Chương 2 Cha mẹ
Trên đường đi lắc lư, xe có hơi lay động, Đào Trăn Trăn hỗn loạn mà mở mắt ra, mới ý thức vừa rồi đã ngủ quên.
Sau khi xử lý tang sự xong, cô ta quyết định thật nhanh, khóa nhà cửa ở quê lại, gửi chìa khóa cho người quen đã qua lại từ nhỏ, hỗ trợ cô ta trông coi, rồi thuê một chiếc xe, đến ga tàu cao tốc.
Đào Trăn Trăn nhìn ra ngoài cửa sổ xe vài lần, hôm nay thời tiết rất đẹp, là một ngày nắng, trời cao lại xanh thẳm, không một đám mây. Ở Bội thành không dễ tìm thấy được bầu trời như vậy.
Cô ta nhìn thêm vài lần rồi thu tầm mắt lại, nhìn vào cô gái nhỏ đang ngủ thiếp đi bên cạnh.
Làn da trắng sứ, mái tóc mềm mại đen nhánh, cũng giống như cô ta. Mặt mũi lớn lên giống cô ta hơn hay là giống người khác hơn, cô ta không bận tâm đến. Trên thực tế, từ trước đến giờ cô ta đều hết sức xem nhẹ sự hiện hữu của nàng. Những tin này đều do ba mình ở trong điện thoại nói cho cô ta biết, do cô ta vừa cố ý lại vô ý bỏ sót, rõ ràng là có thể nhớ lại một cách tỉ mỉ.
Ví dụ như:
"Hai tuổi vẫn chưa nói chuyện, nhưng đi đứng thì rất vững."
"Gọi là An Chi, hy vọng con bé về sau gặp được chuyện gì đều có thể an bình, yên ổn."
"Đã biết nói chuyện rồi, nhưng lại không chịu nói nhiều, vì để cho con bé nói nhiều, ba mỗi ngày đều bỏ ra thời gian dạy con bé học thơ Đường, giống như con vậy."
"Con bé rất thông minh, chỉ là quá an tĩnh... Con có muốn nói chuyện với con bé mấy câu không?"
Mỗi lần như vậy cô ta đều im lặng lắng nghe, nhưng rồi lại chuyển đề tài sang chuyện khác. Thầy Đào ở bên kia cũng sẽ yên tĩnh vài giây, lại theo đề tài của cô ta.
Thỉnh thoảng thầy Đào sẽ nói đùa: "Tính tình điềm đạm, nho nhã, hướng nội không biết giống ai nữa?"
Cô ta cũng không biết, cô ta biết mình không có cái tính cách này, cô ta từ nhỏ đã không chịu thua kém, thích kết bạn với mọi người, thích biểu đạt dục vọng, tâm tư bản thân. Tốt nghiệp tiểu học, thi đậu trường trung học tốt nhất thị trấn, đến kỳ thi Đại học lại thi đậu vào trường đại học tốt nhất cả nước, tại thủ đô Bội thành.
Nếu không phải ngoài ý muốn, yêu đương với Trần Mộ Tề, nhất thời hồ đồ nên có con...
Cô ta vốn không suy nghĩ đến chuyện sinh con, khi đó cô ta mới vào năm nhất, mơ ước của cô ta còn chưa bắt tay vào thực hiện, làm mẹ đơn thân là chuyện mà cô ta chưa hề nghĩ đến, huống hồ Trần Mộ Tề là một người không có can đảm, nghe được tin cô ta mang thai, mặt đã bị hù tái nhợt, anh ta thậm chí còn không dám nói là muốn hay không muốn đứa con này. Trong mắt cha mẹ anh ta, cô ta giống như một kẻ ăn bám, nhất định dây vào con trai nhà bọn họ không buông.
Chỉ có ba của cô ta đứng ra, nói một câu: "Đứa bé là con cháu của nhà họ Đào."
Hai mắt Đào Trăn Trăn cay xè, ba của cô ta, là một người đàn ông cực kỳ có trách nhiệm. Lúc dẫn mình về nhà, cũng không sợ lời gièm pha, chưa bao giờ nói nặng lời với cô ta dù chỉ một lần. Bé con sau khi sinh ra, ông tìm những người học trò cũ hiện đang làm việc ở đồn công an, thêm tên đứa nhỏ vào hộ khẩu. Yêu thương đứa bé này chẳng khác gì so với cô ta.
