①
+: Bác tôi mất
Năm 2003, hồi đó tôi đang học lớp 6 thì ở trên quê ngoại báo tin xuống là bác họ tôi mất, bác mất vì bị ung thư gan, tôi nhớ ngày bác còn sống bác uống rượu nhiều lắm, có lẽ đó là do di chứng của rượu để lại. Tôi cũng ít gặp bác vì khoảng cách địa lý xa quá, mỗi năm tôi cũng chỉ được lên quê ngoại chơi có 1 , 2 lần, lần nào lên cũng thấy bác uống cả cốc rượu to đùng mỗi khi ăn cơm. Hồi đó tôi vẫn còn ngoan lắm, le te đi uống thử thấy cay quá thế là tôi khóc, chả hiểu sao lúc ấy to đầu rồi mà còn khóc, bác dỗ mãi mới được. Bây giờ tôi mà uống rượu thì chắc cũng có thằng phải khóc theo tôi.
Ở nhà năm đó là lúc tôi cũng sắp được nghỉ hè, nghe tin bác mất là bố con, bà cháu lục đục đưa nhau về quê. Lúc đó chỉ có bố tôi, bác cả, bà ngoại tôi và tôi đi thôi, hồi đó còn bé cũng chẳng thấy buồn nhiều lắm, chỉ thấy háo hức vì sắp được về quê và ngồi ôtô ngắm cảnh. Quê tôi ở Thanh Thủy - Phú Thọ, từ nhà tôi lên đó tôi nhớ không nhầm là hơn trăm cây, phải ngồi ôtô 4 tiếng đồng hồ và phải đi 2 chặng.
Chặng 1 là đi từ tôi lên Hà nội, rồi chặng 2 từ Hà nội bắt đầu bắt xe Tu Vũ thẳng lên quê tôi. Tôi nhớ hồi bé mẹ với tôi hay đi lên quê toàn bắt nhầm xe Sơn Tây, mà từ đoạn đó sang bên quê tôi còn qua sông Đà nên lại phải mất 1 chuyến phà nữa mới lên được đúng quê tôi, lên đến nơi mẹ cứ bị mấy bác chửi suốt vì từ bé đã ở đấy mà còn không biết đường. Đi xa vậy mà tôi chả thấy buồn ngủ gì, trong khi đó bố và bác tôi thì đã ngáy o o rồi, chỉ có bà là ngồi khóc thút thít, có lẽ là thương bác, bác mất trẻ quá, năm đó bác mới có 42.
Lên đến nơi cũng hơn 12h, nhà bác giờ chỉ còn lác đác vài người đang dọn dẹp linh tinh, bà vừa lên đến nơi là khóc chạy vồ đến quan tài bác rồi nằm phủ phục ở đấy, mọi người sợ bà khóc mệt quá ngất ra đấy nên ai cũng lôi bà ra nhưng bà cứ vùng vằng nên cả nhà lại thôi. Bác tôi đi sớm quá để lại mình bác gái với 2 đứa con còn bé tí, ai nhìn cũng thương cho 3 mẹ con. Bác gái dọn vội mâm cơm ra để bố con, bác cháu ăn cho đỡ đói nhưng tôi chẳng đói mà cũng chẳng nuốt nổi bát cơm cúng lạnh ngắt nên ra sau nhà chơi.
Nhà bác tôi là 1 căn nhà ngói bình thường, đằng sau là 1 quả đồi, nó không cao lắm và thoai thoải nhìn rất đẹp, hồi đó ở quê tôi nhà nào cũng trồng sắn, nhà trồng ít thì chỉ trồng quanh quẩn ở vườn nhà thôi nhưng nhà trồng nhiều thì trồng cả ở trên đồi, có nhà cũng vì sắn mà giầu. Tôi nhớ ngày bé hay lên trên đó chơi đuổi nhau trốn tìm với mấy đứa trẻ con quanh đấy, rồi đùa nhau làm gẫy cả mấy luống sắn, cứ bị bác chửi suốt.
Tôi mò mò bước lên, phần là muốn lên xem lại nó như thế nào, phần còn lại là lên đi tiểu, vì ngồi xe mấy tiếng đồng hồ tôi tức hết bụng, mới đi được có 1 đoạn thì tôi thấy có 1 người mặc quần đen áo trắng và đội cái mũ cối đang đứng quay lưng lại phía tôi. Nghĩ bụng là chắc bố nào cũng mò lên đây đái nên tôi chả quan tâm, nhưng kì lạ là lúc tôi xả hết nước trong người xong rồi nhìn lên phía trên thì vẫn thấy ông ấy đứng quay mặt vào bụi cây chả biết để làm gì, thấy lạ nên tôi gọi:
- Chú ơi, chú làm gì đấy
Gọi 2, 3 hồi nhưng chẳng thấy ông ấy trả lời gì cả, tò mò nên tôi cũng chạy lên xem ông ấy đang nhìn cái gì mà chăm chú thế, nhưng quái lạ là chỗ ông ấy đứng cách tôi tầm 4, 5 mét thôi nhưng mà tôi đi mãi vẫn thấy mình còn cách ông ấy 1 đoạn khá xa, đồi thì thoai thoải nên leo được 1 tý là tôi bở hơi tai rồi. Mệt quá nên tôi đi xuống, vừa đi vừa nghĩ bụng chắc ông nào say đứng đái xong ngủ luôn trên đấy, xuống gần đến nơi tôi lại ngó lên trên 1 lần nữa nhưng lần này thì chả thấy ai đứng ở cái bụi cây đấy cả. Lúc đấy thì tôi cũng chỉ nghĩ là ông ấy lại bỏ đi đâu thôi nên đi vào nhà mà chả để ý gì nữa.
