Chương 7

Viên Mãn ủ rũ về nhà.

Tìm chìa khóa mở cửa mới phát hiện quên chìa khóa ở công ty. Ôi... Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô bị ăn tát, còn không thể đánh trả đối phương nữa, đúng là tiền khó kiếm, xương khó gặm...

Viên Mãn vừa than thở vừa bấm chuông cửa.

Cửa mở ra, cô cúi đầu chuẩn bị đi vào thay giày, lại phát hiện...

Đôi dép lê của cô đang được đi dưới chân người trước mặt mình.

Viên Mãn ngẩng đầu lên. Chào đón cô là một gương mặt tươi cười sáng bừng như ánh nắng, sáng mù mắt người quanh quanh. "Viên Mãn!"

Viên Mãn tuyệt đối không ngờ lúc này người đứng đón mình trong cửa lại là cô em họ thân ái của mình.

Viên Mãn còn không phản ứng lại, Lộ Tử Dụ đã đi tới cho cô một cái ôm nồng thắm. Vẫn xinh đẹp như vậy, vẫn nhiệt tình như vậy, vẫn sẵn sàng áp mặt nóng vào mông lạnh... Viên Mãn thấy rõ trước ngực mình bị ép chặt... Ngực cũng vẫn đầy đặn như vậy.

Viên Mãn cảm thấy đứng đối diện với cô em họ như vậy khiến mình càng tỏ ra thua kém.

Bà Viên đang bận việc trong bếp, nói mà không thò đầu ra. "Tử Dụ vừa đến lúc chiều. Con thu xếp hành lí giúp nó đi."

Bà Viên đã lên tiếng, mặc dù Viên Mãn vừa ngưỡng mộ vừa đố kị em họ nhưng vẫn phải thể hiện địa vị chủ nhà của mình. Cô cười cười với Lộ Tử Dụ, đang định hỏi han ân cần mấy câu, Lộ Tử Dụ lại kinh ngạc nhíu mày.

"Chị Viên Mãn, sau mặt chị lại sưng thế này?"

"..."

Cô có thể nói mình bị người ta tát sao?

Không thể!

Lúc này bà Viên bưng một bát canh từ phòng bếp đi ra, nghe thấy câu hỏi liền vung đao bổ xuống, nhanh, chính xác, tàn nhẫn. "Đấy là trên mặt nó nhiều thịt thôi, không phải sưng."

Vụ làm ăn của Trần tiểu thư triệt để đổ vỡ. Có điều tự ý bỏ cuộc, hội phí không trả lại, Viên Mãn cũng coi như khoản tiền đó là tiền bồi dưỡng cho vết thương thể xác và tinh thần của mình sau phát tát đó.

Chuyện Lộ Tử Dụ đến ở nhờ dường như cũng không khó chấp nhận như Viên Mãn tưởng. Mặc dù Lộ Tử Dụ vẫn ôm chí hướng suốt đời là chấn hưng công ty rượu phá sản của mình, nhưng bình thường cũng vẫn bận bịu tìm công việc, Viên Mãn cũng cảm thấy bình yên vô sự.

Cuộc sống vẫn giống cuộc đời, từng ngày từng ngày trôi qua. Ứng dụng cũng đã bắt đầu tìm nhà đầu tư, quả thật cũng có công ty cảm thấy hứng thú với phần mềm này. Bạn trai thân yêu cũng sắp sửa về nước. Viên Mãn cảm thấy cuộc đời mình sắp bước sang một chương mới...

Không ngờ chương mới này lại bắt đầu bằng một vấn đề bi thảm.

Hôm đó máy bay của công ty hàng không đưa Bác Yến thân yêu của cô sắp về đến Bắc Kinh, Viên Mãn đương nhiên cực kì vui vẻ đi đón. Cao Đăng thì chịu trách nhiệm đi cùng đội ngũ sinh viên lập nghiệp tới gặp công ty đầu tư.

Nhìn dòng thông báo chuyến bay sẽ tới đúng giờ hiện lên trên màn hình, Viên Mãn thấy trong lòng kích động.

Chắc chắn Bác Yến vừa xuống máy bay sẽ gọi điện thoại cho cô. Mang ý nghĩ này trong đầu, đột nhiên nhận được cuộc gọi đến của Cao Đăng, Viên Mãn hiển nhiên không hài lòng cho lắm.

Cô vội vàng nghe máy, nói chuyện không dùng dấu ngắt câu. "Nói ngắn gọn đi chị phải đợi điện thoại của Bác Yến."

"..."

Cao Đăng bên kia lại chán nản chưa từng thấy. "Bọn em đã gặp bên đầu tư."

"Ừ."

"Họ từ chối chúng ta".

"Sao lại thế được?" Viên Mãn hoàn toàn không thể tin được.

"Khoa Tín đang phát triển một ứng dụng rất giống của chúng ta, họ không thể đầu tư cho chúng ta được."

Khoa Tín?

