Chương 4

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, mới đó đã một tháng trôi qua.

Một tháng tròn Kim Long ngày ngày cặm cụi lau từng ngóc ngách trong căn biệt thự to lớn. Một tháng tròn con người cao ngạo như Phạm Anh Quân quen dần với chuyện trong nhà mình có một thằng con trai quê mùa ở đợ. Ly cà phê mỗi sáng đều được pha rất đậm đà, bữa cơm tối luôn nóng hổi và nếu hắn bất chợt về nhà thì cũng bắt gặp anh đang lau dọn nhà cửa mà không dám lười nhác nửa giây.

Anh Quân biết Kim Long rất siêng năng và được việc, không lắm lời và xưng hô lễ độ. Ngoại trừ cái vẻ quê mùa lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống ra thì còn lại hắn rất hài lòng. Vì vậy hắn không làm khó dễ anh nữa, nói đúng hơn là hắn không cần phải bận tâm và cứ coi anh như người vô hình là được.

*

Hôm nay không phải giặt giũ nhiều và cũng không cần nấu cơm tối nên Kim Long xong việc sớm hơn thường ngày. Anh thay áo, cẩn thận đóng kín cửa nẻo rồi ra ngoài.

Hôm qua là ngày Kim Long nhận được tháng lương đầu tiên, anh mang tiền đi gửi về quê cho cha mẹ. Lần đầu tiên cầm được khoản tiền lớn trong tay làm anh thao thức suốt đêm không sao ngủ được.

Từ ngày đi với Kim Long đến siêu thị, dì Ánh Nhật đặc biệt có cảm tình với cậu trai hiền lành và lễ phép này. Biết được hoàn cảnh khó khăn của Kim Long nên dì càng thương anh nhiều hơn. Cũng là tầng lớp nghèo nên dì không giúp được nhiều về vật chất. Chỉ cần Kim Long không hiểu hay không rõ gì thì dì đều nhiệt tình chỉ dẫn.

Dì Ánh Nhật chỉ Kim Long thật cặn kẽ đường đến bưu điện, còn nhắc đi nhắc lại tên chuyến xe buýt để anh không lạc đường.

Kim Long đến Hà Nội đã một tháng nhưng chỉ toàn quanh quẩn trong khu chung cư trên con dốc cao tách biệt với bên ngoài nên thành ra cái gì cũng không biết, mà anh cũng chẳng quen ai.

Cụ Sinh biết Kim Long thích chim cu nướng nên thỉnh thoảng mang chim đến thăm anh vài lần nhưng cũng chỉ được đứng ở cổng bảo vệ, Kim Long hay nhờ cụ báo tin cho cha mẹ ở quê rằng anh rất khỏe mạnh để ông bà yên tâm.

Thời gian để nói chuyện bị giới hạn cộng với việc Kim Long đang ở nhà Phạm Anh Quân nên hầu hết toàn cụ Sinh xách mấy con cu đến thăm rồi lại lủi thủi vác cu của mình về tự nướng rồi ăn cùng anh hàng xóm Bùi Anh Tú - người hiện đang diễn hề ở Rạp xiếc Trung Ương.

Giữa thành phố xa lạ to lớn, may mắn được hai người ten tẻn và hiền lành như cụ Sinh và dì Ánh Nhật giúp đỡ, Kim Long thấy mừng và biết ơn họ nhiều lắm.

Hoàng Kim Long gửi số tiền lớn về quê, còn số tiền lẻ ít ỏi anh giữ lại để lo chuyện ăn uống của bản thân. Suốt một tháng qua anh không dám ăn gì ngoài mì tôm Hảo Hán, mỗi ngày cũng chỉ ăn một gói. Anh sút cân nhiều nhưng dù gì cũng là sức con trai nên không thấy mệt mấy.

*

Trở về nhà lúc chập tối, Phạm Anh Quân hôm nay đi bàn chuyện làm ăn nên không ăn cơm nhà. Gần đây hình như hắn thường xuyên như vậy, một tuần có khi hai ba lần.

Kim Long hí hửng cầm hộp cơm vừa mua chạy lon ton rồi ngồi xụp ở góc bếp, vì hôm nay có tiền lương nên anh mua cơm hộp coi như tự thưởng cho mình một bữa. Anh thèm được ăn cơm cả tháng nay rồi.

