Chương 2
Từ trong mộng bừng tỉnh, hai mắt Tâm Đồng mông lung nhìn chằm chằm vào gian phòng xa lạ, ước chừng giật mình vài giây, mới nhớ
tới hiện tại mình đang ở Đằng gia.
Ngoài cửa sổ sắc trời đã muốn sáng ngời, nhưng không cách nào làm cho nội tâm của Tâm Đồng cũng sáng theo.
"Ba ba... Mẹ..." Tâm Đồng trong miệng thì thào kêu to.
Nàng thấy một cơn ác mộng, trong mộng cha mẹ đều đã chết, mà nàng cô đơn một mình bị người ăn hiếp, cho nên mới đổ mồ hôi đầy người, từ trong mộng bừng tỉnh.
Tâm Đồng thở dài. Cho dù nơi này cũng không có cha mẹ, nhưng lại có một người anh trai ở bên cạnh nàng a!
Anh trai — Đằng Lệ tuy rằng thoạt nhìn rất nghiêm túc, nhưng vừa nhìn đã biết hắn không thuộc mẫu anh trai thân thiết cởi mở luôn biết an ủi người khác, nhưng tối hôm qua hắn lại chính miệng hứa hẹn sẽ chăm sóc chính...
Nghĩ đến đây, ngọn lửa cảm động lại bắt đầu phát sinh trong lòng nàng.
Không thể phủ nhận một điều, những đường nét lạnh lùng nghiêm khắc trên gương mặt của Đằng Lệ, thật sự làm cho người ta có chút sợ hãi. Nếu có một ngày, hắn phát hiện bản thân bị lừa –
Bất an nảy lên trong lòng lần nữa, nhưng Tâm Đồng không dám tiếp tục nghĩ đến nữa, nói không hối hận chính là gạt người, nhưng chuyện cho tới bây giờ, nàng đã không còn có đường lui
Dù chỉ là một người anh trai mà nàng đánh cắp được thì sao, chỉ cần hắn có thể yêu nàng, nàng cũng nhất định có thể có được hạnh phúc!
Lắc đầu, đem những suy nghĩ bất an cố gắng đuổi ra khỏi đầu, cố lấy dũng khí, Tâm Đồng quyết định rời giường đi đối mặt với cuộc sống mới của nàng.
Thay một bộ váy đơn giản mộc mạc, sau đó rửa mặt chải đầu, nàng xuống lầu đi đến cửa phòng ăn, đã thấy Đằng Lệ ngồi sẵn trên bàn ăn bữa sáng.
Vừa nhìn thấy hắn, toàn bộ dũng khí nàng cố gắng lắm mới có được bỗng chốc chạy đi đâu mất, Tâm Đồng nhất thời lại cảm thấy tay chân mình không có một chút sức lực nào, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp.
"... Chào buổi sáng." Ngần ngừ mãi, Tâm Đồng vẫn là không có dũng khí mở miệng gọi hắn là anh trai, nàng thật sự không phải là một cô gái quen nói dối.
"Tối hôm qua ngủ ngon không?" Đằng Lệ thản nhiên hỏi.
Đầu tiên là lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi lại gật gật đầu, Tâm Đồng có chút khẩn trương, không biết nên trả lời hắn ngủ ngon hay là không ngon đây?
Nhìn thấy bộ dáng bất an của Tâm Đồng, Đằng Lệ không nói gì, chỉ là dùng ánh mắt ý bảo nàng ngồi xuống.
Tâm Đồng ngồi xuống, Ái Mạn Đạt lập tức đem chuẩn bị sẵn, ân cần đưa đến trước mặt nàng, xếp từng món ăn ở phía trước nàng.
Nhìn thấy bữa sáng trước mắt, Tâm Đồng không khỏi vui vẻ mỉm cười.
Trước kia bọn họ ở cô nhi viện, bữa ăn sáng đều là bánh mì thiện tâm mà các cửa tiệm quyên tặng, loại bánh mì qua đêm, như thế đã là tốt lắm rồi, có đôi khi không có bánh mì, những người trong cô nhi viện còn không có gì để ăn.
Đây là lần đầu tiên nàng ăn một bữa sáng phong phú đến như vậy, chẳng những có bánh mì nướng, thịt lợn xông khói, dăm bông và trứng, còn có nước cam và cafe nóng...
