Sau khi Takemichi quay về quá khứ liền thấy có điều gì đó sai sai. Xung quanh cậu chằng chịt những sợi tơ đỏ, lại xuất hiện một bảng hệ thống kì lạ. Đột ngột nhận ra rằng mình quay về quá khứ lúc mọi thứ tồi tệ xảy ra. Takemichi quyết định thay đổi tương lai cùng với hệ thống bá cháy, từ đó nổ ra những cuộc ăn chơi lớn nhỏ của cậu và hệ thống chung tần số!!!
Truyện không theo bản gốc. Nhân vật có thể thay đổi tính cách nặng. Một số nhân vật chủ chốt có thể sẽ không được đưa vô. Đọc để giải trí, nếu bạn không thích hãy thoát ra. Cảm ơn và trân trọng! _QS_
Ở đây chỉ ăn thịt chứ không húp nội dung. Cảnh báo: OOC, NSFW, truyện dành cho lứa tuổi trưởng thànhCharacter x F!ReaderNgày bắt đầu: 10.12.2022Fanfic này chỉ được đăng tại Wattpad. Bất cứ nơi nào đăng lại là bọn đầu buồ.j rẻ rách vì @dodododyo đé0 cho phép đâu ^^…
- Tên: Vị tứ sư đệ thường thường chả có gì lạ / 平平无奇四师弟 / Bình bình vô kỳ tứ sư đệ- Tác giả: 抗病毒口服液 (dịch uống kháng viruss) / W Tòng Tinh- Dự kiến : 65 chương (hoàn)- Thể loại: Đam mỹ, cốt truyện, NP, chủ thụ, ngôi thứ nhất, cổ đại, vạn nhân mê(Lưu ý: Thể loại cốt truyện tức nó chỉ là não động của tác giả, hành văn sẽ không chỉn chu bằng truyện bình thường, người đọc chỉ nên thưởng thức ý tưởng của truyện)- Giới thiệu nội dung:Ba sư huynh của ta đều là nhân trung long phượng, chỉ có mình ta đứng thứ tư, là một diễn viên quần chúng hàng thật giá thật.* Dự cảnh: Là NP, lại ngôi thứ nhất, thụ tên Tuần Chi* Vô não bánh ngọt…
Thạc Trân bị gia đình ép lấy Nam Tuấn , Nam Tuấn dù đã có bạn gái nhưng vẫn bị gia đình ép lấy Thạc Trân . Và Thạc Trân rất đau khổ khi anh chỉ xem mình là món đồ chơi tình dục cho anh mà thôi . Thể loại : Sinh tử văn , Ngược , Hường phấn , HCp chính : NamJinCp phụ : HopeGaNẾU CÓ NOTP CỦA BẠN VUI LÒNG CLICK BACKCẤM RE-UP KHI TÁC GIẢ CHƯA CHO PHÉP…
Editor: Kỷ KỷTác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa🎓Đây là bộ đầu tay của mình, có thể nói là như "hạch", khuyến cáo mọi người cân nhắc trước khi xem.Nếu bạn muốn được đọc một tác phẩm edit chỉnh chu có thể ghé sang bộ "Trở thành dì nhỏ của pháo hôi thiên tài", sẽ không đến nỗi ức chế lắm =))Từ chương 26 trở đi, tên chương do editor đặt.…
Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…
Tác giả: Công Tử Như TuyếtThể loại: Ngôn Tình, Sắc, Trọng Sinh, Sủng, Quân Nhân, Bác Sĩ, Trùng Sinh, Hiện Đại, HE, 2SNguồn: Cung Quảng Hằng, Truyện FullTrạng thái: Đang raEditor: Tiểu MeowCre bìa : Forever_TeamDesigner: Hwangminhuyn1995Trong tình yêu con người thường mất đi rồi mới hối hận nhưng nếu có cơ hội làm lại liệu họ sẽ thay đổi như thế nào?"Chú à, trên người chú đang bị thương, để em tắm giúp chú nha.""Chú à, em nằm mơ thấy ác mộng sợ quá à, muốn ngủ chung với chú được không?"...Đường Mặc Trầm bắt giữ bàn tay nhỏ đang tháo thắt lưng của anh "Em lại muốn làm gì nữa?"Bùi Vân Khinh với vẻ mặt vô tội lấy ống tiêm ra, "Tiêm thuốc cho chú!" Từ nay về sau, anh ngủ nướng, cô vịn tường.Trước khi trọng sinh, cô oán anh, hận anh, trốn tránh anh; sau khi sống lại, cô trêu ghẹo anh, che chở anh, quấn quít lấy anh.Từ lúc bắt đầu tới mãi về sau, Đường Mặc Trầm đều chỉ có một ý tưởng: Cưng chiều cô, cưng chiều cô, cưng chiều cô đến tận trời!!!!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…