Chương 72 - Hắc đạo hào môn







"Các cậu giải quyết xong việc của các cậu rồi à?" Yuri chỉ liếc qua Jessica rồi đưa mắt về đám Minho.

Đám Hyoyeon và Minho nhìn nhau. Thấy vẻ mặt lạnh lùng của Yuri, Hyoyeon lắp bắp: "Boss, sức khỏe của người..."

"Tôi vẫn chưa chết". Bốn từ ngạo mạn, lạnh lùng và bá đạo cắt ngang lời Hyoyeon. Đám Hyoyeon liền cúi đầu trả lời: "Vâng, chúng tôi biết". Nói xong, tất cả đi ra ngoài trừ Minho.

Mặc dù Yuri nằm yên một chỗ nhưng Kwon Gia vẫn hoạt động như thường. Bọn họ ở lại bên Yuri thì ai sẽ giải quyết sự vụ của Kwon Gia? Nếu để người ngoài biết sức khỏe của chủ nhân Kwon Gia xảy ra vấn đề nghiêm trọng, ai sẽ gánh trách nhiệm nếu có động loạn? Việc Yuri bị thương khiến đám Hyoyeon rất khẩn trương nhưng nếu không có Yuri cũng sẽ không có bọn họ.

Jessica nhăn mặt khi thấy Yuri chỉ dùng một câu đuổi hết đám Hyoyeon mà bọn họ không dám lên tiếng phản đối. Cô mỉm cười, cầm quần áo của Yuri và đi về phía Yuri.

Yuri ngồi im trên thiết bị kiểm tra, để mặc Jessica mặc quần áo cho mình.

"Có đau không?" Trong lúc xỏ áo, ngón tay của Jessica hơi động vào đốm đỏ trên người Yuri. Cảm giác thân thể Yuri hơi cương cứng, cô liền rụt tay nhìn Yuri chăm chú.

Những người bị nhiễm xạ trên cơ thể đều xuất hiện nốt ban đỏ. Jessica vốn tưởng đây chỉ là một trong những biểu hiện của việc bị nhiễm xạ, không ngờ lại đau đến như vậy. Jessica dừng tay khi thấy cơ bắp Yuri co rút khi cô động vào.

Yuri cúi đầu nhìn Jessica, đáy mắt cô không có gì khác ngoài vẻ lo lắng. Yuri đưa tay sờ đầu Jessica và vuốt nhẹ nhàng. Trầm mặc một lúc, Yuri cất giọng: "Không sao cả".

Lúc này, Jessica mới biết cô thật ngốc nghếch khi hỏi câu đó. Hỏi Yuri có đau không chẳng khác nào hỏi cái bàn rằng mày biết nói chuyện hay không? Yuri trả lời thật cho cô biết mới lạ. Hơn nữa, hình như Yuri không có dây thần kinh đau đớn. Lúc cô bị xét nghiệm, thân thể cô đau đến mức chết đi sống lại, còn Yuri vẫn giữ vẻ mặt bình thường, như vừa mới ngủ dậy.

"Mặc áo cho tôi". Thấy Jessica đứng ngây ra không động đậy, Yuri sa sầm mặt. Yuri giơ tay túm cổ Jessica và cất giọng đầy nộ khí.

Jessica định thần trở lại. Thấy vẻ tức giận của Yuri, Jessica không nói một lời nào nhanh chóng mặc quần áo cho Yuri. Tuy Jessica hết sức nhẹ nhàng nhưng Yuri dường như không bận tâm. Yuri giơ chân giơ tay mặc đồ như lúc bình thường, như không phải cơ thể đang chịu đau đớn. Yuri quả là người từ thân thể đến trái tim đều làm bằng sắt thép.

"Boss! Tốt nhất mấy ngày này hãy ở lại đây, để chúng tôi tìm cách trị liệu". Minho rảo bước nhanh đến trước Yuri khi thấy Yuri đứng dậy ôm eo Jessica định đi ra ngoài.