Cơm hộp full topping rau luộc 7 món thơm ngon mời bạn ăn nha. Bé Lou hong chờ bạn nữa, giờ Lou ăn liền!!!

Anh mở hộp cơm ra ăn ngon lành. Bên trong chỉ có cơm trắng rau luộc chan chút nước tương cùng một con cá bé xíu chỉ nhỉnh hơn ngón tay cái một tí. Đối với người khác thì hộp cơm ấy chẳng là gì, đôi khi còn không muốn ăn, nhưng với Hoàng Kim Long thì nó rất đắt đỏ và thịnh soạn.

Ngao~~

Nghe tiếng Cappy sát bên mình, Kim Long giật mình ngừng ăn nhìn nó. Nó có vẻ không đếm xỉa tới anh, chỉ chăm chăm nhìn vào con cá nhỏ trong hộp cơm.

Một con người lãnh đạm suốt ngày chỉ có địa vị và công việc như Phạm Anh Quân thì làm quái gì có sở thích tao nhã nuôi thú cưng. Con Cappy này là quà kỉ niệm 1 tháng quen nhau của Cao Thủy Ngân tặng cho hắn. Hắn không hẳn là thích nhưng cũng không thể mang vứt đi được nên đành để nuôi.

Việc nuôi Cappy cũng được hắn đơn giản hoá hết mức. Mèo ăn ít nên thỉnh thoảng đổ đầy thức ăn khô vào bát cho nó là xong!

Chắc có lẽ vì phải sống với người lãnh đạm như hắn mà Cappy cũng dần bị ảnh hưởng.

Ban ngày nó ra sân lắc đít rồi nằm ườn bất động, chiều mát nó đi sang tụ tập lắc đít với mấy con mèo trong khu, tối lại về nằm chổng đít ở nhà.

Nó rất ít khi kêu, lúc nào cũng im lặng và giữ cái ánh mắt híp tịt, cảm giác như kiểu nó nhìn đời bằng lỗ mũi ý, cái mặt lúc nào cũng hiện nét khinh bỉ mà nhìn người khác. Kim Long đã từng thử gần gũi với nó bằng cách vuốt ve, điều mà mấy vật nuôi khác đều thích. Hậu quả là bị nó cào cho rách tay. Từ đó về sau nó chẳng bao giờ lại gần anh nữa.

"Cạp cạp...cạp bì bá raaaa~~" Kim Long khẽ gọi khi thấy nó vẫn đứng bất động.

"Mày sao thế Cappy?"

Nhận ra ánh mắt nó như bị con cá trong hộp cơm thôi miên, anh thử dịch chuyển hộp cơm. Con cá bị đưa đến đâu thì mắt nó nhìn theo đến đó. Anh đoán là nó thèm ăn cá vì suốt ngày bị ép ăn đồ ăn cho mèo.

Kim Long bật cười vì thấy nó giống mình, thèm cơm vì cả tháng sống bằng mì tôm, nhưng ít ra bây giờ anh cũng được ăn cơm rồi.

Anh nhìn con cá nhỏ - thứ ngon lành nhất trong hộp cơm rẻ bèo của mình rồi nhìn sang Cappy. Nghĩ ngợi một lát, anh đưa tay cầm lấy con cá.

Cappy nhìn thấy con cá trong hộp cơm bị Kim Long lấy đi thì lập tức híp mắt lườm anh rồi nhanh chóng quay đít bỏ đi.

Kim Long thấy nó đi mỗi lúc một xa liền nhoài người đến cố bắt nó lại nhưng chỉ túm được cái đuôi.

Mèo méo meo mèo meooooo!!!

Bị chạm vào, Cappy lập tức kêu to rồi xù lông lên, hung hăng giơ móng vuốt chuẩn bị cho anh một cào như lần trước.

"Éc! Chờ xíuuu, đừng cào! Tao lấy cá cho mày này."

Kim Long vội nói rồi ấn con cá vào bàn chân đang giơ lên của nó. Con Cappy im bặt, đôi mắt vốn hay híp lại lườm anh suốt ngày giờ đây mở lớn nhìn thẳng vào anh.

