Chap 3

Tan học , em lủi thủi về nhà một mình. Nỗi buồn và những suy nghĩ vẫn chưa thoát khỏi trong tâm trí em. Bước đến cửa nhà , em đã ngửi thấy mùi thịt nướng , nó như kích thích thính giác em . Như một đứa trẻ 3 tuổi , quên sạch luôn suy nghĩ bứt rứt trong lòng , chạy một mạch vào phòng ăn , em mừng rỡ reo lên.

"A , thịt nướng , woa ngon quá !! Hú hú."

Quản gia đang chuẩn bị bữa tối , bày biện thức ăn ra bàn , thấy Lisa hào hứng , ông vui vẻ đưa cho em đôi đũa.

"Cô chủ , cô ăn thử đi , tôi đoán chắc sẽ hợp khẩu vị với cô."

Em nhanh nhảu lấy luôn đôi đũa gắp miếng thịt nhai nhồm nhoàm trong miệng mà không để ý sự hiện diện của Jisoo ngay trước mặt mình. Chị đang ngồi trước mặt em ăn tối vậy mà chạy từ ngoài vào trong em mải để ý đến đồ ăn quên mất lễ nghi trong nhà là phải chào.

"Đúng là không tìm được ai đáng xấu hổ như em."

Em ăn xong miếng thịt mới ngạc nhiên , chị ngồi đây từ lúc nào vậy nhỉ ? Em ngẩn ngơ "Dạ ?"

"Chị nghe mẹ nói rồi ! Mẹ bảo em đừng làm dính mực lên mặt chị."

"Em...em..."

Chị kéo ghế đứng dậy , ra lệnh cho quản gia " Đem đồ ăn lên phòng cho tôi , nhìn em là tôi đã không nuốt nổi miếng cơm rồi."

"Em xin lỗi" Em cúi mặt bối rối

Thấy chị quay đi lên thẳng phòng , mặt em thoáng buồn , đôi mắt có chút ươn ướt "Chị đừng ghét em mà, chị ơi!"

Câu nói đó tuy nhỏ nhưng vẫn lọt được vào tai chị , chị quay người đi , khuôn mặt nghiêm nghị , ném cho em câu nói lanh lùng: "Mùi rác ở đâu mà hôi vậy?"

Chị ghét em thật rồi , ghét nhiều là đằng khác . Em sẽ chẳng bao giờ có được sự yêu thương của chị , tại sao 9 năm nay chị lại thay đổi cách cư xử với em , chị trở nên ghét em , tại sao chứ ? Hồi em 6 tuổi , chị vẫn thương yêu , lo lắng cho em mà , sao chị lại thay đổi như vậy ? Là con nuôi cũng là một cái tội ư ?

Bữa cơm hôm nay em lại thấy tẻ nhạt , miệng đắng chát chả ăn nổi miếng thịt nào nữa . Em lặng lẽ đứng dậy đi lên phòng "Thưa cô chủ , hôm nay bà chủ không về , cô có cần tôi mang cơm lên phòng cô không ?" Quản gia thương dáng vẻ buồn bã của em

"Hôm nay cháu không muốn ăn , bác cứ ăn đi , không bỏ thức ăn lại phí , cháu lên phòng ngủ trước đây ạ" Em gượng cười

Em muốn đi ngủ để vơi bớt đi nỗi buồn , những suy nghĩ tiêu cực , để làm tinh thần của bản thân dịu đi chút . Nằm trong phòng , em còn chả muốn bật đèn , cứ co người trong bóng tối với sự nức nở , tiếng thút thít khiến người khác mà nghe thấy cũng phải nao lòng .

Ngày hôm sau , trong lớp học đang là giờ giải lao, em mệt mỏi nằm gục xuống bàn , còn 1 tiết nữa là em được về nhà rồi. Tối hôm qua chả nhét được cái ì vào bụng nên hôm nay đói là điều hiển nhiên . Em mong thời gian trôi nhanh nhanh để còn về nhà ăn tối , trưa nay vì mệt mỏi nên ngủ quên mất , không xuống căng tin ăn , lại phải chịu đựng với cái bụng đói meo . Mải mê suy nghĩ , tiếng cửa lớp bị mở tung làm em giật mình.

_RẦM_

Chính xác thì đây là học sinh cá biệt của trường em - Akdong , anh ta chỉ được cái mã ngoài còn bên trong thì chẳng còn nổi hạn sử dụng . Điều em duy nhất biết về anh ta là anh ta rất ghét Jisoo , em cũng chẳng biết lí do là gì nhưng chị gái cậu dường như không quan tâm đến anh ta lắm . Bất ngờ đi đến đằng sau chỗ ngồi của cậu , đạp vào chiếc ghế cậu đang ngồi :

"Ê , em gái Jisoo"

Cậu sợ hãi quay lại:

"Sao vậy ạ ?"

" Con Jisoo ở nhà có hãm tài giống ở trường không ? Nó ở nhà cởi tất bằng mồm hả hay ngoáy rỉ mũi rồi bôi đầy tủ kính hahaha . Con đấy ra ngoài đường trả vờ sạch sẽ chứ chắc ở nhà tởm lắm đấy ."