Yuri nhíu mày. Yuri còn chưa trả lời, Jessica ở bên cạnh gật đầu đồng tình: "Boss, sức khỏe quan trọng nhất, có việc gì để bọn họ giải quyết. Tình hình của Boss tương đối phức tạp".

Minho đồng thời gật đầu: "Đúng vậy".

Yuri đảo mắt qua hai người, cất giọng lạnh lùng: "Nhắc một lần xem nào".

Jessica cứng họng. Yuri nói vậy là có ý gì? Lẽ nào lo lắng và quan tâm cũng là làm sai? Nếu không nể tình Yuri cứu cô, Yuri đừng mơ cô sẽ bận tâm và lo lắng cho sức khỏe của cô ta. Cả đời này ngoài Lucy, cô chưa từng quan tâm ai bao giờ.

Nghe Yuri nói vậy, Minho sững lại trong vài giây rồi nghiến răng: "Boss, Minho sai rồi, xin Boss thứ lỗi".

Yuri hơi gật đầu với Minho, ôm Jessica đi ra ngoài. Jessica nhíu chặt đôi lông mày, quay đầu nhìn Minho. Minho trao đổi điều gì đó với ông già tóc bạc rồi nhanh chóng đi theo Yuri.

Thấy Jessica nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, Minho lắc đầu giải thích: "Cả gia tộc đều biết Boss đã trở về. Nếu Boss không lộ diện sẽ dẫn đến tin đồn không hay. Hơn nữa có một việc cần Boss đích thân xử lý".

Minho nóng ruột chỉ nghĩ đến sức khỏe của Yuri mà quên mất thân phận người đứng đầu Kwon Gia của Yuri. Nếu Yuri không xuất đầu lộ diện, bên ngoài sẽ xuất hiện tin đồn và suy diễn lung tung. Không cho đối thủ bất cứ một khe hở chọc ngoáy là tôn chỉ xưa nay của Yuri, Minho nhất thời quên mất.

Nghe Minho giải thích, Jessica bất giác cau mày. Lời nói của Minho không hoàn toàn rõ ràng, nhưng Jessica có thể hình dung ra. Lúc cô còn ở tổ chức ăn trộm, dù cô bị thương hay xảy ra chuyện, cô cũng phải cắn răng chịu đựng, để những người nhằm vào cô không tìm ra nhược điểm hoặc kẽ hở để ra tay. Đây là một đạo lý đơn giản, áp dụng trên người có thân phận như Yuri đến bản thân Jessica.

"Để tôi lái xe cho". Jessica ngoan ngoãn làm gậy chống của Yuri. Khi Minho lái xe đến, cô mở cửa xe cho Yuri ngồi vào ghế sau rồi lên tiếng nói với Minho. Jessica không biết y thuật. Yuri lâm vào tình trạng này, Minho ngồi bên cạnh Yuri sẽ tốt hơn, có thể dễ dàng ứng phó bất cứ lúc nào.

Jessica chưa kịp bước đi, Yuri liền nắm lấy cổ áo Jessica, lôi tuột cô vào trong xe. Jessica ngồi trên sàn xe vịn vào đùi Yuri. Jessica vừa định nhổm dậy, bàn tay của Yuri lập tức ấn người cô xuống, khiến cô không thể ngẩng đầu. Jessica đành phải ngồi im, cô cố giữ thẳng người để không đè lên đùi Yuri.

"Ngồi tử tế vào". Yuri cất giọng lạnh lùng, tay dùng lực ép chặt cô vào đùi Yuri. Jessica liền từ bỏ việc phản kháng, trực tiếp tựa người vào đùi Yuri. Yuri không sợ đau, việc gì cô phải lo cho Yuri?

"Boss, tôi chỉ cần..."

"Mau lái xe". Minho chưa nói hết câu, Yuri đột ngột cắt ngang, giọng nói có vẻ mất kiên nhẫn. Minho cắn răng, hít một hơi rồi nhấn ga, lái xe về phía đại bản doanh của Kwon Gia.