"Mày ăn đi. Cảm giác thèm mà không được ăn khó chịu lắm phải hong? Tao hiểu mà. Ăn đi rồi sau này đừng cào tao nữa nha." Anh khẽ vuốt lưng nó mà thủ thỉ.

Chẳng biết nó có hiểu hay không, chỉ thấy lớp lông trên người nó xìu xuống. Nó nhìn anh rồi nhìn con cá trên sàn. Kim Long đẩy đẩy con cá lại gần nó. Mấy giây sau nó cúi xuống cạp ngang con cá rồi tha ra chỗ cánh cửa ngoài vườn.

Kim Long mỉm cười quay lại ngồi vào góc bếp khi nãy tiếp tục ăn. Hộp cơm giờ chỉ còn cơm không. Dù sao anh cũng chỉ thèm ăn cơm thôi, không có thức ăn cũng vẫn thấy ngon miệng mà.

Mải chăm chú vào bữa ăn của mình, Kim Long không hay biết phía bên kia cánh cửa, con Cappy đang lẳng lặng nhìn anh.

Memeow~~~

Nó khẽ kêu lên một tiếng rất nhỏ. Nó chưa phát ra tiếng kêu này với bất kì ai từ khi nó đến đây.

Vì trong ngôn ngữ của loài mèo, đó có nghĩa là "cảm ơn".

*

Phạm Anh Quân trở về nhà rất khuya, Kim Long cũng cố thức đến giờ ấy để chờ mở cửa vì hắn không thường mang theo chìa khoá. Hôm nào không mang hắn sẽ bấm chuông để anh mở cửa, hôm nào có thì hắn tự vào.

Tuy là sống chung dưới một mái nhà nhưng thân phận tách biệt quá lớn, anh không dám lên tiếng còn hắn thì không thèm mở miệng. Nên ngoài chuyện thông báo không ăn cơm tối ra thì chẳng còn chuyện gì để nói, việc ai người nấy làm. Không khí trong nhà lúc nào cũng yên ắng.

Hôm nay cũng vậy, Phạm Anh Quân vào nhà rồi đi thẳng lên tầng để nghỉ ngơi, trong hắn có vẻ khá mệt mỏi. Hắn đi khuất rồi mà Hoàng Kim Long vẫn đứng đó nhìn theo. Thời gian qua tuy không dài nhưng đủ hình thành trong anh cái gì đó khác lạ.

Chẳng biết từ khi nào Kim Long lại có thói quen nhìn về phía hắn, chỉ cần thấy Phạm Anh Quân tim anh lại nổi loạn, đập nhanh như cách bộ Giáo dục lật mặt với 2k7. Ban đầu anh chẳng hiểu nhưng dần dần thứ cảm xúc ấy lại rõ hơn bao giờ hết.

Hoàng Kim Long thích Phạm Anh Quân mất rồi!

Ở Phạm Anh Quân có một điểm gì đó rất thu hút không sao giải thích được. Hay chính cái sự lạnh lùng vô cảm khiến hắn trở nên thu hút hơn bao giờ hết. Trời không chỉ cho hắn khuôn mặt điển trai sắc sảo mà còn sống trong hoàn cảnh cực kì có điều kiện nên quần áo, tóc tai hắn lúc nào cũng gọn gàng chỉn chu, cả người luôn toát ra hương nước hoa nam tính.

Với Hoàng Kim Long, Anh Quân khác xa với lũ con trai ở thôn, người lúc nào cũng lấm lem bùn đất và có mùi khét nắng. Dù tuổi tác chẳng chênh lệch bao nhiêu nhưng nhìn hắn trưởng thành và khó với tới hơn họ nhiều.

Một người nhút nhát và mặc cảm như Kim Long biết điều này. Không những tự ti về hoàn cảnh gia đình mà anh còn luôn tự ti về vẻ bề ngoài của mình. Tuy là con trai nhưng anh lại nhỏ con và gầy gò. Khi còn ở nhà cùng cha mẹ, anh thường xuyên phải làm việc ngoài đồng nắng nôi nhưng da dẻ lại trắng xanh yếu ớt.