Tâm Đồng bắt đầu bị bữa ăn sáng thu hút, chăm chú đến mức, ngay cả Đằng Lệ ở một bên nhìn chằm chằm nàng, nàng cũng đều không để tâm đến.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, Ái Mạn Đạt đầu tiên là trả lời điện thoại, sau đó lập tức cung kính đem điện thoại đưa cho Đằng Lệ.
Nghe đối phương ở đầu dây bên kia báo cáo nghiệp vụ, trên mặt Đằng Lệ không có một tia biểu tình, cũng không có nói gì.
"Làm đi, không cần nương tay." Cuối cùng hắn nghiêm túc nói một câu như vậy, sau đó liền cắt đứt điện thoại.
Trong miệng còn đang nhai bánh mì nướng, đã bị câu trả lời lạnh lùng của Đằng Lệ làm cho hoảng sợ, suýt chút nữa bánh mì nghẹn ở cổ họng, vì thế Tâm Đồng xấu hổ uống mấy hớp nước cam cho cổ họng thông suốt.
Lúc này nàng mới cảm nhận sâu sắc được, trong phòng ăn thật là yên tĩnh, chỉ có âm thanh chén dĩa vô tình va chạm nhau vang lên tiếng động và giọng nói ân cần hầu hạ của Ái Mạn Đạt.
Đây là lần đầu tiên hai anh em cùng nhau ăn cơm, không khí có vẻ trầm lặng, hoàn toàn không được tự nhiên.
Tâm Đồng không biết bản thân có nên mở miệng hay không, may mà Đằng Lệ mở miệng nói chuyện trước.
"Thời điểm chúng ta tách ra, em còn rất nhỏ, có rất nhiều chuyện hẳn là không nhớ rõ lắm. Năm ấy anh du học ở Đức, vô tình biết được tin cha mẹ mất, liền lập tức trở về. Không nghĩ tới sau khi trở về thì phát hiện Đằng gia đã bị đào khoét trống rỗng, mà em năm đó chỉ vừa mới ba tuổi cũng không rõ tung tích..."
Khóe miệng nhếch lên, Đằng Lệ thản nhiên nói: "Anh đã áp dụng rất nhiều biện pháp, tìm kiếm hơn mười năm, mới phát hiện được em đang ở đâu. Những năm gần đây, em cũng chịu không ít khổ sở."
"Không, em ở cô nhi viện quả thật cũng tốt lắm." Nghe Đằng Lệ kể rõ ràng chuyện xưa, Tâm Đồng chột dạ cúi đầu.
Đằng Lệ nhíu mày khi nhìn thấy Tâm Đồng mặc bộ quần áo quê mùa trên người: "Anh bề bộn nhiều việc, không thể ở bên cạnh em. Ái Mạn Đạt sẽ dẫn em đi mua sắm vài bộ quần áo."
"Quần áo? Không, không cần..." Không muốn làm cho Đằng Lệ tốn kém, Tâm Đồng vội vàng từ chố
Nhưng Đằng Lệ đã đứng lên, rời khỏi phòng ăn, Ái Mạn Đạt cũng nhắm mắt theo đuôi cùng đi ra ngoài, chỉ còn có mình Tâm Đồng ở lại.
Đầu tiên nàng nghe được tiếng đóng cửa "ầm", sau đó là âm thanh của tiếng xe tăng tốc rời đi.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Ái Mạn Đạt cương quyết kéo tay Tâm Đông đi đến vài cửa hiệu thời trang.
Nhìn thấy Ái Mạn Đạt đang lái xe, Tâm Đồng thử nói: "Thật ra không cần đi mua quần áo, quần áo của tôi đã đủ mặc."
"Công việc của anh trai cô vô cùng kinh người, tuyệt đối không phải người bình thường nào cũng có thể so sánh được, cô không cần rộng lượng giúp ông ấy tiết kiệm đâu. Dù sao, ông ấy cũng đã phân phó, nếu hôm nay tôi không dẫn cô đi mua sắm, ông ấy sẽ không vui." Quay đầu lại tặng cho Tâm Đồng một cái liếc mắt, tuy rằng trên mặt Ái Mạn Đạt mang theo nụ cười có vẻ miễn cưỡng, nhưng trong giọng nói lại có chút không kiên nhẫn.
Quan sát giọng nói và sắc mặt là bí quyết cuộc sống mà một cô nhi cần phải chuẩn bị sẵn, Tâm Đồng lại sợ Ái Mạn Đạt giận, cho nên đành phải ngoan ngoãn, không dám mở miệng từ chối lần nữa.