Jessica úp người vào đùi Yuri, cảm giác Yuri đang vuốt tóc cô. Mặt cô áp vào cặp đùi của Yuri. Jessica không khỏi than thầm, Yuri đối xử với người của mình tốt thật, thảo nào đám Minho và Hyoyeon cam tâm tình nguyện bán sống chết vì Yuri. Dưới tấm mặt nạ tàn nhẫn và lạnh lùng, Yuri thật ra rất biết nghĩ đến người khác. 

Yuri bị nhiễm xạ. Nếu bọn họ tiếp xúc với Yuri ở cự ly gần, bọn họ có khả năng sẽ bị truyền nhiễm. Vì vậy Yuri giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Yuri chỉ gần gũi một mình cô, là vì biết cô không sợ bị nhiễm xạ.

Gục mặt trên đùi Yuri, Jessica bỗng dưng mỉm cười. Có một Boss như thế này cũng không tồi. Boss biết nghĩ đến thuộc hạ, không quản ngại nguy hiểm đi cứu thuộc hạ như Yuri tốt gấp nhiều lần so với Boss tổ chức cô từng ở trước kia. Nếu Yuri không buông tha cô, vậy thì cô sẽ làm thuộc hạ của Yuri. Lần này không phải do Yuri bắt ép mà cô cam tâm tình nguyện.

Ô tô nhanh chóng đến trước cửa Kwon Gia. Jessica ngẩng đầu nhìn, thấy Minho từ từ giảm tốc độ. Cánh cửa lớn uy nghiêm của Kwon Gia mở ra. Hai bên là hai hàng người hầu ăn mặc chỉnh tề, đứng cúi đầu đón xe của Yuri đi vào.

Ở bên trong Kwon Gia, người đi lại mỗi lúc một đông. Nhưng dù họ đang làm gì, thấy xe Yuri đi đến gần họ cũng ngừng tất cả công việc, cúi người cung kính chào đón.

Xe ô tô đang lăn bánh thấy xe của Yuri đi đến đều dừng lại. Tất cả mọi người ở bên trong xuống xe, cúi đầu hành lễ với Yuri. Những người đó đều tràn đầy khí chất quý tộc, cao ngạo và lạnh lùng. Nhưng tất cả đều phải cúi đầu trước Yuri.

Chứng kiến cảnh tượng trên, Jessica không khỏi cảm thán. Đây chính là khí thế của hắc đạo, cũng thể hiện thế lực của Yuri. Jessica ngẩng đầu nhìn Yuri, vẻ mặt Yuri vẫn không có bất cứ sắc thái biểu cảm nào, giống như đã quá quen thuộc với sự cung kính của mọi người. Jessica liền sờ lên đầu mũi, lần đầu tiên cô được tiếp đón như thế này, không thể không thừa nhận là cô cũng hơi đắc ý.

Ô tô dừng lại trước tòa nhà trung tâm, Minho nháy mắt với Jessica qua gương chiếu hậu. Jessica lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, đẩy cửa xuống xe rồi hơi cúi người, cùng Minho lúc này đã xuống xe và làm động tác như Jessica nghênh đón Yuri. Gia tộc hào môn lắm quy định quy tắc thật, Jessica thầm nhủ.

Yuri lạnh lùng bước xuống ô tô. Tất cả mọi người đang cúi đầu nghênh tiếp Yuri đồng thanh lên tiếng: "Boss".

Yuri đảo mắt qua mọi người: "Nên làm gì thì làm đi". Nói xong, Yuri đi thẳng vào tòa nhà trung tâm.

"Vâng ạ". Mọi người lại đồng thanh trả lời. Chỉ trong giây lát, Jessica thấy tất cả mọi người như ong vỡ tổ. Người thì lên xe nổ máy, người thì đi vào nhà, kẻ đi ra ngoài...Già trẻ lớn bé nam nữ đều im lặng tiếp tục công việc. Jessica đưa mắt bốn xung quanh rồi nhanh chóng đi theo Yuri.

