Phần 81 !

Vì sự an toàn của Tây Hi, ta cũng hy vọng ngươi có thể làm giống như vậy.” Du Nhất Giới nói. 
Địch ý tràn ngập từ mỗi câu nói của hai người đàn ông. 
Chỉ chốc lát sau, hai người không ai bảo ai cùng cúp điện thoại một lúc. 
Du Nhất Giới ngồi bên giường, hàng lông mày nhíu chặt lại, trầm mặc suy nghĩ. 
Hắn đang trầm tư! 
Hắn lại còn bày đặt trần trùng trục trước mặt cô mà trầm tư cơ đấy! 
Diệp Tây Hi bó tay không tài nào hiểu nổi con người này, chí ít cũng nên vì cô mà khoác cái khăn trải giường lên người hắn chứ! 
Đang suy nghĩ, Du Nhất Giới đột nhiên dời ánh mắt về phía cô. 
Diệp Tây Hi yên lòng, lần này rốt cuộc cũng có thể mặc quần áo vào rồi. 
Thế nhưng, Du Nhất Giới hai mắt dục hoả vẫn không hề suy giảm. 
Hắn để điện thoại xuống, lại tiếp tục hôn cuồng nhiệt lên ngực cô. 
Diệp Tây Hi thiếu chút nữa shock đến ngất đi, không phải đã đáp ứng Hạ Phùng Tuyền bỏ qua cô rồi sao, khốn khiếp, nói không giữ lời! 
Lần này, hắn hôn lên có phần thô bạo và nặng nề, giống như là đang —– lưu lại ấn ký! [印记:ấn ký/con dấu/đóng dấu/dấu vết/vết tích/gây ấn tượng mạnh/lưu lại ấn tượng sâu sắc] 
Diệp Tây Hi tỉnh ngộ, hắn cố tình lưu lại dấu hôn thô ráp! 
Chiêu này thật quá âm độc! Để cho Hạ Phùng Tuyền nhìn thấy, nhất định sẽ nổi điên! 
Quả nhiên, sau khi lưu lại hơn mười dấu hôn, Du Nhất Giới cuối cùng cũng dừng tay lại. 
Chờ hắn rút cái khăn lụa đang bịt miệng mình, Diệp Tây Hi vốn định chửi ầm lên nhưng rồi suy đi tính lại ngẫm nghĩ một chút lại thôi. 
Đối với kẻ tiểu nhân bỉ ổi như Du Nhất Giới, mọi từ ngữ dùng để mắng chửi người đều là vô dụng mà thôi! 
Du Nhất Giới nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Tôi đã đánh giá quá thấp Hạ Phùng Tuyền.” 
“Ta đã sớm cảnh cáo ngươi rồi.” Diệp Tây Hi nhướn mày nhìn hắn. 
“Nhưng mà không sao.” Du Nhất Giới nhàn nhạt cười lãnh đạm: “Thời gian còn rất dài mà, đúng không?” 
“Thế ư? Ta thì lại cho rằng ngày giờ của ngươi nhơn nhởn sống không còn nhiều đâu.” Diệp Tây Hi nguyền rủa. 
“Hi, tôi sẽ rất nhớ sự nhanh mồm nhanh miệng này của em đấy.” Du Nhất Giới đưa tay vuốt ve bầu ngực của cô, mập mờ nói: “Cũng giống như điên cuồng nhớ cơ thể của em vậy.” 
Diệp Tây Hi hoàn toàn cứng họng, trước khi rời tay vẫn còn phải cố kiếm chác nữa, tên này quả thực là đại đại đại sắc lang thăng cấp a! 
Hiện tại là đêm khuya, quảng trường Navona vốn náo nhiệt đông đúc buổi ban ngày giờ đây yên ắng lặng ngắt như tờ. 
Một chiếc xe màu đen bon bon trên đường chậm rãi dừng lại. 
Diệp Tây Hi đang ngồi ở bên trong, khẩn trương nhìn ra bên ngoài. 
Cuối cùng cô cũng sắp được tự do rồi! 
Lúc này, Du Nhất Giới bỗng ghé sát lại người cô, sống mũi cao thẳng của hắn vuốt ve hít ngửi trên cổ cô, âm ấm và nhột nhột, làm cho không khỏi run lên, liên tục không ngừng đẩy hắn ra: “Ngươi làm gì thế hả?” 
