Tác phẩm: Loạn Nhịp Vì Người (Phanh Nhiên Vi Nhĩ)Tác giả: Mẫn NhiênNhân vật chính: Thời Ý x Phó Tư ĐiềmĐộ dài: 164 chươngThể loại: Bách hợp (GxG), Tình yêu chốn đô thị, Yêu sâu sắc, Vườn trường, Gương vỡ lại lành…
Những ánh nắng đầu hạ lại tới chiếu những tia nắng rực rỡ trên bầu trời cao. Nhan Nhược Tâm, một cô gái rất đỗi bình thường từ một phóng viên nổi tiếng sự nghiệp rộng mở ấy vậy mà chỉ trong vòng 1 ngày trở thành 1 kẻ mồ côi , thất nghiệp ,không tiền bạc. Đời quá đen nên Nhan Nhược Tâm quyết tâm kiếm một công việc khác làm lại cuộc đời ấy vậy mà giây phút cô quyết tâm làm lại ấy . Thì cô thấy trong di thư của cha một tờ giấy, nó ... nói về hôn ước của cô với một chàng trai xa lạ không quen biết .Và hơn nữa nó có bắt đầu hiệu nhiệm từ maiTrước kia cứ nhắc đến việc gả chồng, Nhan Ngược Tâm chắc chắn sẽ hoảng sợ và trốn tránh.Lấy chồng có gì hay ho đâu? Mất tự do , mà nhỡ lấy không đúng lại khổ cả đời Không lấy! Tuyệt đối không lấy!Nhưng ban biết không ông cha ta nói đâu sai ghét cái gì trời trao của đấy Nhất là trong hoàn cảnh cô đang khó khắn nữa, Vậy là cô tìm kiếm, TÌm kiếm người với danh " vị hôn phu " ấy . Người ta đẹp trai , con một đại gia, mỗi tội ngốc bẩm sĩnh - Thôi ngốc cũng được , về dạy là nghe mình không lo mất tự do mà lại có người hầu tốt - và cứ vậy là tương lai cô đâu biết đâu dễ dàng khi mà có người chồng ngốckhuyến cáo bạn nào không thích ngọt gần như xuyên suốt, hay H đừng nên đọc ><…
Suboi có mở một khu trọ để kiếm tiền làm nail qua ngày nhưng mấy khứa đang ở và mấy đứa xin vô ở này lạ lắm.• không mang bé này đi đâu hết nhé• mọi tình tiết trong fic đều là giả thôi, đừng quan trọng nó• đọc fic vui vẻ và đừng cmt toxic nhé• real life, ooc, nhây, cợt nhả, drama, tục đầy đủ. Lưu ý trước khi đọcNelly right here for love…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…