Tòa nhà chính có hai hàng ghế trong đó có cái ghế màu đen đặt ở vị trí cao hơn hết thảy. Jessica chỉ nhìn qua cũng biết đó là chỗ ngồi của Yuri, vị trí của Boss một gia tộc có lịch sử trăm năm.

Yuri không nói một lời nào đi thẳng lên phía trước và ngồi vào vị trí của mình. Jessica thấy bên dưới vẫn còn chỗ trống nhưng cô đứng tần ngần hồi lâu. Mặc dù chưa tận mắt chứng kiến nhưng Jessica cũng từng nghe qua, trên giới hắc đạo, càng là gia tộc lớn và cổ xưa càng có nhiều quy tắc. Lúc vào cổng, cô cũng đã chứng kiến màn chào hỏi nghiêm ngặt của Kwon Gia, những chiếc ghế này không thể tùy tiện ngồi vào.

Thấy dáng vẻ băn khoăn không biết nên đi hay nên ở của Jessica, Minho đẩy nhẹ lưng Jessica rồi đi về chiếc ghế thứ ba bên tay phải Yuri. Đứng vào vị trí của mình, anh nháy mắt Jessica và hất cằm về chỗ ngồi đối diện anh ta. Jessica lập tức hiểu ra đó là vị trí của cô, cô liền đi về phía đó và đứng đợi.

Chỉ vài giây sau, tất cả những người có thân phận ở trong ngôi biệt thự đều lần lượt đi vào. Jessica thấy Hyoyeon đứng ở vị trí đầu tiên bên tay trái Yuri, tiếp theo là Sunny ở dưới. Bên tay phải Yuri, Heechul đứng ở vị trí đầu tiên, Gary xếp thứ hai. Mỗi người đều có vị trí của mình, Jessica nhủ thầm may là vừa rồi cô không chiếm chỗ lung tung.

Jessica ngoảnh đầu, thấy tòa nhà chính không giống phòng khách cũng không giống phòng họp đã đầy ắp người. Tất cả cung kính đứng yên ở vị trí của mình.

"Boss". Từ lúc Yuri ngồi vào chiếc ghế Boss đến khi người cuối cùng đứng nghiêm chỉ mất có năm phút. Tất cả mọi người cúi đầu hành lễ trước Yuri. Đưa mắt nhìn xuống đại sảnh chứa hơn một trăm người, Jessica không khỏi thán phục, người của Kwon Gia hành động nhanh thật.

"Boss! Ngoài bảy mươi ba người ra ngoài làm việc, một trăm mười bảy người của Kwon Gia đã có mặt đông đủ". Sunny nhìn xuống đồng hồ đeo tay rồi quay lại bẩm báo với Yuri.

Yuri gật nhẹ đầu và đưa mắt qua tất cả mọi người có mặt trong đại sảnh. Ánh mắt lạnh giá của Yuri quét đến đâu, người ở đó ưỡn ngực đứng thẳng người. Yuri gật đầu: "Rất tốt".

Jessica không dấu vẻ kinh ngạc khi nhìn xuống đám người ở bên dưới. Cô không biết Yuri triệu tập những người đó tập trung ở đây bằng cách nào. Từ lúc Yuri xét nghiệm xong, cô luôn đi theo Yuri có thấy Yuri nói gì đâu? Xem ra ở đây có một số quy tắc, không cần phải phát lệnh. Jessica bất giác đưa mắt về phía đám người, xem ra làm thuộc hạ của Yuri cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Jessica không biết, trên thực tế Yuri không bao giờ vào tòa nhà trung tâm nếu không có việc đại sự. Một khi Yuri vào tòa nhà trung tâm, có nghĩa Yuri có chuyện quan trọng cần tuyên bố. Vì vậy, tất cả thành viên cao cấp của gia tộc phải có mặt trong vòng năm phút. Đây là gia pháp của Kwon Gia. Ở Kwon Gia, mệnh lệnh và quy tắc của Yuri là tối thượng. Ai không tuân thủ, kẻ đó hoặc là có bản lĩnh đánh đổ Yuri không thì chỉ còn nước chờ chết.