_CHÁT_

Akdong vừa nói hết câu đã ăn ngay 5 ngón tay bé bỏng của Lisa in đậm trên mặt. Hắn ta tức giận:
"Mày làm cái gì thế ?"

"Sai hết rồi . Tôi nói anh sai rồi." Em trừng mắt không chút sợ hãi đối với hắn

"Cái gì ?" Hắn gầm lên

"Chị của tôi ở nhà lúc nào cũng giữ gìn vệ sinh sạch sẽ hơn nữa anh ấy không phải là người có hành động khiếm nhã như anh." Em đứng bật dậy

"Mày thích chết hả ?" Hắn ta túm cổ áo em nhưng chả hiểu sao em vẫn lườm hẳn tóe lửa không chút sợ hãi . Một Lisa khóc nhè giờ đây đã trở thành chú báo con chỉ vì mấy câu nói sỉ nhục chị gái cậu.

_Reng, Reng, Reng_

Vì đã đến tiếng chuông vào lớp nên hắn tha cho em . Thả em xuống như một con thỏ sắp chết rồi trở về lớp , không quên ném lại cho em câu nói:
"Mày chuẩn bị xuống âm phủ gặp diêm vương đi là vừa."

Trên đường trở về lớp , hắn gặp Jisoo . Hắn chúa ghét chị vì người hắn từng yêu sâu đậm đã bỏ hắn mà theo chị với cái lí do chị đẹp gái và gia thế giàu có hơn hắn nhưng chị đã thẳng thừng từ chối cô nàng đấy và chê cô là sự thất bại của tạo hóa . Hắn hẩy mạnh vào vai chị.

"Jisoo , nhỏ em gái mày đẹp phết đấy , tao sẽ cho khuôn mặt nó trở nên xấu xí." Hắn cười nham hiểm , đưa ngón tay lên mặt ra kí hiệu.

Chị thản nhiên trả lời "Ờ , không liên quan đến tôi"

Hắn gằn giọng "Mày nói cái gì thế ? Nó không phải là em gái của mày à ? Mày ít nhất cũng phải lo lắng cho nó chứ."

"Nói hơi quá chứ tao chưa bao giờ nghĩ nó là em gái tao" Chị quay mặt đi thẳng lên lớp để lại cho hắn ôm cục tức vào lòng

Tan học , em nhanh nhảu sắp sách vở để về nhà còn vỗ no cái dạ dày sắp mốc meo của em. Chạy đến cổng trường em bị một đám con trai xúm lại , bịt miệng , khiêng vào nhà kho gần trường .em sợ hãi kêu cứu nhưng không thể . Chúng trói chân tay em lại , nối sợ hãi dâng lên đỉnh điểm làm mặt em trắng bệch . Càng rùng mình hơn khi người đứng trước em lại là hắn . Hắn rút điện thoại của em trong ba lô cậu ra :
"Điện thoài mày ?"

"Thả tôi ra" Em sợ hãi

Hắn bấm số gọi điện , đầu dây bên kia nhấc máy  "Alo , gọi vào giờ này làm gì , còn không mau về nhà ?"

"Jisoo hả , Akdong đây , à thì không có chuyện gì to tát lắm đâu chỉ là em gái mày đang trong tay tao mà mày vẫn bình thản về nhà ăn cơm được à ? Đến xem đi , có phim hay đó , có cần tao cho mày nghe tiếng em gái yêu rấu của mày không ?"

Hắn áp điện thoại vào tai em "Nghe đi"

Cậu nức nở "Hic hic ....chị...chị à"

Jungkook lạnh lùng "Ừ sao ?"

"Chị , chị đừng đến đây , em không sao đâu , chị nhất định không được đến." Em lo lắng

"Em tưởng tượng cũng hay thật , thật ra chị cũng chẳng muốn biết em đang ở đâu hay làm gì . Em và hắn nghĩ chị sẽ đến cứu em hả ? Hai người tự tin quá rồi đấy , chuyển máy cho Akdong." Chị ra lệnh
Em giương mắt nhìn hắn tỏ vẻ đáng thương , hắn nghe tiếp điện thoại :
-"Sao , nói chuyện xong với em mày rồi hả ?"

"Akdong." Chị gọi hắn

"Cái gì ?"

"Mày muốn làm gì nó thì làm và tao không muốn mày gọi điện làm phiền tao về những chuyện không đâu nữa."

_Tút_

Chị dập máy làm hắn ta tức điên tung cú đá vào chiếc cửa kho làm chúng méo xẹo. Hắn chửi thề :
- Jisoo , con khốn.

* Tại biệt thự Kim Thị :

Kim phu nhân quát ầm ĩ cả căn biệt thự "Lisa sao nó chưa về , bắt đầu hư đốn rồi sao , dám về nhà muộn rồi bắt cả nhà , Jisoo của ta phải đợi cơm nó sao ?"