“Tôi muốn nhớ kỹ mùi hương của em.” Du Nhất Giới nhẹ giọng lẩm bẩm: “Sau này dễ dàng tìm em trở lại.” 
“Nhớ cho kỹ.” Diệp Tây Hi nghiêm túc nói: “Ngươi là sói, không phải là chó.” 
“Vì em, tôi có thể biến thân thành chó.” Trong bóng tối của xe, khuôn mặt của Du Nhất Giới phảng phất lập loè ánh sáng từ cột đèn, toát lên vẻ mỵ hoặc khiến người ta hồn siêu phách lạc. 
Thế nhưng Diệp Tây Hi không chần chừ suy nghĩ đẩy mặt hắn ra xa: “Mỹ nam kế không có tác dụng gì với ta đâu.” 
Còn đang đấu khẩu cùng Du Nhất Giới, Diệp Tây Hi bỗng liếc thấy một chiếc xe khác đang chầm chậm tới gần, rồi dừng lại ở trước đài phun nước.
Lòng cô thoáng chốc đã bắt đầu nôn nóng, khẩn trương rồi.
Hạ Phùng Tuyền sao?
Thật là hắn sao?
Diệp Tây Hi vô thức nắm chặt hai tay, móng tay đã bấm sâu cứa vào da thịt rồi mà cô vẫn không hề có cảm giác đau đớn gì.
Không gian tĩnh lặng, thời gian chờ đợi như kéo dài hàng thế kỉ, cuối cùng cửa xe cũng mở ra.
Một nam nhân mặc sơ mi đen bước xuống.
Hạ Phùng Tuyền.
Hàng khuya áo trước ngực vẫn như trước đây, cài hờ hờ để lộ ra cơ ngực rắn chắc, còn đôi chân được bao bọc trong cái quần jeans hoang dã kia nữa chứ, thon dài, đầy nam tính, ây ây còn có hê hê cái mông ngạo nghễ kia nữa… [sặc, lúc này mà chị ý còn nghĩ được mấy thứ vớ vẩn này nữa ư?]
Dừng lại! Dừng lại!
Diệp Tây Hi che mặt lại, đây là lúc nào rồi mà cô còn thong dong suy nghĩ những thứ đó cớ chứ?
“Hắn tới rồi.” Du Nhất Giới xuống xe, kéo Diệp Tây Hi dắt ra ngoài.
Phía đối diện Hạ Phùng Tuyền cũng mở cửa xe, để cho Hồ Yên phu nhân từ từ đứng dậy bước ra.
Hai đội quân cách nhau chừng 10 mét, hai bên đều yên lặng âm thầm quan sát nhau.
Đây là lần đầu tiên hai nam nhân này gặp mặt, bọn họ đều quan sát đối phương rất kỹ lưỡng, trong đầu cả hai vẫn không ngừng suy nghĩ, phỏng đoán, suy tư không ai nói lời nào.

Dưới bầu trời đêm ở quảng trường Navona hoa lệ, khung cảnh càng trở nên đặc biệt tĩnh lặng lạ thường. 
Bầu trời xám xịt, u tĩnh, mang theo cảm giác lành lạnh sởn gai ốc khiến người ta rất buồn bực khó chịu. 
Tất cả mọi người đều yên lặng quan sát. 
Trừ… Diệp Tây Hi, cô vẫn đang di chuyển cước bộ, chậm rãi nhè nhẹ, từ từ từng bước, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra. 
Không nhìn thấy, không nhìn thấy, Du Nhất Giới nhất định là không nhìn thấy! 
Tiếp tục trừng, tiếp tục trừng mắt đi, hai bên trừng nhau đến toé lửa thì mới tốt! 
Thật tốt quá, thật tốt quá, căn bản không ai phát hiện ra mình! Ha ha ha… 
Nhưng lúc đó, ý nghĩ của mọi người là như vầy——————– 
Du Nhất Giới: Thật đáng yêu, cô ấy thật cho là mình không nhìn thấy ư? 
Hồ Yên phu nhân: Cô ta, cô ta đang làm cái quái gì vậy! Dám mang ta đến để trao đổi người như thế? Khốn khiếp, thật là sỉ nhục người như ta mà! 