"Hôm nay triệu tập mọi người đến đây chỉ vì một chuyện". Yuri cất giọng đồng thời nhướng mắt nhìn Jessica. Jessica còn chưa kịp phản ứng, Sunny ở bên cạnh đẩy người cô. Jessica đánh tiến lên phía trước một bước.

"Jessica từ nay sẽ là chủ nhân chiếc ghế thứ sáu của Kwon Gia". Yuri nhìn Jessica, nói từng từ với giọng điệu uy nghiêm, khiến những người ở bên dưới kinh ngạc ngẩng đầu nhưng không dám thốt ra một câu thắc mắc nào.

"Jessica tuy gia nhập Kwon Gia không lâu nhưng chắc mọi người biết rõ công lao của cô ấy với Kwon Gia. Ở Đông Nam Á, cô ấy cứu Boss và chúng tôi vài lần, có công trong việc giành thị trường Đông Nam Á cho Kwon Gia. Chỉ riêng việc cứu chúng tôi vài lần và đoạt thị trường, cô ấy đủ tư cách ngồi vào vị trí thứ sáu". Yuri vừa dứt lời, Hyoyeon chậm rãi mở miệng.

Mọi người ở bên dưới thầm nghĩ lý do Hyoyeon đưa ra không có sức thuyết phục. Dù Jessica đoạt thị trường Đông Nam Á đi chăng nữa nhưng địa bàn đó không có tác dụng lớn đối với Kwon Gia. Kwon Gia có nhiều người thành tích và thực lực lớn hơn Jessica rất nhiều mà vẫn chưa thể ngồi lên chiếc ghế thứ sáu. Tuy nhiên, việc Jessica cứu Yuri nhiều lần thì cũng đáng thưởng công. Hơn nữa trong Kwon Gia, lời nói của Yuri là thánh chỉ, dù công lao của Jessica không đủ để ngồi vào vị trí đó nhưng mọi người cũng chỉ còn cách mở một mắt nhắm một mắt tán đồng.

Thật ra người của Kwon Gia không biết, Jessica thừa sức ngồi vào chiếc ghế thứ sáu. Cô lập công lớn trong vụ đoạt lại lô vũ khí của Jiaowen và vụ khoáng thạch Tei. Những chuyện này không thể tiết lộ ra bên ngoài nên trong mắt con mọi người, Jessica không đủ tư cách ngồi ở vị trí đó. Đây không phải là lỗi của Jessica.

Jessica hơi nhíu mày. Đối diện với đôi mặt lạnh lùng của Yuri, Jessica bất giác đứng thẳng người, mỉm cười với mọi người ở bên dưới. Jessica biết trong một gia tộc có lịch sử cả trăm nay, năng lực và thực lực rất được chú trọng. Cô chỉ là một người bị Yuri ép buộc đến đây mà thôi. Tuy Jessica tình nguyện làm thuộc hạ của Yuri nhưng cô không có hứng thú với quyền lực ở Kwon Gia. Vì vậy khi chứng kiến những người ở dưới bề ngoài tỏ ra cung kính nhưng ánh mắt của họ chứa đựng sự khinh miệt và bất phục, Jessica cảm thấy không dễ chịu chút nào.

Tuy nhiên, Jessica hiểu ý Yuri. Nếu cô muốn yên ổn làm thuộc hạ của Yuri thì phải ra mắt những người này. Yuri mặc dù coi trọng cô nhưng Yuri hoàn toàn không có ý định để Jessica tung hoành ngang dọc ở Kwon Gia, bởi nếu cô không có thực lực thật sự thì không thể làm được việc gì.. 

"Được rồi, lui xuống đi". Sau khi tuyên bố xong, Yuri phất tay ra hiệu rồi đứng dậy.

