Kết quả thắng thua đã rõ, những chiến binh áo xanh phía bên kia đang vui mừng vì sự chiến thắng thì có những chiến binh áo đỏ đang thầm rơi nước mắt vì sự thất bại. có một ánh mắt từ người chiến binh áo xanh không ngừng liếc nhìn sang một chiến binh áo đỏ đang thầm khóc trong chiếc khăn trắng mà lòng chợt đau nhói
bắt đầu:18.2.2023kết thúc:16.6.2023Lưu ý: các độc giả không văng tục, không nặng lời với các nhân vật trong fic. Xin cảm ơn!📌: CÁC CMT CỦA CÁC CẬU MÌNH RẤT TRÂN TRỌNG, NHƯNG LÀM ƠN ĐỪNG CMT QUÁ ĐÁNG VỚI MỤC ĐÍCH ĐẢ KÍCH CÁC NHÂN VẬT VÀ ĐẶT BIỆT KHÔNG WAR VỚI NHAU TRONG FIC CỦA MÌNH. PLEASE 🙏…
Con ma chết trẻ ở nhờ nhà tôi bị biến thái. Chỉ là tôi không thấy sợ, trái lại còn đập cho nó một trận ra trò. #ĐÃ HOÀN#HE#written by woo⚠️ Lưu ý đây là fic đầu tay của woo, có hơi hướng teen fic, ảo ma và những nhân vật đến từ rạp xiếc trung ương, nội dung không quá nghiêm túc.Cân nhắc trước khi đọc.…
•Tác giả: Nữ vương bất tại gia•Editor: Tường An•Converter: tieuquyen28•Link: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=150288•Văn án:Đời trước nàng là cháu dâu hắn, gọi hắn Thất thúc.Đời này nàng là tiểu kiều nương của hắn, vẫn như cũ gọi hắn Thất thúc."Nhị đường ca thật sủng nhị đường tẩu." Nàng vừa thêu khăn, vừa nhớ tới chuyện ban ngày, liền thuận miệng nói như vậy."Nếu nàng thích, ta cũng có thể đối với nàng như vậy." Hắn ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, dung nhan tuấn mỹ lạnh lùng không có biểu tình gì."Nga. . ." Nàng có chút ngượng ngùng, cúi đầu xuống.Hắn buông sách xuống, thân hình cao lớn bao phủ nàng, ngón tay thon dài đặt lên vạt áo."Thất thúc, chàng làm cái gì vậy?""Sủng nàng."…
Nguyên tác:Cô Đơn Luyến Nhân Tác giả: Mộ Tuyết Lạc Thể loại: hiện đại, thực văn, ngược tâm, 1x1, HETình trạng bản raw: 100 chương (Hoàn)Editor: Faye LamQuyển sách này được viết dựa trên một câu chuyện có thật.Nội Dung:Năm 27 tuổi, bắt đầu từ một cơn mưa, Cố Hàn Yên gặp được Tô Vũ Khởi. Lúc đó cô không hề biết rằng, người xa lạ kia không chỉ tặng cho cô một chiếc ô, mà còn trao cho cô cả một tấm lòng, dùng nó để lấp kín trái tim cô.Còn Tô Vũ Khởi, sau ba năm yêu đương mặn nồng, kết cục không còn gì khác ngoài sự chia lìa. Vì né tránh hồi ức, cũng như nhiều người trên đời này, cô lựa chọn tại một nơi khác bắt đầu lại từ đầu. Cô khát vọng ái tình, nhưng cũng chống cự ái tình. Chỉ hy vọng có một người có thể đưa cô ra khỏi bể khổ cuộc đời, nhưng không ngờ bản thân lại rơi vào một vòng xoáy khác.Yêu và đau, một lần nữa.Tình yêu của các cô gái, lúc nở rộ có thể sánh với sự tươi đẹp của bất kỳ đóa hoa nào trên đời này, vì lẽ đó, đến khi héo tàn, cái còn lại sẽ chỉ là thê lương buồn bã. Sâu trong lòng mỗi người, ai chẳng có một thời yêu say đắm, nhưng yêu là yêu, có bao nhiêu tình yêu không thất bại trước hiện thực? Điều chúng ta có thể làm là kiên trì chờ đợi hay là dũng cảm bắt đầu lại từ đầu?Câu chuyện này sẽ không cho các bạn đáp án, lựa chọn như thế nào, là ở chính các bạn.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…