Chương 26:
Trần Thiên Ân ôm Mặc Hi huấn di đi đến một đoạn đường khá xa nơi đó thì dừng lại, lúc này Mặc Hi cũng lên tiếng: " Ân tỷ!" không phải câu hỏi mà là một câu khẩn định, Thiên Ân mỉm cười nhìn Mặc Hi nhẹ nói "Hửm, không nhận ra tôi sao."
Mặc Hi cười nói: " Sao tiểu Hi lại không nhận ra tỷ được chứ, mà sao tỷ lại ở đó vậy?" Thiên Ân xoa nhẹ đầu Mặc Hi rồi nói: " Ngay từ đầu tôi đã đi theo em."
Đôi mắt màu tím của Mặc Hi hơi tối lại, nhưng gương mặt vẫn cười nói: " Vậy tỷ đã thấy hết sao!" Thiên Ân nhìn vào đôi mắt có chút biến hóa của Mặc Hi, nở nụ cười tà mị nhưng rất tiếc đã bị mặt nạ che đi, cô nói: " Nếu tôi nói đúng vậy. Em sẽ làm gì tôi?"
Mặc Hi nhanh chóng ra tay, chỉ thấy một tàn ảnh đi qua, một cây chủy thủ sắt bén đã gác lên cổ Thiên Ân, Mặc Hi nheo mắt, giọng điệu lạnh nhạt hỏi lại: " Tỷ không sợ em sẽ giết người diệt khẩu sao?"
Thiên Ân vẫn ung dung cười nói: " Sẽ không!" Mặc Hi nở nụ cười, hơi động tay, cây chủy thủ liền đụng vào cổ Thiên Ân, nàng cười nói: " Tỷ tự tin quá nhỉ."
Thiên Ân không quan tâm cây chủy thủ đang kề xác cổ mình, cô chỉ hơi nheo mắt, rồi nói: " Không phải tôi tự tin, vì tôi biết, em sẽ không nỡ giết tôi!" Nói rồi còn không để cho Mặc Hi phản ứng, chỉ thấy một cơn gió thổi qua cây chủy thủ và mặt nạ của Mặc Hi đã nằm trong tay Thiên Ân. Và mặt nạ của Thiên Ân không biết từ bao giờ đã được tháo ra, Mặc Hi kinh ngạc trước tốc độ của Thiên Ân, nhưng hành động kế tiếp của cô làm Mặc Hi trợn lớn mắt.
Chỉ thấy Thiên Ân cuối người xuống khóa chặt Mặc Hi trong lòng, đôi môi mỏng chuẩn xác che đi đôi môi ngọt ngào mà mình muốn hôn lên bấy lâu, mềm mại, thơm ngọt đó chính là những từ mà Thiên Ân nghĩa đến khi hôn Mặc Hi.
Nhưng nhiêu đó còn chưa đủ để Thiên Ân thỏa mãn, cô cắn nhẹ lên cánh môi của nàng làm Mặc Hi hơi đau "a" lên một tiếng, ngay lúc này cô đưa lưỡi chui vào trong miệng Mặc Hi, bá đạo công thành đoạt đất, chiếc lưỡi linh hoạt khám phá khắp nơi trong khoang miệng của Mặc Hi rồi cùng lưỡi nàng chơi đùa. Cánh tay Thiên Ân hơi phất lên, một làn sương mù trong suốt che hai người lại, người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai người đang hôn nhau chứ không thể thấy được gương mặt của cả hai.
Mặc Hi hơi giẫy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của Thiên Ân nhưng không thành, vì cô ôm mình quá chặt, nên cũng đành chịu, Mặc Hi cũng không chán ghét khi Thiên Ân hôn mình còn có một chút thích, nàng nghĩ nàng điên rồi, lại có thể thích cô gái trước mắt hôn mình, nhưng khi còn trong ảo cảnh người mình thương nhớ không phải chỉ có cha mẹ kiếp này mà còn có cô gái này. Có lẽ nàng đã thích cô gái thần bí trước mắt mình rồi, cô ấy nói đúng mình thật sự không nỡ giết cô ấy. Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên đi.
Một lúc sau Thiên Ân mới chịu buông Mặc Hi ra, gương mặt của Mặc Hi vì thiếu dưỡng khí mà đỏ lên, đôi mắt ngập nước càng thêm mê người, dù muốn lần nữa hôn lên đôi môi ngọt ngào đó nhưng Thiên Ân phải kiềm chế lại dục vọng của mình, nếu cô làm như vậy chắc chắn tiểu Hi sẽ xù lông nha, thôi đành nhịn vậy chờ lần sau đòi thêm.
Mặc Hi nhìn Thiên Ân mở miệng như có điều muốn nói thì bị cô đưa tay chặn lại, hơi lắc đầu, rồi đeo lại mặt nạ cho Mặc Hi còn mình cũng đeo lên mặt nạ quỷ tượng trưng cho lão đại Tiêu Âm các Xích Vũ. Thiên Ân cuối đầu kề bên tai Mặc Hi thấp giọng nói.
"Có người, lần sau tôi sẽ đến tìm em."
Cô phất tay thu hồi lại đám sương mù, đôi mắt lạnh lẽo mang theo chút cảnh cáo lướt qua chỗ tối trong gốc khuất, ánh mắt đó làm cho người trong gốc khuất lạnh run, gật đầu hài lòng rồi cô xoay người biến mất.
Mặc Hi cũng nhìn vào chỗ gốc khuất đó, ra tay đánh một chưởng vào trong đó.
