6

Cô giống như đã nhìn thấu khuôn mặt cười trộm như đang có ý đồ xấu của anh.

“Cậu . . . cậu có ý đồ bất chính!”

“Tớ không có!”

“Cậu có, rõ ràng là cậu có!”

“Tớ có ý đồ bất chính?”

“Cậu nói phải làm những chuyện khác. . . .”

“Chúng ta có thể đánh cờ, tâm sự một chút, hoặc là đọc báo, những cái này mà là ý đồ bất chính sao?”

“Cậu thật sự chỉ muốn như vậy thôi sao?”

“Nếu không thì cậu cho rằng tớ muốn làm gì?”

“Ơ. . .” Chaeyoung nuốt một ngụm nước bọt.

Hình như là cô quá mức đa nghi, là do Chaeyoung  đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

“Không có, không có gì.” Cô khẽ xoắn xuýt ngón tay, không thừa nhận mình có những suy nghĩ kỳ quái.

“Tạp chí ở dưới nhà, tôi không có mang lên đây, chúng ta đem đống đồ ăn này xuống dưới, vừa ăn vừa xem đi.”

Bambam cười như có như không, khẽ gật đầu, đồng thời giúp cô gom mớ đồ ăn vặt trên bàn, lại vô tình cụng đầu vào nhau.

“Ah!” Chaeyoung kêu lên một tiếng, xoa xoa trán.

Bambam cũng rên nhẹ một tiếng, cái trán bị cô đụng vào sưng đỏ lên, cô thấy không an lòng, vậy nên khẽ thổi nhẹ một hơi lên trán anh.

Anh nhanh chóng ngước mắt nhìn cô, đôi môi đỏ mọng, không biết có bao nhiêu mê người, khiến cho anh nhất thời ý loạn tình mê, vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm môi dưới của cô.

Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh lại lấy đạo lý ‘của người trả lại cho người’, đầu lưỡi cũng đưa ra, liếm nhẹ đôi môi của Bambam.

“Cậu cho rằng chỉ có mình cậu mới có thể đùa giỡn với tôi sao? Tôi cũng có thể đùa giỡn lại với cậu ——”

Đôi mắt Bambam lộ vẻ vui mừng, vốn tưởng mình sẽ bị nhận một cái tát hoặc là bị chửi mắng xối xả vào đầu, thế nhưng cái cách mà Chaeyoung đáp lại lại tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của anh, anh rất thích.

“Tớ muốn như vậy!” Bambam che lấp đôi môi của Chaeyoung, cạy mở hàm răng, để cho lưỡi mình đi vào bên trong, quấn quít với đầu lưỡi của cô.

Cô cũng không muốn thoái lui, môi lưỡi không ngừng linh hoạt hút lấy chiếc lưỡi nóng rực của anh, khiến anh muốn rút lại cũng không rút được.

Sự nhiệt tình của cô khiến trong lòng anh mừng như điên, một tay nâng cằm cô, một tay giữ sau gáy của cô, hôn một cách cuồng nhiệt.

Chaeyoung không thể nào động đậy, cô không muốn khuất phục, nhưng hô hấp đã rối loạn, nhịp tim đã mất khống chế, bắt chước sự cuồng dã của anh, cô đáp lại vô cùng nồng nhiệt, khiến cho toàn thân anh rung động, bên dưới càng thêm nhô cao.

Hả? Bắp đùi của cô hình như đụng phải cái gì?

Cô còn chưa kịp ngẫm nghĩ thì đã bị Bambam ôm đầu, nụ hôn càng thêm rực lửa, lưỡi càng thêm quấn quít, nướt bọt không kìm được, càng lúc càng nhiều, cũng không cách nào nuốt xuống, lại dần dần theo khóe miệng của hai người mà chảy ra. . . .

Anh nhanh chóng hút lấy nước bọt trên đầu lưỡi của cô, trằn trọc mút lấy đôi môi của cô.

Đôi môi cô so với mật còn ngọt ngào hơn, khiến cho anh không cách nào rời đi được.

Chaeyoung không cảm thấy ghét khi bị anh hôn, nhưng không muốn để lộ ra sự ngây ngô của mình, cộng thêm lòng háo thắng rất mạnh, nên sau khi học được kỹ thuật của Bambam, cô cũng lập tức cố gắng đáp trả.

Một lần nữa, đôi môi của bọn họ lại dây dưa cùng một chỗ, đến khi sắp mất đi dưỡng khí thì mới vô cùng ăn ý mà buông nhau ra, tự do hô hấp.

Cô thở hổn hển, gò má xinh xắn phiếm hồng.

Anh thở dốc, ánh mắt thâm thúy. Bọn họ giống như gặp được đối thủ, khóe môi cũng bất giác mỉm cười.

Cậu ấy là một đối tượng luyện tập rất tốt, cô rất thích. Cô ấy là một cô gái vô cùng nhiệt tình, anh thầm nghĩ.

Cho dù cô có cố tình che giấu thế nào đi nữa thì cái phản ứng ngây ngô, không lưu loát của Chaeyoung, anh vẫn nhận ra được, điều này khiến Bambam vô cùng mừng rỡ.

Bởi vì cô không hề giống với những người con gái khác. . . cho nên ngay cả phản ứng cũng không giống với người bình thường!

Bambam thích!

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top