Trong nháy mắt đó, Viên Mãn cảm thấy nhận thức của mình bị đè ép ghê gớm.

Hai chữ này Khoa Tín, đương nhiên cô hết sức quen thuộc.

Đó là công ty của Trịnh Diễn Tự.

Lúc này Viên Mãn còn chưa biết, nếu như Trịnh Diễn Tự thật sự là ác mộng của cô, vậy thì ác mộng này mới chỉ vừa bắt đầu...

Viên Mãn cầm điện thoại di động, đứng bên cạnh lan can ngoài phòng chờ ngẩng đầu nhìn bảng thông tin chuyến bay, vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại. Vốn cô không thông báo với Bác Yến mà cứ thế đến sân bay đón để cho Bác Yến một niềm vui bất ngờ, ai ngờ chính cô lại nhận được một bất ngờ trước?

Hàng chữ màu xanh lá trên bảng thông tin dần dần nhạt nhòa trong mắt Viên Mãn, sau đó tụ lại thành một con rắn lục phun lưỡi phì phì. Hai chân Viên Mãn như đóng đinh tại chỗ, không tránh né kịp, cứ thế trơ mắt nhìn con rắn tà ác vô hình lao thẳng đến chỗ mình.

Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, một bóng dáng quen thuộc, ấm áp, quanh người tỏa sáng đi vào trong tầm mắt Viên Mãn.

Bác Yến đã đi ra.

Xuất hiện như cứu tinh, dễ dàng đánh lui con rắn độc đó.

Nhìn con rắn độc tà ác bị đánh tan trong nháy mắt, dần dần hạ xuống thành những hàng chữ xanh lục vô hại trên bảng thông tin chuyến bay, Viên Mãn bất giác nở một nụ cười, giơ tay lên vẫy Bác Yến đang đứng ở cửa tự động.

Bác Yến vẫn đang nở một nụ cười trên môi, nhưng khi nhìn thấy Viên Mãn lại hoàn toàn sững sờ.

Thấy phản ứng này của Bác Yến, Viên Mãn không khỏi dương dương tự đắc. Xem ra điều ngạc nhiên cô mang đến rất ấn tượng! Nhưng một giây sau lại đến lượt Viên Mãn há hốc mồm.

Ngay trước mặt cô, Bác Yến lại không nói một lời lùi về sau cửa tự động. Chuyện gì vậy? Không nhìn thấy cô hay sao? Viên Mãn vội vẫy tay mạnh hơn nhưng vô dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa tự động khép lại trước mặt mình.

Chúng ta cùng quay trở lại hai mươi phút trước, khi bảng thông tin chuyến bay thông báo chuyến bay từ New York đến Bắc Kinh đã đến đúng giờ; Khi Viên Mãn còn chưa nhận được điện thoại của kẻ phá đám Cao Đăng nọ; Khi Bác Yến còn đang ngồi trên máy bay vừa hạ cánh, mới chỉ kịp tháo dây an toàn.

Sau khi tháo dây an toàn của mình xong, Bác Yến không hề đứng dậy đi lấy hành lí ngay mà dịu dàng vỗ vỗ một cô gái xinh xắn để tóc ngắn đang ngủ say trên vai anh ta. "Lâm Giai, dậy đi..."

Người phụ nữ tóc ngắn được gọi là Lâm Giai lúc này mới từ từ mở mắt ra. "Đến rồi à?"

Bác Yến không trả lời, chỉ cúi xuống hôn lên má Lâm Giai rồi tháo dây an toàn giúp cô ta. Hai ông bà tóc đã muối tiêu ngồi phía sau nhìn đôi tình nhân trẻ thân mật với nhau, khóe miệng không nhịn được nở nụ cười như nhớ lại những hồi ức xưa cũ.

Hai người đều chỉ mang một chiếc va li xách tay, các hành lí khác còn đang trên đường gửi về nước, xuống máy bay cũng không cần đi lấy hành lí mà trực tiếp làm thủ tục nhập cảnh.

Hai người vừa cười vừa nói đi đến lối ra, Lâm Giai hai tay trống trơn, xe hành lí do Bác Yến đẩy. Cô ta chỉ cần đi theo sau lưng Bác Yến, phụ trách việc quy hoạch tương lai tươi đẹp là được. "Nhà anh thuê cách nhà em rất gần, chờ em thuyết phục mẹ cho em chuyển ra ngoài, em sẽ chuyển đến chỗ anh."

Bác Yến không chần chừ chút nào, trong lòng cũng tràn ngập ước mơ. "Tốt!"

Không ngờ vừa mới dứt lời, một bóng dáng bất kể là bề rộng, chiều cao hay độ dày đều không thể không gây ra sự chú ý cho mọi người đã xuất hiện trong tầm nhìn của Bác Yến.

Không sai, đó chính là Viên Mãn đang chờ ở cửa ra.

Bước chân Bác Yến lập tức khựng lại, vì vậy Lâm Giai phía sau suýt nữa đâm vào lưng hắn. Viên Mãn cách đó không xa hiển nhiên cũng nhìn thấy hắn, đang kích động vẫy tay với hắn.