"Ui da! Ui da! Tôi không có ác ý, chỉ muốn biết bạn là ai?" Một đạo tiếng cười đùa giống với Lany truyền tới, liền thấy chỗ đó một đạo thân ảnh thong thả đi ra, một thân quần áo màu đen, trên đầu mang theo một mũ hiệp sĩ , che khuất nửa bên mặt, trong đêm đen khiến cho người ta thấy không rõ hình dáng, chẳng qua là dưới đôi mắt màu tím của Mặc Hi căn bản giống như ban ngày, vì vậy cũng thấy nửa mặt bên kia, làn da trắng nõn nà cùng với giọng nói vừa rồi khiến cho Mặc Hi biết, người trước mắt này là một thiếu niên, hoặc là thanh niên, nhìn tuyệt đối không vượt quá 25.
Mặc Hi không nói gì, cả người đã khẩn trương! Thật đúng là năm hạn a (tui chả hiểu), xem ra người vừa mới nói chuyện kia, mới vừa rồi nàng về bọn Lany đánh một trận, e là ở một bên nhìn rõ ràng, nhưng lại không bị phát hiện, nói như vậy..........
Người này..........Rất cường đại! Nhưng không biết có hơn Thiên Ân không.
Bầu trời lại bắt đầu u ám tối tăm, đôi mắt màu tím kia chỉ sợ lúc này cũng là vắng lạnh một mảnh, khiến cho người ta không cách nào phỏng đoán được ý nghĩ của chủ nhân nó.
Người tới cũng chú ý tới bầu trời biến hóa, trong lòng thất kinh, quả nhiên, người mà liên quan đến tên Xích Vũ (thiên ân) đó đều không bao giờ đơn giản a.
"Ha hả, khôg cần khẩn trương, tôi thật sự không có ác ý!" Người vừa đến lại nói m, giọng điệu lần này rõ ràng không có cười đùa như mới vừa rồi, chân thành không ít. Cầm cái mũ trên đầu xuống, đặt ở trước ngực, cuối xuống thắt lưng làm ra lễ của quý tộc xưa với Mặc Hi, cười nói: " Tôi chỉ là đến đánh cái chào hỏi mà thôi!"
Sau đó, cuối cùng Mặc Hi cũng thấy rõ được gương mặt của người trước mắt. Quả nhiên chỉ là một thiếu niên, nhìn khuôn mặt này, đại khái chỉ mới 17, 18 tuổi, một đầu tóc ngắn có chút cháy nắng, làn da trắng nõn nà, đôi mắt mang theo ý cười. Sống mũi thẳng tắp, đôi môi không dày không mỏng cong lên một nụ cười hữu nghị, tạo thành một gương mặt thiếu niên vô cùng đẹp trai. Như ánh mặt trời, thế nhưng lại có cảm giác giống như bất cứ lúc nào cũng có thể hòa vào bóng tối phía sau lưng anh ta, để người ta lờ đi.
Chẳng qua đối với ý tốt của anh ta, Mặc Hi vẫn không nói gì.
"Sẽ không là người câm chứ? Ah, đương nhiên, tôi nói lời này đồng dạng là không có ác ý!" Thiếu niên cười nói, như lời cậu ta nói, cũng không có bất kỳ cử động công kích nào, trong tay đột nhiên xuất hiện một tấm danh thiếp. Mới đi về phía trước một bước, liền thấy ánh mắt Mặc Hi cẩn thận, lập tức dừng lại bước chân, hai bàn tay đưa ra trước mặt: " Tôi thật sự không có ác ý, chẳng qua là đối với bạn cảm thấy hứng thú, đương nhiên, tôi còn không biết bạn là nam hay nữ, chẳng qua là đối với thực lực của bạn cảm thấy hứng thú."
Mặc Hi trả lời vĩnh viễn chỉ là trầm mặc, thiếu niên giống như áp chế cảm giác thất bại, buông lỏng con mắt(chả hiểu): "Được rồi, tôi giới thiệu một chút, tôi tên là Quỷ, kỳ thật tên này cũng là danh hiệu của tôi, tôi là người của Liên minh sát thủ. Sát thủ tự do, không có tiền thù lao tôi sẽ không làm, cho nên bạn yên tâm, tôi sẽ không làm điều gì đối với bạn, hy vọng bạn đến, cũng hy vọng có thể trở thành cộng tác với bạn, tôi cảm thấy bạn rất có tiềm năng làm sát thủ, ha ha."
Quỷ nói xong, liền ném danh thiếp trong tay về phía Mặc Hi, thấy Mặc Hi tiếp được, rồi vẫy vẫy tay, xoay người chuẩn bị rời khỏi. Cả người đột nhiên đứng lại, quay đầu hỏi: " Đúng rồi.....quên hỏi, bạn tên là gì?"
Mặc Hi nhìn cậu ta một cái thật sâu, một hồi, đè thấp thanh âm, thanh âm lạnh lùng nói: "Tử."
Dù đè thấp, nhưng vẫn khiến cho người ta rõ ràng cảm giác được một chút non nớt, đôi mắt Quỷ lóe lên : " Ha ha, Tử, tên này rất thích hợp với bạn, đôi mắt màu tím kia rất đẹp, hẹn gặp lại."
Sát thủ tự do!
Mình có tiềm lực làm sát thủ? Ngay cả sát thủ đều nói mình có tiềm lực làm sát thủ. Xem ra thật đúng là bị mình nói trúng rồi.
Thôi không nghĩ nữa, dưới chân chợt lóe lên tia sáng màu tím, cả người Mặc Hi liền biến mất.....
Hôm nay đến đây thôi, giờ tui đi ngủ, m.n ngủ ngon ~∆~
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top