Ái Mạn Đạt mang theo Tâm Đồng đến mấy cửa hàng thời trang cao cấp, chỉ Đông chọn Tây, cũng không hỏi nàng có thích hay không, liền thuận tay giúp chính mình và Tâm Đồng mua rất nhiều quần áo xinh đẹp.
Cô ta vênh mặt hất hàm sai khiến, hoàn toàn ra dáng của một vị khách quen, cửa hàng đối với cô ta vô cùng cung kính, hầu hạ cô giống như một khách quý.
Ái Mạn Đạt chỉ là quản gia của Đằng gia a! Không nghĩ tới một quản gia ra tay, lại hào phóng đến như vậy, lần này Tâm Đồng thật là một bước ra ngoài liền mở rộng tầm mắt.
"Tôi nghĩ Đằng tiên sinh sẽ vừa lòng." Nhìn vào trong gương thấy Tâm Đồng mặc một bộ âu phục màu lam tao nhã, Ái Mạn Đạt đắc ý nói.
"Ái Mạn Đạt tiểu thư, toàn bộ số trang phục hôm nay chúng tôi sẽ mang đến Đằng gia như thường lệ chứ?" Chỉ vào núi nhỏ quần áo đang chồng chất trên bàn, nhân viên cửa hàng cung kính hỏi.
Ái Mạn Đạt hoàn toàn không thèm trả lời, chỉ cao ngạo gật gật đầu.
"Còn bộ quần áo mà vị tiểu thư này vừa mới thay..." Nhân viên cửa hàng hỏi lại.
"Vứt bỏ!" Ái Mạn Đạt vẻ mặt ghét bỏ, phất tay.
Tâm Đồng không khỏi có chút ngây người, thái độ cao ngạo của Ái Mạn Đạt so với thái độ khiêm tốn ở Đằng gia thật sự như hai người khác nhau.
"Chúng ta đi thôi!" Dáng vẻ vô cùng nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa hiệu thời trang, phát hiện Tâm Đồng còn đứng ở tại chỗ, vẫn chưa đi theo, Ái Mạn Đạt dịu dàng nhắc nhở nàng, cần phải trở về"Được." Như từ trong mộng chợt tỉnh, Tâm Đồng vội vàng chạy bước nhỏ đuổi theo.
Trên đường, Ái Mạn Đạt không chủ động nói chuyện, Tâm Đồng lại nhịn không được tò mò muốn từ trong miệng của Ái Mạn Đạt, biết thêm một vài chuyện liên quan đến Đằng Lệ.
"Đằng Lệ... anh trai tôi dường như bề bộn nhiều việc, anh ấy mở công ty thương mại sao?"
"Công ty thương mại? À, đương nhiên không có bình thường như vậy. Đằng tiên sinh không phải là người làm việc nhỏ như thế."
Vẻ mặt đắc ý, Ái Mạn Đạt tiếp tục nói: "Ông ấy chính là bậc đế vương trong lĩnh vực kinh doanh mua bán và sát nhập!"
"Mua bán và sát nhập có nghĩa là gì?" Tâm Đồng lớn lên trong thế giới nhỏ bé của cô, không phải thực hiểu biết hết những lời nói của Ái Mạn Đạt.
Mắt trợn trắng như không tin nổi, Ái Mạn Đạt giải thích nói: "Cái gọi là mua bán và sát nhập, chính là mua những công ty đang xuống dốc nhưng vẫn còn tiềm năng, hoặc những công ty sắp phát triển với giá thật rẻ, sau đó chuyển nhượng lại với giá trên trời. Ánh mắt của Đằng tiên sinh cực nhanh, lợi hại, chính xác, chính là người sinh ra để làm kinh doanh."
"Thì ra là như vậy a!" Cuối cùng Tâm Đồng cũng hiểu được. "Khó trách sáng nay, anh ấy nói với tôi là a bề bộn nhiều việc."
"Đó là chuyện đương nhiên. Mỗi ngày lợi nhuận ông ấy thu vào không phải trên trăm triệu thì chính là ngàn triệu, làm sao có thời gian suốt ngày ở bên cạnh cô." Liếc mắt nhìn Tâm Đồng một cái, ý của Ái Mạn Đạt dường như muốn ám chỉ nàng không nên quấy rầy đến công việc của Đằng Lệ.
Không muốn nói thêm câu nào, Ái Mạn Đạt không thèm mở miệng, ra vẻ như lười nói chuyện cùng nàng, Tâm Đồng cũng không dám lên tiếng hỏi tiếp.