Thấy Jisoo đi từ lầu trên xuống , bà ra lệnh "Dọn cơm cho Jisoo của ta ăn ! Nhanh lên"

"Mang cơm lên phòng cho tôi." Chị lên tiếng

"Jisoo à , sao con không ăn cùng mẹ?"

"Mẹ làm con cảm thấy khó chịu đấy ăn , ăn cơm đã mất ngon rồi" Chị quay trở lại phòng

"Tất cả chỉ tại Lisa, về nhà sẽ không yên ổn với ta đâu" Bà trừng mắt

_Tại nhà kho_

"Đã qua 2 tiếng rồi mà sao ả không tới?" Akdong suốt ruột

"Chị ấy sẽ không tới đâu." Em cười khổ

"Mày có phải là em gái nó không vậy?"

"Tôi chỉ là con nuôi của Kim thị thôi"

"Thảo nào , ả nói ả chưa bao giờ nghĩ mày là em gái nó."

"Vậy sao? Chị ấy nói như thế ư?" Em khóc

"Thôi bỏ đi , tao về , khá muộn rồi" Hắn cởi trói cho em rồi bỏ về

Em lủi thủi đứng dậy về nhà , với sự tức giận của mẹ , em đoán thể nào em cũng bị mẹ trừng phạt:

"Mày đi đâu giờ mới về hả ? Hôm nay đã đi đâu và làm gì?" Bà Kim tức giận

_Chát_

Em bị mẹ cho cái tát đau điếng người
"Con xin lỗi mẹ , con xin lỗi"

"Mày vẫn không nói lí do mày về muộn hả ?"

_Chát_

Má của em bị đỏ ửng , sưng tấy vì cái tát đau đớn của mẹ

"Im miệng và đi ra ngoài đứng quỳ xuống cho ta, khi nào ta ngủ mới được phép bước chân vào nhà" Bà trừng mắt

"Thưa bà chủ , ở ngoài lạnh lắm , giờ là mùa đông nên gió đông rất nguy hiểm , mong bà chủ suy nghĩ lại , thương tình cho cô Lisa ở trong nhà" Quản gia Kim lên tiếng thương hại em

"Ông lo bữa cơm cho tôi đi , đừng có xen vào chuyện ở nhà , mấy người còn không mau đuổi nó ra" Bà quát những cô gái giúp việc

Em đành lủi thủi ra ngoài vườn , người giúp việc khóa cửa lại . Người em đã mệt , dạ dày biểu tình vì đói , má em đỏ ửng , rát đau vì cái tát của mẹ . Qua 3 tiếng , người em mệt lả , ngã gục xuống đất . Cả khu vườn xanh ngà , nằm giữa màu xanh lá đậm là hình ảnh người con gái đang nằm mặc áo trắng , đôi môi nhợt nhạt , một bên má đỏ ửng , mái tóc đen mượt bị gió thổi làm rối lên . Nhìn em giống như một thiên thần bị thương rơi xuống trần gian , ai nhìn vào cũng phải xót xa cho thân hình gầy gò , yếu ớt đó.

Lúc này phu nhân của Kim thị đã ngủ , trong nhà có tiếng nói ấm áp của một người con gái ra lệnh cho một cô gái giúp việc nhỏ nhắn:

"Cô ra bế em ấy vào phòng , nấu cho em ấy bát cháo đi , lấy đá chườm cho bên má phải của em ấy . Đừng có nói cho bất cứ ai trong nhà câu nói của tôi hôm nay với cô."

"Vâng thưa Cô chủ" Cô gái ngoan ngoãn cúi đầu

"Bắt đầu từ hôm nay những việc trong nhà của tôi đối với Lisa cô chỉ được phép lặng lẽ làm không được há miệng với bất cứ ai , nghe rõ chưa?"

"Vâng tuân lệnh cô chủ"

Cô gái giúp việc ra ngoài vườn dìu cô bé đáng thương kia vào căn phòng ấm áp để sưởi ấm cho em . Cô đi nấu bát cháo rồi đút cho em ăn , đem cục đá lạnh lên phòng chườm bên má đỏ rát cho em.

Cạnh phòng em , căn phòng bên cạnh bận rộn với cuộc gọi . Chị gọi cho hiệu trưởng trường mình với một số việc quan trọng :
"Thưa cô có việc gì mà phải gọi cho lão già này vậy" Tiếng cười hiền đầu dây bên kia

"Thưa bác , cháu nghĩ trường mình bị thừa một học sinh" Chị cười nham hiểm

"Thừa học sinh ? Tôi nghĩ là đủ mà , theo cô là thừa ai ?"

"Akdong , từ ngày mai học sinh đấy , bác có thể đưa cậu ta ra khỏi trường của nhà cháu được không ? "Tiếng nói của chị trở nên lạnh lùng

"Tôi hiểu , tôi hiểu , cô an tâm"

"Bác ngủ ngon nhé." Cuộc nói chuyện đầy ẩn ý của chị khiến người khác lo sợ 

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top