Mỗi khi nhìn thấy anh, mấy tên con trai trong thôn thường hay gọi lớn tên Hoàng Kim Long rồi chọc ghẹo. Anh không dám phản kháng nên chỉ cúi đầu im lặng bước đi thật nhanh. Anh nghĩ khuôn mặt mình ắt hẳn rất khó coi trong mắt người khác nên đã nuôi tóc mái dài để che đi, cả thói quen cúi gằm mặt cũng bắt đầu có từ đó.

Anh biết tình cảm của mình rất sai trái là vì thân phận cách biệt quá lớn, giống như hai thế giới đối lập vậy. Thế giới của hắn xa hoa, hào nhoáng, rộng lớn bao nhiêu thì thế giới của anh nghèo hèn, thấp kém và nhỏ bé bấy nhiêu.

Trong mắt Anh Quân thì Kim Long chẳng là gì cả nhưng với anh thì chỉ cần một lần hắn mở miệng nói vài từ là đủ cho anh cười ngu ngơ cả ngày. Khi hắn uống cà phê trên ghế sofa vào bữa sáng, trầm ngâm dùng bữa tối trong phòng ăn hay xem TV trong phòng khách, anh đều lén lút nhìn hắn từ phía sau, ở một khoảng cách khá xa đủ để hắn không nhận ra. Mỗi lần như vậy anh đều đưa tay mình về phía trước tưởng tượng như được chạm vào tấm lưng rộng lớn vững chãi ấy rồi nhoẻn miệng cười hạnh phúc.

Mỗi tối Kim Long đều ngồi bó gối ở góc bếp rồi thử đoán xem hắn đang làm gì rồi tưởng tượng ra dáng vẻ chăm chú làm việc của hắn, những lúc như vậy anh hay cười ngu ngơ một mình. Khi đèn trên tầng tắt, anh lại rón rén đi đến chân cầu thang, hướng mắt nhìn lên phòng hắn mà thầm thì:

"Cậu Quân ngủ ngon."

Nói xong rồi lại chạy vội vào bếp quấn mình trong cái thảm quen thuộc như sợ bị ai bắp gặp. Và cũng chỉ có lúc đó anh mới dám gọi tên hắn.

Nhưng vẫn luôn kèm theo hai chữ "cậu chủ".

Vì con người Kim Long có ngờ nghệch đến mấy, có thích tưởng tượng đến mức nào thì cũng không quên rằng anh chỉ là người ở.

*

"Hôm nay tôi không ăn cơm tối. Tôi không mang chìa khoá nên tối nay thức chờ mở cửa cho tôi." Phạm Anh Quân nói rồi xách cặp đi ra phía cửa.

"Dạ."

Kim Long cúi đầu chào rồi đóng cửa, vươn vai vài cái rồi bắt đầu làm việc.

Kể từ cái hôm anh cho con Cappy con cá, nó không còn ghét anh nữa. Thỉnh thoảng nó còn quấn lấy chân Kim Long rồi dùng móng vuốt nghịch ngợm cái gấu quần thun như muốn tụt quần anh xuống đến nơi.

Thấy nó chịu tiếp xúc với mình Kim Long mừng lắm, có nó ở cùng một ngày của anh bớt chán hẳn. Anh thích mỗi lần làm việc xong sớm, được ngồi ngoài thềm vuốt lưng cho Cappy. Ban đầu nó có vẻ không thích nhưng dần dần lại trưng ra cái bộ mặt cực kì thoả mãn.

Mỗi khi anh ăn nó cũng mon men đến ngồi cạnh phe phẩy cái đuôi. Hôm nào anh ăn mì tôm thì nó ngoan ngoãn ăn thức ăn cho mèo. Hôm nào anh ăn cơm thì nó vui vẻ vì được ăn ít cơm trộn với cá.

Nhưng dạo gần đây nó không ăn cả con cá như trước mà chỉ ăn một nửa. Kim Long lo lắng nó bệnh nên làm đủ trò dụ nó ăn nhiều hơn. Nhưng đến lúc nó đẩy nửa con cá còn lại về phía anh thì Hoàng Kim Long đã hiểu nó muốn anh cũng được ăn cá.

Hay vì nó nhận ra đó là con cá duy nhất trong hộp cơm của anh?