Bọn thủ hạ hai bên: Hai đại boss đang tranh đoạt nữ nhân này á? Nữ nhân này???!!! Có lầm không vậy trời? 
Hạ Phùng Tuyền: … Ngu ngốc. 
Rốt cuộc cũng đợi được thời cơ thích hợp, Diệp Tây Hi vội vã cất bước hướng về phía Hạ Phùng Tuyền mà phóng đi. 
Nhưng vừa mới chạy được hai ba bước đã bị Du Nhất Giới kéo lại ngay, hắn kẹp chặt hông cô, thấp giọng cười nói: “Sao thế? Ngay cả chút xíu thời gian nữa thôi cũng không đợi thêm được nữa sao?” 
Thấy tình hình có chút biến đổi, Hạ Phùng Tuyền nheo mắt lại âm trầm. 
Du Nhất Giới lại nhướn mày lên, tà tà liếc nhìn Hạ Phùng Tuyền một cái: “Hạ tiên sinh đây sắc mặt làm sao mà lại kém như vậy nhỉ?” 
“Ta cho rằng chúng ta đã sớm thoả thuận rõ ràng, không giờ trò chứ.” Hạ Phùng Tuyền nhíu chặt đôi lông mày. 
“Ta chỉ đơn giản là muốn nói lời từ biệt với Tây Hi thôi mà.” Du Nhất Giới cười cười đầy nham hiểm: “Dù sao thì ta cùng Tây Hi cũng sống chung với nhau lâu như vậy mà.” 
Dứt lời, hắn cúi người xuống, định hôn Diệp Tây Hi, làm trò trước mặt Hạ Phùng Tuyền. 
Diệp Tây Hi tự nhiên không để hắn thực hiện ý đồ đó, lập tức giãy dụa tránh sang bên trái rồi trái tránh sang bên phải. 
Ánh mắt của Hạ Phùng Tuyền đã dần lạnh lẽo đến kết thành băng rồi. 
Diệp Tây Hi cực kì e sợ hắn núi lửa phun trào, vội vàng lớn tiếng hét lên đề nghị: “Hạ Phùng Tuyền, anh cũng mau đi hôn mẹ của Du Nhất Giới một cái đi, mau lên một chút, không sao, em sẽ không để ý đâu, nhanh đi…Nếu không anh bị thiệt rồi! Nhanh lên một chút a!” 
Hồ Yên phu nhân, Du Nhất Giới, Hạ Phùng Tuyền đồng thanh: “Ngươi/Em/Em câm miệng lại cho ta/tôi/anh!” 
Vất vả lắm mới khiến cho Diệp Tây Hi ngậm miệng lại, Hạ Phùng Tuyền tiếp tục đàm phán: “Ta không muốn lãng phí thời gian, chúng ta tiến hành trao đổi nhanh lên một chút!” 
“Được.” Du Nhất Giới đồng ý. 
Cho nên, hai người mang hai con tin đi tới khu vực giữa quảng trường, giữa hai bên chiến tuyến rồi đồng thời buông tay. 
Diệp Tây Hi cuống cuồng chạy tới chỗ Hạ Phùng Tuyền. 
Du Nhất Giới phất tay ra lệnh cho bọn thủ hạ đưa mẹ mình an toàn vào trong xe, sau đó quay lại nhìn hai người kia, ánh nhìn âm u xảo trá: “Hạ Phùng Tuyền, nếu ngươi không muốn làm Tây Hi bị thương thì bây giờ lập tức giao lại cho ta.” 
“Có ý gì?” Diệp Tây Hi hỏi lại. 
Du Nhất Giới vỗ tay ba phát, âm thanh lanh lảnh vang vọng giữa không gian im ắng của quảng trường báo hiệu điều không tốt lành. 
Từ toà nhà bốn phía đột nhiên xuất hiện hơn chục kẻ cầm súng tập kích, nòng chăm chăm chĩa về phía bọn họ. 
“Nếu như ngươi không muốn bị bắn thành tổ ong thì giao Tây Hi cho ta ngay lập tức.” Du Nhất Giới nhẹ nhàng cười nó, nhẹ nhàng nhưng uy hiếp. 

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top