Phần 2 !

“Lần này là thật.” 
“Ta cho ngươi biết.” Diệp Tây Hi ngoắc ngoắc tay, kéo Bạch Bách Thanh xích lại gần, sau đó ghé sát vào tai hắn thì thầm rất nghiêm túc: “Vị bác sĩ này thực sự là đại biến thái!” 
“Làm gì có chuyện ấy?” 
“Không lừa ngươi! Hắn ta lúc nãy khâu vết thương cho ta còn không ngừng lảm nhảm những điều vô cùng đáng sợ nha, nói gì mà “Da người cảm giác khác với da thú rất nhiều”. 100 tên tội phạm giết người thì đến 99 tên nói những lời biến thái như thế, lại còn bộ dạng như muốn phanh thây mổ sẻ ta nữa.” 
Bạch Bách Thanh khoa trương há to mồm, sau đó cơ mặt thả lỏng thoải mái, khinh bỉ nói: “Tài nói láo của ngươi ngày càng kém đó!” 
Lại nói, bên này, Hạ Hư Nguyên lau khô tay nói: “Mời theo tôi điền vào giấy tờ quy định.” 
“Tôi giúp cô ấy điền.” Vì một nửa định mệnh trước mặt mà muốn lưu lại ấn tượng tốt, Bạch Bách Thanh vội đón lấy bút, vùi đầu vào khai giấy tờ. 
Diệp Tây Hi đứng phía sau nhìn, đột nhiên kêu lên: “Sai rồi, ta năm nay mới 19, tại sao viết 20?” 
Bạch Bách Thanh mở miệng bắn như súng: “Thật ra thì, ngươi năm nay đúng là 20.” 
“Cái gì??!!” 
“Ta là nghe lén ba mẹ ta nói chuyện nên mới biết được, thì ra là lúc ngươi ra đời bá bá liền sửa lại giấy khai sinh của ngươi.” Bạch Bách Thanh hướng phía Hạ Hư Nguyên cười một tiếng: “Ta có thể lừa gạt ngươi nhưng tuyệt đối không thể lừa gạt bác sĩ!” 
“Lại có thể dùng chuyện như vậy để lấy lòng ư, ngươi thực nhàm chán!” 
“Ta không như vậy đâu thể làm bạn với ngươi đây.” 
Hai người hoàn toàn không có chú ý đến một tia khó hiểu nhanh chóng lóe lên trong mắt Hạ Hư Nguyên. 
Diệp Tây Hi đang bận rộ cùng Bạch Bách Thanh tranh chấp, đột nhiên cảm thấy ngón trỏ nhói một cái, phục hồi lại trạng thái, mới phát hiện ra là Hạ Hư Nguyên đang dùng kim châm vào đầu ngón tay cô, trực tiếp lấy mẫu máu. 
“Anh làm gì vậy!” Diệp Tây Hi kêu lên. 
Hạ Hư Nguyên đem mẫu máu cất kĩ, sau đó quay lại nhìn bọn họ khẽ mỉm cười: “Tôi đột nhiên có hứng thú muốn nghiên cứu máu của bệnh nhân a~” 
Thanh âm rất nhẹ, kết hợp với nụ cười quỷ dị nhất thời làm cho hai người bọn Diệp Tây Hi cứng đờ, hồn phi phách tán. 
“Có thể viết địa chỉ của cô không?” Hạ Hư Nguyên tiếp tục hỏi: “Có lẽ, tôi nếu thiếu mẫu máu thì còn biết chỗ tìm cô chứ.” 
Còn chưa nói hết, “Bang!” một tiếng, hai người trước mặt đột nhiên đạp cửa lao vội ra ngoài, biến mất không còn thấy gì nữa. 
Hạ Hư Nguyên nhún nhún vai, tiện tay đưa mẫu máu của Diệp Tây Hi đặt lên kính hiển vi quan sát. 
Lúc này, bên trong phòng làm việc, cánh cửa vốn đóng im ỉm bỗng bật mở, một người vóc dáng cao gầy, dung mạo diễm lệ đi vào, miễn cưỡng vươn vai ngáp dài, thanh âm kiều kiều mềm mại dễ nghe dị thường: “Tiểu đệ, ngươi thật thích hù dọa bệnh nhân a~” 
Hạ Hư Nguyên không có ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta nhớ là, mẹ cho tới bây giờ cũng chưa nói trong hai ta đến tột cùng ai mới ra đời trước, cho nên, muội muội thân ái của ta, đừng có gọi lọan như vậy!” 
Hạ Từ Viện ngồi xuống ghế, hai chân gác lên nhau, vừa dò xét nhìn về phía đệ đệ hay ca ca sinh đôi của mình vừa than thở: “Ngươi thực sự là đang mò kim đáy bể mà, tìm, tìm đến đầu trắng bệch cũng không tìm ra đâu.” 
“Không cần chờ lâu như vậy.” 