Nhưng cô ta lại không nguyện ý đối mặt với đứa nhỏ này, thậm chí không thèm chủ động nhắc tới con mình. Bởi vì cô ta không muốn người khác biết mình đã sinh con, lưu lại vết đen cho tương lai rạng rỡ phía trước, khiến cha mẹ Trần Mộ Tề nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường, khiến cô ta tự biến mình từ "Con nhà người ta" thành "Không biết xấu hổ, chưa chồng mà chữa".
Nghĩ tới đây, trong lòng Đào Trăn Trăn lại phiền não, cô ta lại liếc qua đứa nhỏ, phát hiện Đào An Chi không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, đang âm thầm nhìn chằm chằm vào cô ta.
Đôi mắt đó, con ngươi đen nhánh, long lanh ánh nước. Mắt hạnh nhân lông mày nhỏ nhắn, cho cô ta một cảm giác rất quen thuộc.
Nội tâm của cô ta lại thấp thỏm vài phần, quả nhiên là máu mủ, ruột thịt của mình, bản thân cô ta có chối bỏ đến đâu cũng không thể che đậy được sự thật.
Đứa bé ấy cũng không nói lời nào, cứ như vậy lẳng lặng mà nhìn ngắm cô ta.
Cô ta vội quay mặt đi.
Im lặng một lúc đã đến ga tàu cao tốc, Đào Trăn Trăn đẩy cửa xuống xe, tài xế là người trong thôn, một anh chàng đen gầy, giúp cô ta lấy hành lý, cũng không thu tiền xe.
Đào Trăn Trăn mặc một chiếc váy màu trắng, eo ra eo, ngực ra ngực, vẻ đẹp của cô ta như một luồng ánh sáng chói mắt, thu hút vô số ánh nhìn.
Chàng trai chất phác lén nhìn cô ta vài lần, mới hài lòng rời đi.
Chiếc xe rời đi, để lại hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ. Người lớn trông mệt mỏi, tay đang cầm hành lý, đứa bé ngây thơ dịu dàng, đeo theo chiếc cặp thỏ nhỏ.
Dừng trước cổng ga tàu cao tốc, Đào Trăn Trăn quay đầu lại nhìn một cái, trong lòng biết mình sẽ không bao giờ trở về nữa.
Cô ta ngẩng cao đầu và nói: "Đi thôi."
Đào An Chi đeo chiếc cặp thỏ nhỏ, bước nhỏ từng bước đuổi theo. Lúc ấy nàng rất gầy, hơn nữa chưa từng tới nơi xa lạ này bao giờ, chỉ cảm thấy ồn ào cùng với lạ lẫm, nàng ngẩng nhìn người phụ nữ kia, một tay đang kéo hành lý, tay kia nhàn nhã với những ngón tay trắng mềm.
Đào An Chi chờ rất lâu mới bước lên xe, nhưng cũng không thấy được cánh tay kia với tới dìu nàng một chút.
Bọn họ ngồi ở ghế hạng hai, khoang này không nhiều người lắm. Bên cạnh họ có một cặp vợ chồng trẻ cùng một cậu bé tầm ba, bốn tuổi. Cậu bé ấy không quen ngồi xe, xe vừa khởi hành không lâu liền nôn ra, cậu bé với đôi mắt đỏ hoe mà nhìn cha mẹ, người mẹ liền nhẹ nhàng an ủi: "Không sao đâu con trai, mẹ nhờ dì phục vụ đến quét dọn một chút."
Ba của cậu bé xoa đầu cậu và giúp quét dọn sạch sẽ, liền bế cậu đặt lên trên đùi, cùng nhau xem hoạt hình Tom anh Jerry, mẹ cậu mỉm cười cho cậu uống nước.
Đào An Chi nhìn bọn họ thật lâu, nàng nhịn rồi lại nhịn, nhưng không thể không liếc về phía bên cạnh. Người phụ nữ đang nghiên đầu, chiếc kính râm che đi phần lớn gương mặt, cô ta đã ngủ từ lâu.
An Chi quay đầu về, ôm cái cặp thỏ nhỏ của mình, hơi khựng lại, rồi vùi gương mặt nhỏ của mình vào đó.