Tối đến, vì là ở quê lại gần đồi núi nên chỗ nhà bác tôi rất vắng cũng tại 1 phần là nó nằm sâu tít bên trong đường cái, bố tôi, bác Đại và tôi quyết định ngủ lại đây vì lo bác gái ở 1 mình sợ không dám ngủ. Thực ra còn có anh họ tôi là anh Quang - anh gọi bác tôi là cô và chị dâu ở đấy nhưng nhà anh chị ở tít cuối, với cả vợ anh đang mang bầu anh còn phải trông chị làm sao mà lên trông bác được, dì tôi cứ gạ tôi về nhà dì ngủ nhưng tôi theo bố nên không về.
Ở quê thì tầm 9h là đã yên ắng lắm rồi vì người nhà quê đi ngủ rất sớm. Tôi còn bé nên được ưu tiên ngủ trong nhà, giường kê cạnh quan tài, bố và bác Đại thì dải chiếu ngủ ngoài sân. Thực ra trong buồng trong còn giường nhưng vì giường đó trước lúc mất bác tôi đã nằm ở đấy, nên chỉ có bác gái và 2 em ngủ thôi, lúc đầu tôi cũng muốn chui vào đấy nằm cùng cho đỡ ghê vì bên nhà ngoài để quan tài, nhưng chả ai cho tôi ngủ mọi người bảo phải kiêng kị cái gì đó tôi cũng không biết.
Tôi ngủ cùng bà, bà chắc mệt nên đã ngủ từ trước rồi, tôi thì cứ trằn trọc mãi mà không tài nào ngủ được. Có lẽ vì lạ nhà, lạ giường, và cũng có lẽ vì sợ, trời mùa hè mà tôi cứ rét run chắc hơi người chết trong quan tài phả ra nên tôi thấy lạnh.
Nằm 1 lúc thì cũng thiu thiu ngủ mất. Tôi cũng không nhớ là mình đã ngủ được bao lâu tự dưng thấy lành lạnh nên tỉnh giấc, lúc đó tôi nhớ tôi vẫn chưa tỉnh hẳn và còn đang ngái ngủ, cái giường tôi nằm thì lại đối diện thẳng ra cổng, mắt vẫn lờ đờ nhìn ra đó để xem trời sáng chưa thì tự dưng thấy có một bóng đen lùi lũi bước từ cổng vào, hôm đó trăng sáng nên tôi nhìn rất rõ, vào tới gần thì tôi thấy đó là 1 người phụ nữ, đầu đội nón sùm sụp, kín mít, và trên vai đeo 1 cái bị.
Nó không hẳn là bị mà giống như cái làn bằng vải ngày xưa các cụ hay dùng để đi chợ tay dắt theo 1 đứa bé. Lúc đầu tôi cứ tưởng là trời sáng rồi, vì bên ngoài trăng rất sáng, nên tôi nghĩ là bà hàng xóm nào sang rủ bác tôi đi chợ thôi.
Nhưng bà ấy vào mà chẳng gọi hay hỏi ai gì cả, cứ lùi lũi đi vào, bà ấy đi rất nhẹ, tôi có cảm tưởng như là bà ấy đang bay chứ không phải đi. Đến gần cái hiên chỗ bố và bác Đại nằm thì cha mẹ ơi, lúc đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bà ấy đi qua người bố và bác mà họ vẫn không biết gì, vẫn ngáy ngủ đều đều. Rồi bà ấy lại gần cái quan tài và cứ đứng im như vậy.
Để tôi miêu tả vị trí tôi nằm với vị trí cài quan tài cho các bạn dễ hiểu, quan tài kê theo chiều dọc, đuôi quan tài hướng ra cửa, còn cái giường mà tôi nằm thì phần đầu chĩa vào phần thân của quan tài, cách chừng 0,5m, còn đuôi giường thì chĩa vào phía bức tường. Tôi nằm ngay ngoài, bà đó chỉ đứng cách tôi hơn 1m, lúc đó chỉ muốn ngoái cổ lại để gọi bà dậy xem là cái gì nhưng chỉ sợ bà kia biết mình vẫn còn thức thì chết. Tôi vẫn cố ti hí mắt lên để nhìn thì thấy bà ấy vẫn đứng đó, cố nhìn mặt xem là ai nhưng không tài nào nhìn được vì ánh đèn dầu quá bé, với lại bà ấy đội kiểu nón gì mà che gần hết mặt, còn đứa bé đi cùng thì lạ lắm, tôi thấy hình như nó không có khuôn mặt, chỉ là 1 khoảng trắng phẳng lì.. Phải khoảng gần một lúc lâu sau thì bà ấy quay người lại và đi ra phía cửa, nhưng lạ 1 điều là lúc vào tôi đã thấy bà ấy đi từ cổng vào, lúc bà ấy đi ra tôi cố nhìn ra cổng nhưng chẳng thấy bà ấy đâu, sợ quá, tôi nằm im rồi ngủ lúc nào không hay
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top