“Cái gì?” 
“Nói với Phùng Tuyền” Hạ Hư Nguyên nhìn kính hiển vi, nhếch mép cười: “Ta tìm được rồi.” 
Ngồi trong xe, Diệp Tây Hi cùng Bạch Bách Thanh vỗ vỗ ngực, không ngừng thở hổn hển. 
“Bây giờ ngươi tin, anh ta là đại biến thái rồi chứ!” Diệp Tây Hi trừng bạn tốt một cái. 
“Thật là… người không thể xem vẻ bề ngoài được.” Bạch Bách Thanh còn đang đắm chìm trong sự sợ hãi. 
“Rõ ràng là ngươi thấy sắc quên bạn.” Nói đến đây, Diệp Tây Hi bỗng nhiên nhớ ra điều gì, hỏi: “Ngươi lúc nãy vừa nói ta năm nay thực 20, có phải sự thực không?” 
“Cái này…” 
“Bạch Bách Thanh!” 
“Được rồi, được rồi, ta nói nhưng ngươi không được tiết lộ cho người khác biết.” 
“Nói mau!” 
“Cũng chính là tháng trước sinh nhật ngươi, mẹ ta không phải là theo thường lệ làm bánh cho ngươi ư, ta nghĩ đi ăn trộm một chút, kết quả là lúc đi tới phòng bếp, chỉ nghe thấy ba mẹ ta đang bàn luận chuyện nhà ngươi, nhưng mà nói rất nhỏ, ta chỉ nghe thấy một chút, hình như là mẹ của ngươi qua đời đến nay đã được 20 năm.” 
“Không thể nào a, mẹ ta vì khó sinh ta mà qua đời, vậy nên, phải là 19 năm mới đúng.” 
“Hãy nghe ta nói hết, bọn họ còn nói, hoàn hảo lúc ngươi mới ra đời sửa giấy khai sinh nhỏ tuổi đi một chút, nếu không sẽ rất nguy hiểm.” 
“Nguy hiểm? Có nguy hiểm gì?” 
“Cái này ta không biết.” 
“Có thể ba mẹ ngươi nghĩ sai rồi không?” 
“Làm sao có thể? Ban đầu chính mẹ ta đã đỡ đẻ cho mẹ ngươi,chẳng nhẽ bà ấy có thể nhớ nhầm sao?” 
Diệp Tây Hi nhíu nhíu mày, trong lòng nảy sinh một mối nghi hoặc. 
.
.
“Người sói, là một sinh vật phi thường thần bí, hoặc có thể nói như thế này, bọn họ là một loại người vô cùng huyền bí… Không sai, tôi có khuynh hướng coi bọn họ là một loại người hơn. Bởi vì, bọn họ lúc bình thường cũng có hình dạng của người, chỉ khi có ánh trăng chiếu xuống, mới biến thành một con sói, dĩ nhiên, với năng lực của những người sói cấp cao có thể tùy thời điểm biến thân.”
Trong phòng thí nghiệm, giáo sư Khắc Lỗ Tư đứng trên bục giảng, rất hào hứng giảng giải, thanh âm cao vút hơn ngày thường. Mái tóc bạc trắng thỉnh thoảng xòa xuống trước mặt lão sư, làm cho ông hết lần này đến lần khác phải lấy tay vuốt lại, động tác này khiến bọn học sinh bướng bỉnh cười phá lên.
“Ma cà rồng sợ tỏi, mà người sói lại sợ bạc, cho nên, cách duy nhất có thể giết chết người sói chính là một viên đạn bạc bắn vào tim hắn… Lý Bá Đặc em có cao kiến gì sao?” Giáo sư Khắc Lỗ Tư đột nhiên hướng tới học sinh lợi hại nhất cười cười hỏi.
Lý Bá Đặc loạng choạng đứng dậy, sờ sờ đầu tóc, giọng nói mang theo chút khinh miệt: “Giáo sư, ý của thầy là, bọn họ chính là những Transformers trong truyền thuyết sao?” (transformer: biến hình)
Lại một phen làm cả lớp cười vang.
“Lý Bá Đặc, để tôi nói cho em biết, dù đó là truyền thuyết nhưng chưa chắc đã sự bịa đặt nhảm nhí, ai có thể chứng minh được nó không phải sự thật.” giáo sư Khắc Lỗ Tư nhẫn nhịn, từ từ đi tới trước mặt anh chàng “Cho nên, nếu em may mắn gặp bọn họ, gặp phải tình huống đó thật, tôi chỉ có thể nói, chúc em may mắn thôi!”
Lý Bá Đặc cười lạnh một tiếng: “Em đây hôm nay thực bắt đầu có hứng thú đi mạ bạc đạn, mang súng dắt bên người a, nói không chừng có ngày nào đó gặp được bọn họ, đánh chết một con, mang về cho giáo sư làm tiêu bản.”
Xung quanh lại rộ lên một tràng cười.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top