Sau đó Bác Yến chỉ có thể cảm thán may mà đầu óc mình sáng láng, gần như chỉ mất thời gian nửa giây đã xử lí được tình huống, một tay đẩy xe hành lí, một tay kéo Lâm Giai xoay người tránh ra sau cửa.

"Sao thế?" Thấy mặt hắn đột nhiên tái đi, Lâm Giai không khỏi lo lắng.

"Anh để quên đồng hồ trên máy bay rồi." Bác Yến nói dối, mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh.

Nghe hắn nói như vậy, Lâm Giai còn sốt ruột hơn hắn. "Chiếc đồng hồ đó mấy chục ngàn đấy, mau quay lại tìm xem!"

Vừa nói cô ta vừa chủ động kéo Bác Yến quay đầu về, rời xa hiện trường suýt nữa đã xảy ra một vụ án mạng này.

Điện thoại di động trong túi quần Bác Yến bắt đầu rung lên, không cần nhìn màn hình cũng có thể đoán được là ai gọi đến. Anh ta lặng lẽ cho tay vào túi quần từ chối cuộc gọi.

Phải nửa tiếng sau, Bác Yến đẩy chiếc va li duy nhất của mình đi ra sảnh chờ, không hề có biểu hiện gì khác thường.

Trong nửa tiếng này Viên Mãn vô cùng sốt ruột vì thấy những hành khách xa lạ lần lượt đi ra khỏi cửa mà vẫn không thấy bóng dáng Bác Yến đâu, điện thoại của Bác Yến cũng không gọi được.

Viên Mãn bên này nóng lòng như lửa đốt, Bác Yến lại như mới phát hiện ra cô, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc bước nhanh đến chỗ Viên Mãn.

"Sao em lại đến? Tưởng em nói phải đi gặp bên đầu tư cơ mà?"

Viên Mãn trợn tròn mắt. Vừa rồi anh ấy không nhìn thấy mình? Cô không kịp thắc mắc chuyện này, đổi giọng hỏi. "Sao điện thoại của anh không gọi được? Em gọi mười mấy cuộc mà anh đều không nghe máy".

"Anh để quên chiếc đồng hồ em tặng trên máy bay nên phải quay lại tìm, đang mải tìm làm sao nghe được điện thoại?"

Thấy món quà mình tặng được Bác Yến quý trọng như thế, ngọn lửa tức giận trong lòng Viên Mãn lập tức bị dập tắt.

Hết giận rồi, Viên Mãn mới có thời gian quan sát kĩ người yêu của mình. Bác Yến mặc một bộ âu phục gọn gàng sạch sẽ như một nhân viên cao cấp trong một công ty lớn. Biết vậy mình đã không mặc áo phông, đi xăng đan tới đón. Đi bên cạnh anh ấy, nhìn mình không khác gì một con bé đốt than...

May mà Bác Yến của cô không phải loại đàn ông nông cạn trông mặt bắt hình dong, lập tức cầm tay Viên Mãn không hề chần chừ chút nào. "Đi thôi!"

Viên Mãn cũng biết mình đứng cạnh Bác Yến sẽ rất tương phản, nhưng ánh mắt khác thường của những người xung quanh, đặc biệt là ánh mắt gần như là nghi hoặc của một ông lão tóc hoa râm lúc hai người đứng bên đường gọi xe, làm sao có thể so sánh với bàn tay của Bác Yến đang kiên định nắm tay cô?

Một tiếng sau, cô và Bác Yến đã về đến căn hộ nhỏ ngọt ngào của họ. Viên Mãn bừng bừng hào hứng giới thiệu với hắn những ý tưởng của mình khi hoàn thiện căn hộ, chẳng hạn như nguyên một bức tường in ảnh hai người bọn họ.

"Anh xem, đây là ảnh chúng ta chụp khi đến Lệ Giang. Lần đó thẻ nhớ bị rơi xuống nước, em tìm mãi mới có chỗ khôi phục lại được."

Sau lưng vẫn không có tiếng trả lời, Viên Mãn mới ngừng lời, quay lại nhìn.

Không ngờ Bác Yến đã nằm ngủ trên giường.

Viên Mãn cảm thấy hơi mất mát. Nhưng Bác Yến quả thật cũng cần ngủ bù để điều chỉnh giờ sinh học, nghĩ như vậy, Viên Mãn cũng không cảm thấy buồn bực bao nhiêu.

Vừa chuyển điều hòa sang chế độ ngủ vừa nhìn gương mặt ngày càng tuấn tú của Bác Yến, Viên Mãn thầm hạ một quyết định trong lòng. Sau khi giải quyết xong vụ phần mềm, cô sẽ triệt để ngửa bài với mẹ rồi chuyển đến cùng Bác Yến sống trong thế giới của hai người!

Nhưng hiển nhiên Viên Mãn đã đánh giá thấp mức độ khó khăn của chuyện này.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #hài