11 - xe bus không lăn

Ngày mà xe bus không lăn

Trả xong nợ thật thoải mái. Giống như một mảnh giấy vốn bị vạch vẽ lem nhem tự nhiên trắng xóa, gánh nặng trên vai không còn, từ mai về sau sẽ làm lại từ đầu. Tiền tích trữ được nhiều một chút có thể dùng để thuê một căn phòng trọ mới hơn, có thể mua được cái gì đó cho mình mà không phải phân vân nhiều quá.

Xô một người xuống vực để người đó hoàn toàn biến mất thì không thoải mái. Naravit biết rằng Phuwin Tang không xuất hiện nữa. Phuwin Tang cứng đầu, nhưng Naravit cảm nhận được giới hạn nằm ở đâu.

--

Pond đem thẻ ngân hàng gửi cho Papang. Papang đút túi mà không hề phân vân, sau đó đột nhiên hỏi:

"Làm sao lại có tiền để trả nó?"

"Em bán nhà."

Papang thở hắt ra:

"Sao không nói anh giúp một tay? Nhìn anh giống thú ăn thịt lắm hả?"

"Dạ..."

Papang muốn phun khói đen ra tai lẫn mũi, anh vứt thẻ ngân hàng lên tủ thuốc.

"Chuộc cái nhà hoang đó lại đi. Phuwin nó làm như vậy để cậu khỏi phải bán nhà, bây giờ bán đi thì còn gì mà nói nữa."

Căn nhà là quá khứ, Phuwin nằm ở tương lai.

"Cố vài năm nữa. Bác sĩ gây mê không nghèo nổi đâu."

Pond im im, Papang lại nói:

"Đuổi nó đi rồi thì đừng có lò dò tìm tới nó. Bây giờ quay lại làm thân với nó, có khác gì đúng là quan hệ vì tiền không?"

Pond nói:

"Nên em mới trả tiền. Biết là chuyện nhỏ với người ta, nhưng mà..."

"Nhỏ hả?", Papang cười. "Hai đứa có nói chuyện bao giờ chưa? Thấy cũng có đi với nhau mấy lần mà."

Pond lắc đầu, cơ bản đều là Phuwin hỏi cái gì vớ vẩn, còn câu trả lời của Pond thì không có dấu phẩy nào. Cậu ăn có ngon không, ê đây là chỗ đâu, vì sao mà hôn tôi, toàn những câu không có gì đáng nói. Pond biết về Phuwin đa số đều như đám người trong khoa, là do truyền miệng rồi lọt vào tai.

"Tụi em chủ yếu là đi bộ thôi."

Papang nói:

"Thấy cậu có thùng mì tôm chưa bóc. Đáng ra là đồ ăn của Phuwin một tháng tiếp theo."

Pond nhặt tấm thẻ lên, nắm chặt trong tay. Mấy con số dập nổi có thể sờ thấy được.

"Làm gì có chuyện..."

"Không thấy lạ khi thái tử nhà ông trùm hàng hiệu lại lết qua anh ở nhờ hả? Nhà đó bất thường lắm, Phuwin nó cũng gom Tây gom Đông mới đủ tiền cho cậu mượn, không có chuyện khua tay là có một cục tiền đâu. Đi chuộc căn nhà lại đi."

Pond đi, Papang lại í ới nói theo, bây giờ đừng có mà dịu dàng với nó.

Pond biết quá chứ, nếu bây giờ quay lại dịu dàng với Phuwin, hẹn Phuwin đi chơi, cùng ngồi trên chuyến bus hai tầng với nhau chạy vòng quanh thành phố ngắm mặt trời lặn, tất cả đều sẽ giống như lời Pond nói: Phuwin mua được Pond rồi. Mặc kệ là vì Pond thích, người ta và cả Phuwin đều sẽ tâm niệm rằng Pond đang cố làm tất cả để trả ơn.

--

Naravit nằm suy nghĩ mãi. Có khoảng trống nào trong đời cậu có thể nhét Phuwin Tang vào mà không bỏ lỡ, không hàm ơn, không phải đuổi Phuwin Tang đi vì mình không xứng đáng hay không?

Mười năm trước không thể, năm năm trước cũng không. Nếu đợi Naravit trả hết nợ - tức là lúc ra trường, Naravit không ở lại khoa cấp cứu để mà đón Phuwin Tang rối bời với bộ đồ nhuộm huyết bò của quán phở. Xa hơn nữa lại càng không thể. Phuwin Tang hoặc sẽ quay về nhà làm thái tử, bị bệnh sẽ bay thẳng ra nước ngoài. Hoặc giả khi đó gặp nhau, chắc chắn tay Phuwin Tang cũng không còn rảnh rỗi.

Có khoảng trống nào có thể nhét Phuwin Tang vào mà không thương, không để ý, không thấy tội lỗi hay không? Nào có. Naravit thấy mình không khác con mèo lạc mẹ là mấy. Ngày đầu tiên Phuwin Tang khấp khởi nhìn mình ăn sủi cảo, hăm hở "ngon không", Naravit đã cảm giác mình tìm được chủ mới. Con mèo hoang xấu quắt hôm trước còn cào người ta một cái, hôm sau vẫn được người ta dịu ngọt mời ăn.

Naravit sòng phẳng chi li đến sợ, từ đầu đến cuối chỉ biết học để đứng đầu, hiển nhiên không có bạn bè. Người thân thì lại một câu quen thuộc, bỏ đi, có ngày bưng nồi canh vấp ngã là ngay sau đó đừng nghĩ đến chuyện ăn uống nữa. Tự nhiên có người hỏi cậu ăn có ngon không bằng ánh mắt mong chờ như thế, hỏi sao lại không muốn bám lấy người ta, như miếng bọt biển muốn hút chút dịu ngọt từ người ta vào mình?

Nhưng Naravit sẽ chẳng bao giờ có. Không có kẽ hở nào đủ lớn để cậu nhét Phuwin Tang vào mà lại có thể làm người bình thường để hẹn hò với nhau trên mấy chuyến bus hai tầng rực rỡ.

--

Không có Phuwin Tang lảng vảng trong bệnh viện, Naravit đâm nhớ.

Nhớ mùi thơm của cái túi thảo mộc, cái áo khoác vàng tươi viền cổ và tay áo màu đen. Nhớ hết mọi lần Phuwin mang tới cái gì, hôm nào Jan chê, hôm nào mọi người giành nhau không sót một mẩu. Nhớ đến mức thậm chí Pond còn ước gì Phuwin với Papang hẹn hò nhau. Để Phuwin tới bệnh viện như xưa, có thể nhìn ké của Papang một chút.

Áo blouse mặc mãi cũng đến hồi sờn rách, Pond đem áo mới ra. Chiếc áo trắng tinh, bên trong kẹp tờ giấy nhắn có số điện thoại. Papang phủi chân mấy cái rồi nằm lên giường, lát sau ngẩng đầu lên, gằn giọng:

"Cố gắng học hành đi."

Pond treo cái áo lên tủ đồ, đêm nằm mơ thấy một cơn mưa chò nâu rơi xuống đường, ấm áp giòn rụm trong nắng oi mùa hạ.


---

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top