"Vâng, thưa Boss". Mọi người cung kính cúi thấp người rồi lùi bước một cách có trật tự. Yuri rời khỏi nơi đó trước tiên, tiếp theo là đám Hyoyeon, Heechul và Jessica. Cuối cùng, mọi người mới lần lượt đi ra ngoài.

Trong căn phòng Jessica ở khi mới tỉnh lại, cô nhẹ nhàng thay áo mỏng hơn cho Yuri. Sau đó, Jessica bôi thuốc lên nốt ban đỏ trên da Yuri. Thuốc bôi ngoài chỉ có tác dụng khiến những đốm đỏ không bị mưng mủ và lan rộng chứ không có tác dụng chữa khỏi hẳn.

"Boss! tôi đã điều đội nghiên cứu số một đến vùng núi Cape". Heechul vừa lật tập tài liệu trong tay vừa cất giọng trầm trầm. Gương mặt anh ta vẫn lạnh lùng như không thấy bệnh trạng của Yuri. Để ý thấy ánh mắt anh ta không ngừng đảo qua bên này, Jessica mới biết Heechul lo lắng đến mức nào.

Yuri tựa người vào thành ghế sofa, để Jessica bôi thuốc cho Yuri. Nghe Heechul báo cáo, Yuri gật đầu: "Tình hình thế nào rồi?"

Heechul trả lời: "Khoáng thạch Tei ít hơn chúng ta tưởng. Nó chỉ có ở lớp đất trên cùng, dưới lòng đất không tồn tại. Tei có trong phạm vi khoảng ba mươi km, trữ lượng khoảng vài ngàn tấn".

Yuri ra lệnh: "Đào hết đem về đây, không được để lại dù chỉ một chút".

"Vâng ạ. Tôi hiểu rõ điều này, tôi đã dặn dò thuộc hạ rồi. Họ sẽ chuyển toàn bộ tei về trong thời gian ngắn nhất. Tôi cũng bảo bọn họ nếu không chuyển được thì tiêu hủy hết". Giọng nói của Heechul không dấu vẻ tức giận khi nhắc đến Tei, khiến Jessica đang chăm chú bôi thuốc cho Yuri cũng cảm nhận rõ ràng.

"Tại sao lại tiêu hủy? Khó khăn lắm mới tìm được, anh hủy làm gì?" Jessica ngẩng đầu nhìn Heechul bằng ánh mắt khó hiểu.

Heechul lạnh lùng trả lời: "Thế giới này chẳng chuyện gì có thể giữ kín. Chúng ta có hành động lớn ở đó, những kẻ luôn chú ý đến chúng ta chắc cũng đã ngửi thấy mùi bất bình thường. Thà chúng ta hủy nó còn hơn để nó rơi vào tay kẻ khác. Tei sản sinh ra ở đó là một kỳ tích, nhưng việc tiêu hủy vô cùng dễ dàng".

Jessica mở to mắt nhìn Heechul. Hành động? Có hành động gì chứ? Chẳng phải kế hoạch được tiến hành bí mật hay sao?

Sunny lên tiếng giải đáp thắc mắc của Jessica: "Tôi đã cho nổ tung dải núi đó".

Khi Sunny biết Yuri xảy ra chuyện ở vùng núi Cape, Boss còn bị nhiễm xạ vào máu, chứng bệnh không có khả năng chữa trị, Sunny lập tức bỏ mặc công việc ở Đông Nam Á, bay thẳng đến châu Phi. Gặp Hyoyeon cũng vừa đến đó, hai người điều mười chiếc máy bay, thả bom suốt một ngày, cả một dải núi bị thiêu rụi. Sau khi xác định không còn sinh vật nào sống sót, hai người mới gấp gáp trở về Mỹ. Hành động lớn như vậy, không ai chú ý đến mới là chuyện lạ.

