Tác Phẩm: Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ HuynhTác Giả: Cảnh NgôNgười Dịch: gschoiofficialĐộ Dài: 108 chương + 9 Phiên NgoạiNhân Vật Chính: Lalisa Manoban x Park ChaeyoungThể loại: Bách Hợp (Nữ x Nữ), Tình yêu chốn đô thị, Duyên phận bất ngờ, HE---ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA NGƯỜI DỊCHTiến độ: Sẽ cố gắng mỗi ngày ra ba chương…
Author: Thuỷ Thanh ThiểnNguồn dịch: DĐLQĐThể loại: Cổ đại, Trùng sinh, SủngTướng môn đích nữ. Hoàng hậu Kỳ nguyệt Quốc. Người đời ai cũng ước ao thân thế cùng địa vị của nàng, nàng cũng ngây ngốc cho mình là nữ tử hạnh phúc nhất.Chỉ là, khi trượng phu dịu dàng đem độc dược rót vào miệng nàng, lúc đó nàng mới biết, thì ra, sự sủng ái của trượng phu là giả, sự cưng chiều của phụ thân là giả, sự thương yêu của nhị tỷ cũng là giả.Trùng sinh vào một buổi sáng sớm, trở lại bảy năm trước, nàng bày kế, tạm thời rời khỏi Tướng phủ. Sau khi nắm trong tay Ma Cung, nàng trở lại Tướng phủ, để xem nàng trả lại cho bọn họ gấp trăm lần những gì mà nàng đã từng chịu đựng như thế nào!Cuộc sống của nàng bắt đầu trải qua nhiều sóng gió, thử thách tính kiên trì và khả năng chịu đựng. Mượn hình ảnh về người phụ nữ trọn niềm tin vào tình yêu mà vượt lên mọi sự khổ sai, gian nan, tác giả đã thành công trong việc truyền tải những mặt khác, gai góc hơn về tình yêu.…
Fic là giả, otp là thật 👌Fic mang nhiều yếu tố ảo ma Canada Nobita yêu shizuka đi sang Italia tìm con ma nhờ nó bay qua Korea ăn cưới Jungkook Jeon và Taehyung Kim 😃Nhiều yếu tố trong fic được phóng đại nên cân nhắc trước khi đọc nhaaaa.H khá thô nên để cạnh một chậu nước rửa mặt khi mặt đỏ tránh phụ huynh hiểu nhầm mình có ny.Mang nhiều tình huống hài cười bay lâu đài tình ái. Tránh đọc ban đêm đề phòng trường hợp bị gank. Tránh xa bạn bè và phụ huynh đề phòng bị nhìn với ánh mắt kì thị…
Tác phẩm : Điện ThờTác giả : Thất Tiểu Hoàng Thúc Edit : kt_VerTiến độ : hoàn thành Thể loại : Bách hợp, hiện đại, giới giải tríNhân vật chính : Thi Nhiên x Nguyễn Nguyễn…
Tác giả: Diệp Vân Du (Diệp Vân Nhi)Chuyện về một trạch nữ bị xuyên vào chính câu truyện của mình viết. Không những xuyên vào bộ truyện sặc mùi "máu chó" thời niên thiếu, mà còn là nữ phụ bi thương, yêu mù quán đến chết cũng không toàn thay.Từ đây vị tác giả của chúng ta quyết tâm lập ra kế hoạch, tránh xa nam chủ, bảo toàn tính mạng.Ở đây còn có các nam phụ mang cá tính riêng, hoàn toàn không vào vai vật hy sinh cho mối tình oanh liệt của nam nữ chính.Nam nữ chính sạch, sạch từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, sủng, 1v1...Bộ truyện đầu tay =))) tình tiết văn phong các thứ vẫn rất chi là "non". Ừ thì cứ đọc đi cũng chẳng có gì đặc sắc. Tình tiết khá đơn giãn. Chỉ là có một chàng trai, có một cô gái và họ yêu nhau. (Câu này nghe nhàm quá!)…
Tác giả:Dữu Nhất Chỉ LêThể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại, SủngNhóm dịch: An Hồng Đậu TeamNguồn:yeungontinh.vn------------VĂN ÁN:Mãi cho đến khi chết, Phó Nguyệt Linh mới biết phu quân mặt lạnh vô tình của nàng yêu nàng biết bao nhiêu. Sau khi nàng bị ép gả cho Lục Tu Lương, mặc dù không thể nói là phu thê ân ái, nhưng cũng tương kính như tân. Mãi cho đến ngày đó, nàng nghe lời đồn nên lầm tưởng tất cả bi kịch đều do phu quân của mình gây ra, cho nên oán niệm rồi chết trước mặt hắn. Sau đó, nam nhân lệ khí đầy mình, xách đầu kẻ thù đến rồi cũng tuẫn táng theo nàng. Sống lại một đời, nàng muốn sớm tìm được chân ái của đời mình, sủng hắn, yêu hắn, không bao giờ trốn tránh phu quân nữa......…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…