1

Trời thu chuyển đông tuyết rơi trắng xóa khắp con đường mòn tôi đi , rét đến thấu xương ,mây mù chằng chịt che khắp lối mặt đất giờ đây chuyển sang màu trắng buốt , dày phải cả tất , tôi ngồi trên băng ghế đá ngoài công viên nhớ về mùa đông năm ấy, cái lần đầu tôi gặp chị.

....

Nhìn những chiếc lá dần buông xuôi mà rơi xuống . Ái Phương thờ thẩn hướng mắt ra phía cửa sổ bé xíu , tuyệt nhiên mà nhìn ngắm vẻ đẹp phía đối diện thứ mà nàng chẳng bao giờ có thể với tới. Cầm cả sắp chén dĩa còn cao hơn người , nàng lúi khúi đi từng bước tới nơi được chỉ định .

Ông Hòa chủ của cô nhi viện" Hi vọng "là người dẫn dắt cả đám trẻ vô tri vô giác đến ngưỡng cửa cái chết, bên ngoài tỏ vẻ thanh đạm hiền từ thực chất lại là tên súc vật ,cầm thú hay hiện thân của quỷ dữ. Hắn giam cầm ,chửi rủa, đánh đập, buôn bán nội tạng thậm chí cưỡng hiếp vô số đứa trẻ rồi bỏ mặc cho đến chết ở nơi tăm tối đến cùng cực . Những nạn nhân xấu số ấy cho đến khi hồn lìa khỏi xác vẫn sẽ chẳng bao giờ được sự quan tâm của công chúng , bởi vì là trẻ mồ côi mà!

Nàng vô tình bị kẹt lại nơi "địa ngục" này ba mẹ nàng vì cứu người mà bỏ mạng, gia thế cũng chẳng khá khẩm là mấy nên thân xác bé nhỏ này chỉ còn có thể dựa dẫm vào cô nhi viện rác rưởi kia. Vào đây khi tuổi chỉ trạc 1-2 ,nàng đương nhiên chẳng còn chút ký ức nào về gia đình trước kia

Từ cái khoảnh khắc mà nàng bước chân vào cửa chính, cuộc đời nàng đã rẽ sang hướng khác. Ban ngày thì cật lực làm vô số việc lặt vặt ban đêm thì phục vụ tên thần kinh kia ,thế mà đến cả bữa ăn tử tế cũng được xem là niềm khao khát chẳng thể đạt được .

Khắp cơ thể nàng chi chít các vết thương lớn nhỏ ,trên cổ được gắn một con chip để hắn dễ dàng kiểm soát những vết sẹo xuất hiện với tần suất lớn trên mỗi đứa trẻ khi vô tình chạm mặt .Nó dường như đã là điều hiển nhiên những kẻ không tuân thủ quy tắc thì phải nhận hình phạt. Thế thì phải chăng" mồ côi" cũng là một loại quy tắc?

Thân thể tàn tạ đến đáng thương cuối cùng cũng được sự cứu rỗi từ vị hiền triết nào đó . Nàng được ông bà Bùi nhận nuôi , ba mẹ Ái Phương là ân nhân cứu mạng của họ , nên đáp ứng nguyện vọng cuối cùng cũng là lẽ thường tình. Ít ra nàng nhận thức được qua lời kể của ông Bùi

Vất vả lắm mới tìm được địa chỉ của cô nhi viện này sở dĩ nó bị nuốt chửng bởi khu rừng xum xuê ,lập dị tiện cho việc đồi bại của hắn . Nếu nhìn từ trên cao cũng chỉ nghĩ là nhà hoang vì nó tồi tàn thối nát như cá nhân cách của người chủ sở hữu.

" 100 triệu "

"Nếu muốn chuộc con nhỏ này"

Ông Hòa ghì chặt lấy vai nàng đứng trước cửa chính mà điềm tĩnh .

"được thôi"

" Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tiền rồi đây "

Ông Bùi Minh Quang đưa ra túi tiền đầy mà nghiêm nghị

" Trời ạ , ông anh này vừa điển trai vừa thông thái "
"Ai mà cũng như anh thì việc làm ăn có nhanh gọn không cơ chứ "

" Người có tiền quả thật có khác "

Hắn giật lấy chiếc túi với vẻ thèm thuồng nhưng vẫn giữ chút thể diện còn sót lại vuốt ve mái tóc Ái Phương một cách biến thái rồi nhẹ giọng bày ra bộ mặt giả tạo mà bảo

"  Cháu có bố mẹ mới rồi nhé đi rồi đừng quên ta đấy "

Ái Phương nghe thấy thế thì rùng mình chạy nhanh tới chỗ bà Bùi đang đứng mà ôm chầm lấy chỉ cần thoát khỏi nơi này có chết nàng cũng làm.