Nghe câu nói của Sunny, Jessica cúi đầu trầm mặc. Minho ở bên cạnh thấy Jessica không lên tiếng, liền cất giọng phẫn nộ: "Lẽ nào cô thương hại đám biến thái đó? Nếu không phải do bọn chúng, Boss cũng không ra nông nỗi này. Thả bom tiêu diệt còn tốt cho chúng rồi đấy. Nếu là tôi, tôi sẽ lột da rút gân từng tên, để chúng sống không bằng chết".

Hyoyeon, Sunny và Heechul nghe Minho nói Jessica thương hại đám thổ dân, bất giác quay đầu nhìn cô.

Thấy mọi con mắt đều tập trung vào Jessica, Yuri giơ tay nhấc cằm Jessica lên đối mặt mình. Yuri chỉ thấy Jessica nghiến răng nghiến lợi, chứ không có một chút thương hại nào.

Jessica trừng mắt với Yuri: "Bây giờ các người mới đi hủy diệt thì giải quyết được gì nữa. Nếu các người trực tiếp thả bom ngay từ đầu, tôi cũng không bị sợ chết khiếp, cô cũng không bị nhiễm xạ. Đúng là đầu óc chập mạch mới chơi trò không vào hang hùm sao bắt được cọp con gì đó. Mẹ kiếp, không biết kẻ ngốc nghếch nào khiến toàn thân tôi bị thương như thế này?

Đám Hyoyeon và Minho im lặng nhìn nhau khi chứng kiến cảnh Jessica vô cùng tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống cả Yuri.

Lúc này, Jessica tức đến mức không cần biết Yuri là ai. Bọn họ nên thả bom ngay từ lúc đến. Sản xuất bao nhiêu vũ khí hiện đại để bày làm cảnh chắc? Bọn họ tự nhiên bắt cô đi mạo hiểm, bắt cô lao vào chỗ chết, hại cô suýt nữa không thể trở về. Đúng là quá đáng thật!

Yuri vặn cằm Jessica quay lại phía mình, trên mặt cô vẫn đầy vẻ tức giận. Yuri hỏi nhẹ nhàng: "Còn đau không?"

Nghe câu hỏi của Yuri, Jessica sững người vài giây rồi thật thà gật đầu. Không nhắc đến cô cũng quên mất, bây giờ nhắc đến cô mới thấy toàn thân đau nhức. Vì vậy, Jessica càng hận đám người biến thái đó, nếu không phải do bọn chúng, cô cũng không chịu đau như vậy.

Yuri phất tay ra hiệu. Đám Minho đưa mắt nhìn nhau rồi đi cả ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Yuri và Jessica. Yuri một tay kéo Jessica úp người lên đùi mình, một tay xé áo Jessica thành hai mảnh.

"Cô làm gì vậy?". Jessica theo phản xạ giãy giụa khi đột ngột bị Yuri lôi cô lên đùi mình.

"Không có ai ở đây, đừng động đậy". Yuri vỗ vai Jessica rồi kéo hai mảnh áo ném xuống đất. Yuri chăm chú nhìn xuống lưng Jessica.

Trên lưng Jessica đầy vết bầm tím và vết thương. Yuri chẳng nói chẳng rằng liền cầm tuýp thuốc Minho để lại ở bên cạnh nhẹ nhàng bôi lên lưng Jessica.

Lúc này, Jessica không tiếp tục phản kháng. Cô ngoan ngoãn nằm yên trên đùi Yuri để Yuri bôi thuốc cho mình. Mặc dù động tác của Yuri thô lỗ nhưng cô có thể chịu đựng. Bây giờ Jessica mới biết, so với đám thổ dân, Yuri dịu dàng hơn bao nhiêu lần. Nghĩ lại mới thấy, việc Yuri làm cô đau đớn trước kia không phải do Yuri cố ý mà Yuri sử dụng lực đạo hoàn toàn bình thường.

Nhìn những vết chấm đỏ trên người Yuri, Jessica im lặng một lát rồi đột ngột lên tiếng: "Boss, tại sao cô lại cứu tôi?"

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top