Chơi đùa với Cappy một tí thì trời cũng đã tối, Kim Long đi tắm rồi ngồi ở bậc thang chỗ cửa ra vào. Hôm nào Phạm Anh Quân đi làm về khuya anh cũng ngồi ở đó để có thể mở cửa nhanh khi thấy tiếng chuông.

Trong lúc đợi, Kim Long rảnh tay nên lại lấy sáp và giẻ lau đánh bóng lại mấy đôi giày của Anh Quân rồi xếp gọn gàng. Cappy buồn chán nằm chổng đít trên tấm thảm lót chân bên cạnh, anh dựa đầu vào tường nghĩ ngợi linh tinh rồi ngủ quên lúc nào không hay.

*

Trên đường lái xe về nhà Phạm Anh Quân phải dừng lại mấy lần vì đầu óc choáng váng.

Hôm nay kí kết xong được vụ làm ăn lớn khiến hắn vui mừng mà uống hơi quá đà.

Cả người mệt oải cả chưởng nhưng phần thân dưới lại căng tức khó chịu vì khi nãy bị mấy cô em trong bar quyến rũ quá nhiệt tình. Hắn dù có phản ứng nhưng vẫn lịch sự từ chối ra về.

Không phải là vì Anh Quân cao thượng mà là do hắn không muốn chạm vào đám con gái rẻ tiền ấy. Đã bảo con người hắn tuy có cộc cằn nhưng mĩ nữ lúc nào cũng vây quanh. Thế nên muốn lên giường với Phạm Anh Quân này thì phải tầm cỡ người mẫu chân dài, ca sĩ diễn viên chứ không đến lượt đám gái bar ấy.

Nhưng dù sao việc giường vẫn phải ưu tiên người yêu hàng đầu.

Anh Quân lục túi tìm điện thoại gọi cho Cao Thủy Ngân nhưng không tìm thấy, chắc là trong bar sơ hở nên đã bị tên khốn nào cuỗm mất rồi. Buông nột câu chửi thề bực dọc, hắn tiếp tục lái xe về nhà.

Loạng choạng bấm chuông, Anh Quân dựa cả người vào cánh cửa. Rượu mạnh càng ngày càng thấm làm hắn chao đảo, mọi thứ đều nghiêng ngả, méo mó. Lúc cánh cửa bật mở, hắn không giữ được thăng bằng ngã nhào vào người đối diện.

*

Hoàng Kim Long đang mơ màng nghe thấy tiếng chuông cửa liền bật dậy. Anh dụi dụi mắt vài cái rồi vội vàng mở cửa mà không kịp kéo lại cái áo rộng thùng thình tuột xuống một bên vai.

Vừa mở cửa thì cả người Phạm Anh Quân đổ ập vào anh. Kim Long phải cố gắng lắm mới giữ cho cả hai không ngã xuống sàn.

Thấy hắn như thế anh hoảng sợ, khẽ lay hắn và gọi liên tục:

"Cậu chủ, cậu chủ ơi! Cậu sao thế?"

Anh Quân nheo mắt liên tục nhưng mọi thứ vẫn cứ nhoè nhoẹt. Thứ duy nhất đập vào mắt hắn bây giờ là vùng cổ và một bờ vai nhỏ nhắn trắng mịn vô cũng hấp dẫn. Thân dưới đã căng cứng đến khó chịu, theo bản năng liền vồ lấy người trước mặt, ép sát anh vào tường.

Hoàng Kim Long đông cứng khi thấy Anh Quân điên cuồng cắn mút cổ mình. Cả người bị hắn đè vào tường khiến anh đau đớn. Càng hoảng sợ hơn khi cái áo bị hắn xé nát rồi vứt xuống sàn không thương tiếc.

Hoàng Kim Long thích Phạm Anh Quân. Nhưng đến chạm vào hắn anh còn không dám thì làm sao dám nghĩ đến chuyện này?

Hiện tại một chút vui mừng anh cũng không có, chỉ thấy hoảng sợ đến tột cùng. Kim Long vùng vẫy chống cự, nước mắt tuôn ra theo từng tiếng van xin.

Ham muốn trong người Phạm Anh Quân đã bùng lên như lửa địa ngục, gạt đi mọi cố gắng chống cự của đối phương. Hắn siết chặt lấy hai bàn tay nhỏ nhắn rồi thô bạo kéo Hoàng Kim Long lên phòng...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top