Không lâu sau đó chiếc xe từ từ lăn bánh, chỉ thấp thoát đâu có mùi máu tanh tưởi kèm với hình ảnh ông Hòa đứng vẫy tay tạm biệt một cách đầy nham hiểm và thâm độc

Ái Phương bất giác lạnh toát cả sống lưng vội vã giật giật lấy tay áo tài xế tỏ ý chạy nhanh hơn, rồi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy đường cái đông đúc ,tấp nập. Nàng giờ đây đã có thể thiếp đi trong lòng bà Bùi , người mẹ mới của nàng

Gia đình nhận nuôi nàng thuộc gia tộc Bùi một gia tộc thuộc giới tài phiệt chính hiệu với tập đoàn Bùi Thị bậc nhất cả nước họ nổi tiếng với gia thế khủng và độ chịu chi cho những thứ phù phiếm xa hoa nên ngần ấy tiền chuộc Ái Phương cũng chẳng đáng là bao. Thuộc lĩnh vực bất động sản với hàng ngàn lô đất đầy giá trị cùng với các trung tâm nghệ thuật nổi tiếng, những đứa con vật chất đó đã và đang là nguồn nuôi sống cả gia tộc

Nhưng mọi thứ diễn ra trên đời đều có hai mặt và nhiêu đấy chỉ là bề nổi. Ẩn sâu trong tiềm thức của người thuộc gia tộc họ đều ngu ngốc mà nghe theo những thứ tà đạo từ người đời trước. Điển hình như thủ tục chôn sống mọi trinh nữ đầu lòng vào năm 19 tuổi ,họ cho rằng nếu để nữ giới tồn tại thì sẽ chạm đến lời nguyền rằg cả gia tộc sẽ chìm trong nợ nần mà sụp đổ, còn nếu là nam giới thì buộc phải thừa kế cả gia tài rồi truyền lại thứ suy nghĩ mê tín cho lứa sau .

Thế mà đứa con lầu đầu lòng của ông bà Bùi lại là nữ giới- Bùi Lan Hương . Cô là kết quả của mối quan hệ sai trái của ông với một người làm trong gia đình ,cô ta cũng đã bị trừ khử sau khi thành công hạ sinh Lan Hương vốn dĩ bà Bùi không thể có con nên sự thật nhanh chóng được làm rõ mà cũng dần chấp nhận được đứa con gái kia dẫu sao thì cô cũng chẳng sống nổi qua năm 19 tuổi vì mang trong người dòng máu đầy kinh tởm của gia tộc

Bùi Lan Hương năm nay 14 tuổi nhỏ hơn Ái Phương 1 tuổi cô sở hữu khuôn mặt nhỏ nhắn với tông da lạnh trắng toát ,hai má lúc nào cũng hồng hồng đôi mắt tỏ ra sức hút vô đối tựa như thứ mê hoặc lòng người ,rất sắc lạnh và đanh đá với hàng mi tự nhiên, cái miệng nhỏ xíu lúc nào cũng chem chém nói thành lời. Cô mang trên mình khuôn mặt của nữ thần tượng trưng cho sự thuần khiết và dịu dàng vốn có của một người phụ nữ nhưng cô lại rất mạnh mẽ và tàn bạo có thể thẳng tay giết chết bất cứ kẻ nào dám ngán đường hay tra tấn họ bằng những cách đầy man rợ

Với mái tóc đen dài tự nhiên cô tỏ ra sức quyến rũ cực độ nêu bật lên cá tính mạnh mẽ bên trong mà chảng ai dám động tay vào , có lúc cô đã thử kiểu tóc mới dạng tomboy và quả thật cô đã trở thành nữ sinh có nhiều bạn nữ theo đuổi nhất cả trường

Cô tiểu thư đài cát này từ nhỏ đã sống trong nhung lụa với những bộ trang phục hàng hiệu đắt đỏ với tông màu trầm hay đen nó khiến cô đặc biệt hứng thú mà để ý .Lan Hương có tính chiếm hữu rất cao hay nói cách khác là biến thái cô sẵn sàng tiễn đưa ai đó xuống nơi suối vàng nếu dám phản bội cô ,Lan Hương khắp cơ thể đều tỏ ra khí chất của một tên sát thủ không hơn không kém

Trái ngược với tính hung bạo thường ngày Lan Hương lại thích hát opera. Cô có thể tiếp thu nhanh, do đó có thể làm y hệt mọi thứ đã từng nhìn qua. Cô chơi piano nhẹ nhàng mà điềm tĩnh ông Bùi cũng không có định kiến gì về việc đấy, nội việc cô đứng trên sân khấu mà ngân nga vài bản cũng kiếm ra được số tiền khủng nên ông dại gì mà ngăn cấm?

Tối hôm đó lại là một đêm mùa đông lạnh thấu tâm can, chiếc xe dừng trước căn biệt thự rộng lớn trong khoảng sân vườn phủ đầy tuyết là tuyết Lan Hương vẫn đang trầm tư mà chơi vài bài .Thời khắc bản giao hưởng được cất lên cũng là lúc ánh mắt Ái Phương lần đầu nhìn thấy cô một ánh mắt dịu dàng mà đầy mê hoặc ,màn đêm dần buông xuống bao trùm lấy hai cô gái nhỏ ...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top