Phần 90 !

Hạ Phùng Tuyền một tay kéo chăn trùm lên người Diệp Tây Hi, tay kia kéo cô lại gần hơn, ghé sát tai cô, chăm chú nhìn cô rồi nói: “Diệp Tây Hi, đặc điểm cơ thể người sói rất khác người thường, cho nên để người sói mang thai tỷ lệ này cực kì thấp, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Từ Viện bị Mộ Dung Phẩm giày xéo lâu như vậy mới “trúng xổ số”. Vì vậy, cái này vốn không phải là vấn đề tại anh, hiểu chưa?” 
Diệp Tây Hi cau mày: “Hạ Phùng Tuyền, chính bản thân anh có vấn đề thì thôi coi như bỏ qua đi, làm chi lôi đặc điểm cơ thể người sói vào làm cái gì chớ?” 
Hạ Phùng Tuyền hít một hơi sâu thật là sâu: “Diệp Tây Hi, đây là kết quả do em tự tìm đấy nhé.” 
Diệp Tây Hi cảm giác được có nguy hiểm tiến đến gần cảnh giác hỏi: “Anh muốn làm gì?” 
Hạ Phùng Tuyền trong mắt nồng đậm ý cười mà ý cười này vô cùng đặc biệt: “Để chứng minh sự trong sạch của bản thân, anh tình nguyện làm thêm nhiều lần nữa. Có câu “Biết thân biết phận nên làm trước vẫn hơn” đấy thôi?” 
[Biết thân biết phận nên làm trước vẫn hơn: người chậm cần bắt đầu sớm/sức yếu phải lo trước/ chim kém sợ bay không kịp nên phải bay trước/biết mình sức yếu, sợ mình thua kém nên phải hành động trước] 
Diệp Tây Hi lúc này đây mới hiểu thấm thía cái gì gọi là nhấc đá lên tự đập vào chân mình, vốn ban đầu chỉ định kích thích hắn một chút xíu thôi ai dè kích thích quá độ rồi… khóc-ing! 
Hạ Phùng Tuyền đã nói là làm liền, vừa dứt lời liền nhào lên đè cô xuống chuẩn bị tiếp tục, Diệp Tây Hi vội vàng kêu la thảm thiết: “Hạ Phùng Tuyền, sự chăm chỉ cần mẫn và phong độ của anh ổn, quá ổn, cực kì ổn rồi, thực sự không cần chứng minh nữa đâu!!!!! Em hoàn toàn tin tưởng, vô cùng tin tưởng sống hay chết cũng tin rằng anh là rất khoẻ mạnh a~~~~” 
“Đáng tiếc, bị em nói như thế, anh đã mất tự tinh vào bản thân mất rồi.” Hạ Phùng Tuyền mắt lấp lánh niềm vui háo hức như một đứa trẻ tìm được đồ chơi mới: “Chỉ còn cách phiền em giúp anh tìm lại sự tự tin đã mất mà thôi.” 
Mắt thấy thảm kịch sắp sửa bắt đầu và được dự đoán là sẽ không có hồi kết, bỗng nhiên từ bên ngoài cửa tiếng chuông réo rắt vang lên. 
Nhất định là sứ giả của thượng đế tới cứu mình! 
Diệp Tây Hi cuống cuồng đẩy con sói háo sắc Hạ Phùng Tuyền ra: “Em đi mở cửa.” 
Nhưng Hạ Phùng Tuyền lại kéo cô giật ngược lại: “Chờ một chút.” 
Diệp Tây Hi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn liền biết có chuyện không tốt, vội nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?” 
“Em nghĩ coi, là ai đến gõ cửa chúng ta?” Hạ Phùng Tuyền trầm giọng hỏi. 
“Ý của anh, kẻ bên ngoài kia là người của Du Nhất Giới ư?” Diệp Tây Hi nhíu mày: “Không thể nào, nếu quả thực đúng là thủ hạ của tên khốn đó thì còn có thể khách sáo lịch sự gõ cửa như thế á?”
Như thể để xác minh chính xác những phỏng đoán của cô, bên ngoài bất thình lình vang lên một hồi súng liên thanh chói tai, mùi thuốc nổ nồng nặc.
Cùng lúc đó, Hạ Phùng Tuyền kéo tay Diệp Tây Hi rất nhanh trốn vào trong bếp.
Diệp Tây Hi còn chưa kịp tiêu hoá nổi chuyện gì đang diễn ra, tình thế lúc này ra sao thì bên tai đã ầm ầm tiếng đấu súng dữ dội, đám người điên cuồng bắn xả trong làn mưa đạn.
Cửa phòng chỉ trong tíc tắc đã vỡ nát, thủng lỗ chỗ như tổ ong.
Từ bên ngoài bọn người hung hãn ấy phá cửa mà tiến vào, sau khi cẩn thận kiểm tra chúng phát hiện trong phòng ngủ không thấy tung tích người nào liền cầm chắc súng chậm rãi đi về phía phòng bếp.
Kẻ đi đầu tiên cẩn thận từng bước, chĩa nòng súng vào bên trong căn bếp, tay để sẵn lên cò chỉ cần thấy bóng người là nổ súng ngay lập tức, thấy động, hắn định bóp cò thì khẩu súng trên tay bỗng bọ người nào đó cướp lấy, tiếp theo, hắn bị Hạ Phùng Tuyền một cước đạp ngã dúi dụi xuống đất.
Những tên còn lại thấy tình hình có biến động vội vàng đồng loạt xông lên với ý đồ lấy nhiều áp đảo ít khống chế hai người.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền rất bình tĩnh giơ súng lên, bóp cò, không chệch một ly nào rất nhanh giải quyết gọn ghẽ tên tiên phong bước vào bếp.
Sau đó liều lĩnh lao thẳng về phía trước mở đường máu, bảo vệ Diệp Tây Hi hướng ra ngoài cửa chạy.
Hạ Phùng Tuyền lôi Diệp Tây Hi chạy trốn, nhưng không phải là chạy xuống lầu mà theo hướng ngược lại leo lên trên mái nhà.
Diệp Tây Hi ôm một bụng đầy nghi vấn nhưng khi cúi đầu nhìn xuống dưới ngay lập tức hiểu ra tại sao lại như vậy: bên dưới kia xem chừng có không ít kẻ rình rập ẩn núp, tất cả bọn chúng đều đang nóng lòng chờ đợi hai người họ tự chui đầu vào lưới.
“Làm sao bây giờ?” Diệp Tây Hi vội vã hỏi.
Hạ Phùng Tuyền vừa trả lời vừa chỉ tay về căn nhà đối diện chỗ hai người đang đứng: “Chúng ta sẽ nhảy sang nóc nhà phía bên kia.”
Diệp Tây Hi há hốc mồm: “Em có phải là siêu nhân đâu.”