Đêm qua mới gặp mặt, còn tưởng rằngÁi Mạn Đạt là một người phụ nữ ôn hòa thân thiết, nhưng thái độ của Ái Mạn Đạt hôm nay giống như một người khác, ngược lại làm cho Tâm Đồng cảm thấy có chút xa cách.
Đột nhiên, nàng nghĩ tới Nhu Nhã, người con gái tao nhã xinh đẹp kia.
"Ái Mạn Đạt, chị biết Nhu Nhã không?" Tâm Đồng thử hỏi.
"Nhu Nhã? Tôi biết, cô ấy ở gần đây, là bạn của Đằng tiên sinh." Ái Mạn Đạt nhíu mày, bộ dáng không hứng thú lắm
"Trên đường trở về, có thể ghé nhà chị ấy một lát không? Tôi muốn sang gặp chị ấy một chút." Sợ Ái Mạn Đạt cự tuyệt, Tâm Đồng bổ sung thêm một câu. "Là anh trai tôi muốn tôi sang nhà chị ấy."
Suy nghĩ một lát, Ái Mạn Đạt gắng gượng đồng
"Được rồi."
Vì thế Ái Mạn Đạt lái xe rẽ vào lối khác, khoảng một lát sau, bọn họ đi vào con đường mà tối hôm qua Tâm Đồng đã đến nhà của Nhu Nhã.
Xuống xe, đứng ở trước căn nhà màu trắng, càng thanh lịch hơn khi đến vào ban đêm, Tâm Đồng không giấu được vẻ chờ mong cùng khẩn trương. Đột ngột đến như thế này, không biết Nhu Nhã có hoan nghênh mình hay không?
Suy nghĩ rất nhiều, Tâm Đồng lại phát hiện Ái Mạn Đạt không có ý định xuống xe.
"Cô không cùng vào nhà sao?" Tâm Đồng tò mò hỏi.
"Không cần. Không có sự chấp thuận của Đằng tiên sinh, chúng tôi không thể tùy ý gặp gỡ bạn của ông ấy. Chờ đến lúc cô muốn trở về, có thể gọi điện thoại cho tôi, hoặc là bảo tài xế của cô ấy đưa cô trở về." Ái Mạn Đạt tỏ vẻ cự tuyệt, sau đó liền lái xe rời đi.
Đứng tần ngần trước cánh cửa lớn, Tâm Đồng cố lấy dũng khí, khi chuẩn bị bấm chuông, lại phát hiện bên cạnh hoàn toàn không có chuông điện hay là bóng dáng chiếc bộ đàm!
Tâm Đồng có chút giật mình, nàng phải kêu cửa như thế nào?
Lúc này cửa đột nhiên tự động mở ra, vẻ mặt Nhu Nhã tràn đầy ý cười dịu dàng, vẫn giống như đêm qua, toàn thân mặc một chiếc váy dài trắng như tuyết, vô cùng thân thiết chào đó
"Tâm Đồng, hoan nghênh em."
Vẫn còn chưa có kêu cửa, Nhu Nhã làm sao biết được mình sẽ đến đây? Tâm Đồng cảm thấy kinh ngạc, còn chưa kịp hỏi ra miệng, đã bị Nhu Nhã kéo vào nhà.
Lần thứ hai đi qua mấy đoạn hành lang quanh co khúc khuỷu, bước vào phòng khách mà tối hôm qua đã gặp mặt, Nhu Nhã lôi kéo Tâm Đồng bước đến ngồi trên bộ ghế sô pha trắng
Tâm Đồng chú ý tới trên bàn có một ít điểm tâm, còn có một ấm hồng trà đang bốc khói, giống như đã chuẩn bị sẵn để đãi khách.
"Uống trà đi! Vừa mới pha xong." Nhu Nhã nháy mắt mấy cái, rót ra một ly hồng trà đưa cho Tâm Đồng.
"Có phải có khách định đến hay không? Em không quấy rầy nữa, lần sau lại đến." Tâm Đồng có chút xấu hổ, đứng lên định cáo từ trước.
Nhu Nhã nhanh tay giữ chặt Tâm Đồng, cười nói: "Vị khách mà chị chờ chính là em a!"
"Chờ em?" Tâm Đồng trợn tròn hai mắt, đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng còn hơi hơi hé ra.
Nhìn thấy bộ dáng vừa ngây ngốc vừa đáng yêu của Tâm Đồng, Nhu Nhã không khỏi bật cười.
"Chị có năng lực thần giao cách cảm, vừa rồi đột nhiên cảm giác được em muốn đây gặp chị, cho nên chị đã pha trà sẵn để chờ em."