Đến Bắc thành được hai ngày, Đào Trăn Trăn cuối cùng đã có thể liên lạc được với Trần Mộ Tề, cô ta phải gọi đến ba cuộc điện thoại mới khiến cho anh ta chấp nhận sự thật này "Một trong hai người bọn họ, nhất định phải có một người nuôi dưỡng đứa bé này".
Cuối cùng cũng đã hẹn gặp mặt trực tiếp xong xuôi, cô ta để điện thoại xuống rồi thở dài một hơi.
Năm nay cô ta tốt nghiệp, đạt được điểm số rất cao cho bài test GRE (*), thậm chí còn được một trường đại học tốt ở California nhận vào.
(*)GRE viết tắt của "Graduate Record Examination" là một bài thi chuẩn hóa quốc tế được tổ chức bởi (Educational Testing Service) được sử dụng trong việc xét điều kiện nhập học lên cao học như Thạc sĩ hoặc Tiến sĩ ở các chuyên ngành khoa học tự nhiên và khoa học xã hội (trừ Y, Dược, Luật) tại Mỹ.
Cô ta rất vất vả mới có thể đi trên con đường mà mình muốn đi, cho nên không ai có thể ngăn cản, cô ta nhất định phải cố hết sức làm cho Trần Mộ Tề mang đứa bé đi.
Vì thế cô ta rất tàn nhẫn, cô ta biết điều đó, nên từ chối tiếp xúc bằng ánh mẳt với đứa bé. Đứa nhỏ này thật giống như lời ba cô ta đã nói, rất yên tĩnh. Bạn kêu làm cái gì thì làm cái đó, bạn cho ăn gì cũng không ý kiến. Yên tĩnh đến mức không cảm giác được sự tồn tại.
Ngoại trừ lần mặc quần áo mới cô ta mua cho, nàng mới kéo kéo tay áo, nhỏ giọng nói: "Lớn quá..."
Đào Trăn Trăn nhìn qua thì thấy ống tay áo dài hơn tay nàng rất nhiều, váy cũng quá dài. Cô ta nhíu mày, nhân viên bán hàng đã nói cho cô ta biết, đây là đồ dành cho trẻ sáu tuổi mặc.
Đào Trăn Trăn đánh giá An Chi một chút, đoán chừng, đứa bé này có chiều cao không giống sáu tuổi.
Bỗng nhiên cô ta nghĩ đến, ở thôn tính tuổi mụ, nàng chỉ mới hơn năm tuổi, nhưng vẫn là quá thấp.
Cô ta nhất thời nói không nên lời, ngồi xổm xuống, xắn xắn hai ống tay áo cho nàng, dừng một chút rồi nói: "Mua lớn hơn một chút, như vậy có thể mặc lâu hơn..."
Sau đó không hiểu sao lại bổ sung thêm: "Con nít lớn nhanh... Cho nên quần áo bình thường đều sẽ mua lớn hơn..."
Đào An Chi nhìn cô ta, gật gật cái đầu nhỏ: "Ông ngoại cũng nói như vậy..."
Đào Trăn Trăn dừng tay một chút, trong lòng tỏa ra một cổ ấm áp. Vài giây sau lại nói: "Ông ngoại vừa đi không lâu, chúng ta không thể mặc quần áo màu quá sáng... Chờ... Sau lại mua..."
Đến cuối cùng cũng nói không ra câu "Chờ sau này tôi mua thêm cho con".
Bởi vì một khi đã hứa thì phải thực hiện. Nên chỉ có thể qua loa như vậy thôi.
Ánh mắt cô bé Đào An Chi có chút lóe lên, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, lại gật gật cái đầu nhỏ.
Đào Trăn Trăn không được tự nhiên đứng lên.
Lúc này, chuông cửa vang lên, đúng lúc cho cô ta một bậc thang.
Đào Trăn Trăn mở cửa.
Đào An Chi thò đầu từ phía sau, cẩn thận đánh giá người vừa tới. Người cao 1m75, mái tóc hơi dài và xoăn, mặc áo thun trắng, quần jean thì một bên ống có một vết rách lớn, bên ống còn lại dính chút mực in. Là một người tuấn tú, sạch sẽ gọn gàng, bởi vì quá gầy, nên tỏa ra khí chất nghệ thuật yếu ớt.
Nước da rất trắng, thậm chí còn trắng hơn Đào Trăn Trăn, đối diện với ánh mắt của cô ta, anh ta gãi gật đầu mang theo chút lúng túng tươi cười: "Chào..."