Hạ Phùng Tuyền lười đáp: “Là anh cõng em nhảy qua.” 
Diệp Tây Hi lúc này mới sực nhớ ra Hạ Phùng Tuyền có thể biến hình thành người sói. 
Gọi hắn là máy rửa bát tự động hoàn hảo toàn năng thế kỉ mới xem ra là coi thường, phí hoá nhân tài của quốc gia rồi, chậc chậc, phải gọi là TRANSFORMERS mới đúng! [robot biến hình] 
Hạ Phùng Tuyền bắt đầu cởi áo ngoài ra dặn dò: “Diệp Tây Hi, nhớ kỹ phải nhặt quần lót cho anh đấy, anh không hề muốn để bọn khốn này mang nó đi đâu.” 
Diệp Tây Hi liều mạng lắc đầu, có chết cũng không chịu thoả hiệp. 
Thật là độc ác, cô còn lâu mới nhặt! 
Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng uy hiếp: “Em dám không nhặt, sau này anh thề sẽ khiến em ngày ngày free tự nhiên, trần trùng trục ra đường luôn.” 
Không thể phủ nhận câu uy hiếp này vô cùng có hiệu quả, Diệp Tây Hi lập tức cuống cuồng gật đầu lia lịa như dã tỏi. 
Tiếp theo, Hạ Phùng Tuyền chống hai tay xuống đất gồng người lên, nhanh chóng biến thân thành một con sói lông đen nhánh. 
Sau đó, con sói ấy hạ thấp người xuống, ý bảo Diệp Tây Hi trèo lên lưng. 
Diệp Tây Hi cũng rất thức thời, nhanh nhẹn nhặt cái quần lót của hắn lên nhét vào trong người. (eo!) 
Đang chuẩn bị trèo lên lưng Hạ Phùng Tuyền thì cánh cửa trên nóc nhà nơi hai người đang đứng bỗng bị phá thủng, đám tay chân của Du Nhất Giới đông như kiến đồng loạt ào lên, không để cho hai người họ có thời gian chuẩn bị ứng phó, bọn chúng đã lập tức nã đạn. 
Hạ Phùng Tuyền phản ứng rất nhanh, lao lên chắn trước mặt Diệp Tây Hi đồng thời nhanh chóng kéo cô ra đằng sau mình. 
Diệp Tây Hi trong khoảnh khắc ấy cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng, sợ hãi nắm thật chặt bàn tay của hắn. 
Hạ Phùng Tuyền ôm cô nhảy, trên không trung xoét qua một đường cong hoàn mỹ, chuẩn xác nhảy sang nóc nhà phía bên kia, không hề nấn ná thêm một giây phút nào, nhảy thêm vài bước nữa, Hạ Phùng Tuyền và Diệp Tây Hi dần dần đi vào bóng tối mất dạng cuối con ngõ hẹp. 
Trên nóc nhà, kẻ cầm đầu đang gọi điện cho Du Nhất Giới để báo cáo: “Du tiên sinh, thật xin lỗi, chúng tôi đã để hai người đó chạy thoát rồi ạ, bọn họ chạy theo hướng đông nam, đã phái người đuổi theo rồi… vâng….vâng…” 
Lúc này, bọn đàn em đứng xem xét xung quanh mới giật giật khuỷu tay của hắn, ý bảo hắn cúi xuống nhìn mặt đất. 
Đến khi thấy rõ rồi, tên cầm đầu hai mắt chợt loé vẻ nham hiểm, lập tức tranh công: “Du tiên sinh, thuộc hạ cho rằng, bọn họ hình như bị thương rồi.” 
Trên mặt đất, một vài giọt máu nho nhỏ lẳng lặng phơi bày, những vệt máu mới mẻ lấp loáng dưới ánh nắng mặt trời. 
Hạ Phùng Tuyền ôm chặt lấy Diệp Tây Hi tiếp tục chạy hơn một giờ mãi đến khi ra khu vực ngoại ô rồi mới dừng lại nghỉ chân tại một công viên sát bìa rừng. 
Diệp Tây Hi lập tức giãy dụa từ trên người hắn trượt xuống, ngồi chồm hổm một bên, nôn thốc nôn tháo. 
Tưởng như là bị hành hạ đến chết rồi chứ! Lục phủ ngũ tạng hết thảy như thể điên cuồng lòi hết ra ngoài rồi cơ. 
Vất vả lắm mới nôn xong, Diệp Tây Hi hít vào rồi lại thở ra vỗ vỗ ngực quay sang hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì bây giờ đây anh?” 

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top