"Thần giao cách cảm..." Không thể tin được những gì chính mình vừa mới nghe được, chân tay luống cuống, Tâm Đồng không biết nên như thế nào cho phải.
"Nếu không, em thử nghĩ xem, tại sao đêm qua Đằng Lệ lại mang em đến gặp chị trước?" Nhu Nhã nháy mắt mấy cái, vẻ mặt thông minh bướng bỉnh.
"Hả?" một tiếng, sắc mặt của Tâm Đồng lập tức trắng bệch. Nàng sợ tới mức đôi chân mềm nhũn, đứng thẳng không xong, liền ngã ngồi trên sô pha.
"Vậy... chị đã biết em không phải, không phải..." Tâm Đồng lắp bắp không thể nói tiếp.
Gật gật đầu, Nhu Nhã cầm chặt đôi tay nhỏ bé lạnh như băng của Tâm Đồng dường như an ủi, sau đó nói: "Hôm qua chị đã biết rồi, nhưng không định nói cho Đằng Lệ biết."
"Tại sao chị lại không nói với anh ấy? Nói em không phải là em gái ruột của anh ấy?" Tâm Đồng khó hiểu, hỏi lại Nhu Nhã.
Nhu Nhã cười cười nói: "Bởi vì chị cảm giác được, em là một cô gái tốt. Mặc kệ vì lý do gì mà em muốn giả mạo em gái của anh ấy, nhưng chị tin tưởng em tuyệt đối không có ác ý."
"Em, em thật sự không phải cố ýt người khác, em chỉ là rất cô đơn, rất muốn có được một gia đình, cho nên mới làm như vậy..." Nước mắt trong suốt rơi xuống, Tâm Đồng nghẹn ngào nói.
Giơ ống tay áo lên, giúp Tâm Đồng lau đi nước mắt, Nhu Nhã nhẹ nhàng nói: "Chị biết mà. Chị có thể hiểu được ý nghĩ của em. Bởi vì Đằng Lệ cũng là một người rất cô đơn, chị hy vọng có người có thể làm bạn bên cạnh anh ấy, cho nên mới dằn lại, không nói cho anh ấy biết."
Nhìn Tâm Đồng, rồi Nhu Nhã nói tiếp: "Chị cũng là một cô nhi, mười năm trước, khi Đằng Lệ cùng Minh Vương đến u Châu, đã mang chị về từ một góc đường ở Italy. Những năm gần đây, tuy rằng không được ở cùng một chỗ, nhưng mỗi tháng lúc rảnh rỗi mấy anh ấy đều đến nơi này để hội họp, tâm sự một ngày. Đối với chị mà nói, Đằng Lệ như một người anh trai luôn chăm sóc chị, bởi vậy chị cũng muốn sẽ có một ngày anh ấy tìm được một tình yêu thật sự và sống những tháng ngày hạnh phúc."
"Tình yêu thực sự? Chị đang nói cái gì? Em đối với anh ấy không phải thứ tình cảm này..." Rất sợ Nhu Nhã hiểu lầm, theo trực giác Tâm Đồng muốn phủ nhận.
"Chuyện tương lai, không ai có thể đoán trước được, em không cần vội vã phủ nhận." Nhu Nhã thản nhiên nói.
"Nhưng em –"
Phất phất tay, Nhu Nhã ám chỉ Tâm Đồng không cần giải thích nhiều. "Đằng Lệ có nói chuyện Đằng gia cho em biết không?"
"Dạ, sáng nay dường như anh ấy có nhắc tới, nói là khi anh ấy đi du học ở nước ngoài, cha mẹ đều chết, cho nên mới thất lạc mất em gái." Suy nghĩ một lúc, Tâm Đồng thành thật trả lời.
"Haiz! Sự việc còn phức tạp hơn thế một chút." Nhu Nhã thở dài, mới tiếp tục nói chuyện.
"Năm ấy anh ấy chỉ mới mười lăm tuổi, biết được cha mẹ chết đột ngột, sau khi bay về nước, mới phát hiện gia sản đã bị chia cắt không còn, ngay cả đứa em gái duy nhất cũng mất tích. Sau này, anh ấy mới phát hiện, chuyện cha mẹ và em gái anh ấy mất tích, đều là do những người thân thích lòng lang dạ sói của anh ấy bày ra cạm bẫy. Mà những người bà con của anh ấy còn xuất ra một số tiền lớn, bí mật cấu kết với giới hắc đạo, muốn giết anh ấy để diệt khẩu..."