Vẻ mặt Đào Trăn Trăn lãnh đạm xen lẫn vài phần buồn phiền, nàng gật đầu: "Vào đi..."
Trần Mộ Tề vừa bước vào, liền nhìn thấy cô bé hơn bốn tuổi đang đứng trong phòng khách, mặc váy đen kết hợp áo trắng, đang mở to đôi mắt đen láy của mình tò mò nhìn anh ta, đôi má nàng hơi ửng hồng. Như một nụ hoa nhỏ bé vừa vươn người lên trên mặt hồ ngày xuân.
Trần Mộ Tề do dự bước tới, hơi khom người xuống.
Đào Trăn Trăn cất giọng: "An Chi, người này là ba của con."
Trần Mộ Tề như bị thứ gì đó đâm vào, xoa xoa tay rồi mỉm cười, cứng nhắc nói: "Chào... An Chi..."
An Chi chớp chớp mắt, bàn tay nhỏ bé nắm nắm vạt váy, vừa định mở miệng, thì thấy người đó đột nhiên quay mặt đi.
Nàng ngẩn ngơ..
Trần Mộ Tề cảm thấy xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui vào. Giỡn cái gì vậy? Anh ta cảm giác mình còn chưa kịp trưởng thành, cũng chưa sống thảnh thơi được ngày nào, thoáng cái đã trở thành "Ba của người ta" rồi.
Cũng không phải là thoáng cái, anh ta đã sớm làm ba rồi, chỉ có điều năm đó Đào Trăn Trăn được ba dẫn về, về sau cũng không nghe thấy tin tức gì nữa. Sau khi trải qua cảm giác nơm nớp lo sợ ban đầu, rồi cũng không nghĩ đến nữa, đem gác xó, dần dà quên mất luôn chuyện này.
Giỡn chứ, Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ kết hôn thậm chí là sinh con. Trong nhà có hai anh trai đều đã có gia đình, có bốn người con. Cha mẹ của anh ta, hai người anh trai đều là người làm ăn, thô kệch, chỉ có anh ta từ rất nhỏ đã muốn làm hoạ sĩ, thậm chí còn đổi tên của mình thành Mộ Tề. Tề chính là Tề Bạch Thạch.
Nhắc tới cũng thật là xui xẻo, lần đó chỉ đơn giản là một cuộc hoan ái, anh ta có dùng biện pháp an toàn hẳn hoi, ai mà biết được "Biện pháo an toàn kia" lại không đáng tin cậy chút nào, "Hạt giống" của anh ta nằm lại trên mảnh đất phì nhiêu màu mỡ của Đào Trăn Trăn rồi đâm chồi nảy lộc, để bây giờ ra hoa kết trái, trở thành "Quả mọng" không thể bỏ qua.
Trước khi đến, trong lòng Trần Mộ Tề lo lắng mà nghĩ, nghe nói ba của Đào Trăn Trăn mất rồi, cô ta sẽ không đẩy đứa trẻ cho mình nuôi đó chứ?
Lại nói giữa bọn họ, để Đào Trăn Trăn giữ quyền giám hộ sẽ tốt hơn anh ta nhiều, tốt nghiệp đại học tốt, thành tích ưu tú, nhất định tìm được một công việc tốt sẽ nuôi dưỡng đứa bé thật tốt.
Mà Trần Mộ Tề, tuy rằng nhà anh ta có tiền, nhưng hiện tại mỗi tháng cha mẹ anh ta vẫn luôn cho tiền sinh hoạt. Đầu óc anh ta không được thông minh nên dù đã cố gắng mấy lần cũng không thi đậu vào học viện Mỹ thuật Bắc Thành, bây giờ đang theo học vẽ từ một hoạ sĩ nổi tiếng, học phí một năm hai mươi vạn, càng đừng nói đến lúc muốn đi sưu tầm tranh các loại. Anh ta thật sự không có điều kiện chăm sóc một đứa bé.
Trước khi đến, anh ta nghĩ tới nghĩ lui, mới có thể bình tĩnh hơn một chút.
Đúng, đứa nhỏ này tuyệt đối không thể đi theo anh ta.
Các bạn cho mình xin một sao vote với nha.. Cảm ơn các bạn đã yêu thương
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top