Thể loại: Hiện đại - Ngôn tình - Thực tế Nhân vật chính: Huy Đăng & Hạ Nhiên Nhân vật phụ: Huy Nam & Hoài An
Huy Đăng - bác sĩ tiêu hóa, dịu dàng và tận tâm. Hạ Nhiên - nhân viên văn phòng, sống nội tâm và nhiều mặc cảm.
Họ gặp nhau như một sự sắp đặt của định mệnh. Từ ánh nhìn đầu tiên, rồi vài lần chạm mặt ngắn ngủi, tình cảm dần nhen nhóm. Với Hạ Nhiên, anh là hình mẫu cô từng thầm mơ - một người bác sĩ sẽ yêu thương, chăm sóc cô. Nhưng chính sự hoàn hảo của anh lại khiến cô chùn bước.
Còn Huy Đăng, từ lần đầu gặp gỡ, anh đã không thôi nghĩ về cô. Và khi tình cảm cả hai đủ đầy, anh chỉ muốn nắm tay cô - cô gái hay bệnh ấy - đi hết quãng đời còn lại.
Song song đó là câu chuyện tình nhẹ nhàng giữa Huy Nam - nha sĩ điềm đạm và Hoài An - cô bạn thân cá tính của Hạ Nhiên. Tính cách trái ngược nhưng lại hòa hợp, họ góp thêm sắc màu cho hành trình yêu thương của cả bốn người.
Đây là bộ truyện ngắn đầu tay của mình. Mong được mọi người ủng hộ, đồng hành, và nếu có điều gì chưa ổn, mình rất mong nhận được góp ý chân thành để mình ngày càng hoàn thiện hơn. Cảm ơn mọi người rất nhiều ❤
Năm 4 tuổi, cô có thêm một người cha. Mà người cha này vô cùng đẹp trai nha! Hảo Hảo! Cô rất thích a!Anh là một người nổi tiếng máu lạnh, tàn bạo tột cùng khiến ai cũng phải nể sợ. Nhưng từ đâu lại xuất hiện một tiểu nữ, mà còn gọi anh là cha. Cả thế giới một phen chấn động, có ai lại không vợ mà có con? Mà người đàn ông này đối với đứa con ngoài lạnh trong nóng, không khỏi khiến người khác tò mòP/s: Truyện này là thời mình viết khi còn non nớt, hiện tại mình vẫn còn đang phải rèn luyện thêm. Mọi người đọc nhận xét nhè nhẹ giùm mình nha, dữ dội quá mình bị tổn thương…
Tác giả: @sherrylouis510.Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Sủng, H văn, HE.Tình trạng truyện: Đã hoàn.Số chương: 28 chương truyện + 2 chương ngoại truyện.Lần đầu tự viết truyện nên còn nhiều sai sót mong các bạn đọc và cho ý kiến.Góp ý nhẹ nhàng ạ, đừng buông lời cay đắng với nhau nha, tác giả yếu lòng lắm.Đây là truyện rất ngọt, rất sắc, rất sủng, ít ngược nên bạn nào thích sủng mau vào đọc thử nha. 💕❌❗Không chuyển ver, không edit, không sao chép dưới mọi hình thức. ❗❌❤️ Cảm ơn và thân chào. 😘…
Tác giả: Khinh ẢmThể Loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, đô thị tình duyên, kim bài đề cửSố chương: 127 chương + 28 chương ngoại truyệnNguồn: truyenfull.vnEditor & beta: Yến"s TeamVăn án:Lúc nhỏ, Đồ Tiểu Ninh đi xem bói, thầy bói phán rằng ngũ hành của cô là hỏa, khắc kim, làm nghề tài chính thì sẽ không chỉ phát tài, mà còn có quý nhân giúp đỡ nữa. Nhưng cô làm ở trong ngân hàng ba năm, làm ra thì không được bao nhiêu mà tiêu thì nhiều, cho nên cô cóc tin lời thầy bói nữa, mãi cho đến khi gặp Kỷ Dục Hằng, hả? Có vẻ như là có quý nhân thật?Lần đầu tiên, quý nhân hỏi cô: "Có phải cô đã quên cái gì rồi không?"Lần thứ hai, quý nhân lại hỏi cô: "Cảm ơn là xong à?"Lần thứ n, Đồ Tiểu Ninh nói: "Quý nhân, tôi không có gì để báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp."Hồi cấp hai, anh học giỏi lại còn là hot boy của trường, mà cô chỉ là một cô học sinh yếu kém vô danh. Sau khi gặp lại nhau, mối quan hệ của hai người rất phức tạp--Kỷ Dục Hằng: "Sau này, buổi trưa em đừng tùy tiện tới đây nữa."Đồ Tiểu Ninh: "Sao vậy? Sợ người ta nói anh dùng quy tắc ngầm à?"Kỷ Dục Hằng kéo lại cà vạt, nói: "Nếu còn lộn xộn nữa thì mời em đi ra ngoài.""Sếp à...""Em cứ đứng ở đó đi, đừng lại gần.""Sếpppp~""Ăn nói đàng hoàng.""À, ông xã, vừa nãy ăn son môi có ngon không?"Một câu văn án: Núi non chìm nổi, vạn vật sinh sôi, tôi chỉ là kẻ vô danh nhưng cuộc đời lại may mắn có được anh làm chồng.Học sinh yếu & nhân viên ngốc nghếch VS hot boy trường & tầng lớp ưu tú của xã hộiVợ chồng công sở + cưới trước yêu sau, r…
Đời trước, tôi bước một bước, em vì tôi mà bước chín mươi chín bước còn lại.Đời này được làm lại một lần, em cứ đứng yên ở đấy, tôi nguyện vì em mà bước thêm một ngàn bước.Tôi hứa sẽ...Dung túng em. Yêu thương em. Chiều chuộng em.Chỉ cần em muốn, mọi thứ tôi đều có thể cho em. Nếu em muốn thứ mà tôi không có, tôi sẽ nghĩ cách để em có.Chỉ cần đó là em, không phải em là không được!Chỉ để em được vui, để em được sống một cuộc sống hạnh phúc, để em mãi mãi ở cạnh bên tôi.Thể loại: Trọng sinh, Sủng, Ngọt, Niên thượng…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…