"A –" Bị câu chuyện tàn nhẫn này dọa đến sững sờ, Tâm Đồng hốt hoảng kêu lên.
Nàng thật sự rất khó tưởng tượng, tại sao lại có người tàn nhẫn đến như vậy? Năm đó Đằng Lệ cũng chỉ là một đứa bé a...
Khó trách hắn lại rất lạnh lùng, nguy hiểm, không dễ tiếp cận như thế, thì ra hắn từng có một quá khứ bi thảm đến như vậy.
"Rồi sau này ra sao?" Tâm Đồng vội vã muốn biết chuyện xảy ra sau đó.
"Hắc đạo phái ra một đám người giết anh ấy, nhưng không thành công, trải qua một cuộc chiến đấu ác liệt, toàn bộ đám người kia đều chết dưới tay của Đằng Lệ."
Nhìn bụi hoa tường vi ngoài cửa sổ, Nhu Nhã tiếp tục nói: "Tuy rằng là tự vệ giết người, nhưng cũng vì thế mà Đằng Lệ cũng vào trại giáo dưỡng thanh thiếu niên ba năm. Nhưng dù bị giam anh ấy vẫn không nản chí, sau khi ra tù, dù chỉ trong vài năm ngắn ngủi, anh ấy liền tạo dựng sự nghiệp, từ hai bàn tay trắng thành một đại gia giàu có nổi danh, còn tiện tay tống bọn đã hãm hại anh ấy vào tù. Mà điều tiếc nuối duy nhất của anh ấy, chính là không tìm được đứa em gái ruột, cuối cùng vào tuần trước mới tìm được tung tích của cô ấy, không nghĩ tới..."
Những lời tiếp theo Nhu Nhã không cần nói Tâm Đồng cũng đã hiểu được.
Đều là chính mình phá hủy nguyện vọng đi tìm em gái của Đằng Lệ!
"Đều là lỗi của em! Em phải nói với anh ấy, nói em không phải là em gái của anh ấy..." Biết được dĩ vãng của Đằng Lệ, lương tâm của Tâm Đồng cắn rứt không yên, nhịn không được muốn đi tìm hắn, nói ra hết tất cả mọi chuyện, cũng cầu xin sự tha thứ của hắn.
"Đừng đi!" Nhu Nhã ngăn cản nàng."Bây giờ còn chưa phải lúc, em nói cũng vô dụng. Duyên phận của anh ấy và em gái còn chưa tới a."
"Nhưng em..."
"Bây giờ chuyện em có thể làm chính là cố gắng hết sức chăm sóc cho anh ho đến khi anh ấy tìm được đứa em gái thật sự trở về." Nhu Nhã khuyên Tâm Đồng, giọng nói dịu dàng của cô dường như có một ma lực kì lạ.
Lương tâm và bất an không ngừng tranh đấu trong lòng nàng, Tâm Đồng cúi đầu lo lắng, một lát sau, cuối cùng nàng đã hạ quyết tâm.
"Để bù đắp lỗi lầm của em, trước khi em gái anh ấy xuất hiện, em sẽ cố hết sức chăm sóc anh ấy." Nàng cam đoan với Nhu Nhã.
Đúng vậy, nàng sẽ cố hết sức chăm sóc Đằng Lệ, để bù đắp lại sai lầm nhất thời do ma xui quỷ khiến của mình — Trong lòng của Tâm Đồng cũng đã thầm hứa.
Đột nhiên nhớ tới một chuyện, Tâm Đồng tò mò hỏi Nhu Nhã.
"Đúng rồi, em muốn biết vì sao người đàn ông tên Lãnh Diệp, tối qua lại nói đùa với em, chúng em phải về ma quật?
"Không phải chị vừa mới nói đó sao?" Nhu Nhã cười thần bí, nhấp một ngụm hồng trà thơm ngát.
"Đương nhiên, một phần là do Lãnh Diệp có sở thích dùng lời nói châm chọc người khác. Ngoài ra lý do còn lại là bởi vì tất cả mọi người biết Đằng Lệ rất đáng sợ, rất nhiều người sợ hãi anh ấy. Nghi ngờ sự nghiệp làm gì cũng thuận lợi của anh ấy, xem anh ấy như là hóa thân của ma quỷ, cho nên lén đặt cho anh ấy biệt danh là『 Ác ma 』, mà nơi ở của ác ma, đương nhiên phải i là ma quật a!"
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top