại mỏng lạnh lẽo chạm vào cổ, và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Sigma, khiến chân tay anh run rẩy.

"Nào nào~"

"Ngươi định làm gì!?"

Một loạt các loại súng máy từ vô số hướng nhắm tới. Gogol khựng lại, rồi thu hồi con dao nhỏ trở về, những khẩu súng cũng biến mất ngay sau đó.

Hắn đã nghĩ Sigma sẽ điên lên mà gào thét cho thỏa nỗi bức bối của anh (như anh vẫn hay làm). Nhưng vị quản lý của casino vẫn nằm đó, im lìm như bức tượng.

"..."

"Đừng có chọc vào người ta!"

"Óe!"

Tên hề rút ngón tay lại, nhưng bàn tay lại luồn vào mái tóc người kia. Hắn khẽ lẩm bẩm.

"Ngủ ngon."

"..."

"Ngươi cũng vậy."

Cũng như bao đêm trước đó, đêm nay, họ lại thiếp đi bên cạnh nhau.

...

"Đó là do ngươi tự cho mình là khách...

Thực chất, ta chưa bao giờ coi ngươi là một hành khách xa lạ"

...

...

"Gogol."

"Hả!?"

"Quay lại. Ngươi chưa xong việc."

"Ơ Dos~ Tôi xong rồi mà."

"Ngươi không xong ta cho nổ casino của Sigma."

"Ớ ớ ớ....."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top