8
Sắc đêm, một nhà hàng cao sang lịch sự.
Có thể trở thành hội viên của " Sắc đêm", yêu cầu đương nhiên là phải giàu có, có tiền chưa chắc đã được. Nơi này, không phải cứ cầm tiền là có thể vào được.
Yurin dẫn Ami vào Sắc đêm, ánh đèn lấp lánh, tiếng nhạc du dương trên quầy bar, khiến người ta hết sức dễ chịu, trong sàn nhảy, nam nữ đang nhảy, hát hò, mỗi người đều như biến thành người khác.
" tôi muốn về nhà......"
" Hứ, xem cô kìa......" Yurin kéo Ami, đi đến gần quầy bar, vẫy tay, nhân viên pha chế hỏi: " Cô muốn uống gì?"
" Cho tôi một ly wisky, cho cô ấy......" Yurin liếc nhìn Ami rụt rè sợ hãi bên cạnh, người phụ nữ này, xem ra lần đầu tiên đến nơi này, " Cho cô ấy một ly nước ấm."
Nhân viên pha chế mãi mới phản ứng kịp.......nước lọc?
" Đi đi, một ly nước ấm, nhất định phải ấm, không được nước lạnh đâu đấy." Ném mấy tờ chi phiếu lên bàn, " Tiền thừa không cần trả lại."
Nhân viên pha chế vừa nghe thấy không cần trả lại, tiền thừa tự nhiên thành tiền thưởng riêng cho anh ta.
Cả một tối Ami ngồi trước quầy bar trong " Sắc đêm", cầm ly nước ấm, nghe những câu chuyện nam nữ của Yurin ở thế giới bên ngoài, những cám dỗ của ánh đèn xanh đỏ........ Yurin gần như đem tất cả những chuyển thảm hại của mình kể cho Ami nghe, những chuyện mình đã trải qua, đều kể hết cho Ami.
" Ami, cô xem, trên thế giới này, có rất nhiều chuyện, cô chưa từng trải qua, cô thật sự can tâm rũ bỏ mạng sống của mình sao?" Yurin vẫn không đành lòng nói: " Ami, bỏ đứa bé trong bụng đi."
Cô tôn trọng quyết định của Ami.........nhưng, sau thời gian tiếp xúc, cô không nỡ trừng mắt mà nhìn một người từ biệt nhân gian, đi đến thế giới khác.
" Jimin nói với tôi, chỉ cần bỏ đứa bé này đi, anh ta có cách khiến cô sống 8 năm 10 năm, 8 năm mười năm đấy, cô có thể đi toàn thế giới xem xem, cô xem, thế giới này, vẫn rất tươi đẹp." Yurin chỉ sàn nhảy phía dưới, ở đó, đối với sinh mạng của giới trẻ, toát ra đầy cám dỗ đầy ma lực.
Yurin muốn dùng cái này, để ngăn lại ý định của Ami.
Ami chỉ lắc đầu kiên định.
" Quá khứ, sét có đánh chết tôi vẫn yêu Jeon Jungkook, còn bây giờ, tôi thẳng thắn đón nhận cái chết....tôi cần đứa trẻ này. Cô coi tôi là người mẹ ích kỷ đi." Ami đứng lên: " về nhà thôi."
......
Ami mở cửa ra, đi vào phòng ngủ.
Trong phòng là một màu tối đen. Tay cô vùa định ấn công tắc bật đèn, một giọng nói sắc lạnh vang lên trong phòng: " Toàn thân đầy mùi rượu, cô đi đâu thế?"
Ami ấn nút công tắc ở tay, ngay tức khắc, " lạch xạch" một tiếng, trong phòng sáng bừng lên.
Người đàn ông ngồi trong phòng tựa vào ghế sofa bên cạnh cửa sổ, toàn thân toát ra hơi thở u tối lạnh lùng.
Đôi mắt đó, chằm chằm xoáy sâu trên mặt Ami.
Ami cố chấp không giải thích một chữ.
Jeon Jungkook như báo như cọp, quắc mắt nhìn Ami, nỗi bực tức trong lòng đã đạt đến cấp độ cao nhất.
" Trả lời." Hai chữ lạnh ngắt bật ra. Đến thừa một chữ anh ta cũng chẳng buồn nói.
Ami lắc đầu........hành động này như một lời thách thức đối với Jeon Jungkook.
Người đàn ông đột nhiên đứng lên, nhanh thoăn thoắt, đã đi đến trước mặt Ami.
Cằm khẽ đau.......
"Trả lời tôi! Đi đâu!" Mặt người đàn ông, còn lạnh hơn cả băng, dồn nén tức giận, ánh mắt anh ta như có lửa bốc lên. Cô cắn chặt răng, lúc này trong lòng cũng bực tức......cô đi đâu ư?
Cô đi sinh nhật! Jeon Jungkook, anh chưa bao giờ nhớ sinh nhật của tôi phải không?
Jeon Jungkook, tôi không làm sai việc gì, anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như thế?
Cuối cùng, bao nỗi ấm ức và tức giận bị dồn nén, nổ tung rồi!
Ami đưa tay hất tay Jeon Jungkookra: " Tôi đi 'sắc đêm'! Anh hài lòng chưa?"
Sắc mặt Jeon Jungkook, trong khoảnh khắc trở nên đáng sợ hơn lúc nào hết.
" Cô đi 'sắc đêm'? cô chạy đến quán bar? Ami, nơi đó là nơi cô nên đi sao?"
" Nơi đó làm sao mà tôi không nên đi? Tôi là người trưởng thành, tôi muốn đi đâu thì đi đấy, đây là tự do của tôi, anh không quản được!"
"Tôi quản không được?" Giọng nói người đàn ông dằn lại nguy hiểm, nheo mắt lại, từng câu từng chữ bật ra:
" Không quản được, thế thì ai quản được?"
" Ai quản được, anh cũng không quản được!"
Thật nực cười, thật nực cười!
Rõ ràng là việc nực cười, tại sao cô lại muốn khóc như thế?
Jeon Jungkook sắp bị chọc cho tức điên rồi?
Nghe nghe, nghe nghe! Lời nói này là ý gì chứ!
Anh không quản được! Cô nói anh không quản được?
Jeon Jungkook bực tức, giơ nắm đấm về phía Ami!
Ami bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, chân tay loạng choạng, ngã về phía sau cửa.
Nắm đấm của Jeon Jungkook, sượt qua tai của Ami, giáng xuống cửa, " Rầm" một tiếng, cánh cửa vang lên âm thanh đáng sợ.
Ami toàn thân run rẩy.
"Tôi quản không được?" Ánh mắt người đàn ông, đầy vẻ giễu cợt, khiến người ta phải sợ hãi, nheo mắt nguy hiểm, chầm chậm nói: " Ami, cô nói lại lần nữa, hừ?"
Âm cuối cùng đó, nguy hiểm, đầy khủng bố, đe dọa Ami.
Nhưng.......cô không muốn nói!
" Jeon Jungkook! Việc của tôi! Anh không cần quan tâm!" Nói thì nói! Có làm sao chứ?
Cô ngẩng đầu thách thức, phát cáu trước mặt người đàn ông!
" Tôi thích đi đâu thì đi đó, đừng nói là đi 'sắc đêm', ngày mai....." Ngày mai đi đâu chứ? Trong đầu suy nghĩ nhanh nhạy, Ami nói: " Ngày mai tôi sẽ đi 'dụ hoặc'!"
Hôm nay đi 'sắc đêm', ngày mai còn muốn đi 'dụ hoặc'?
Ha ha.....
Jeon Jungkook cúi đầu hôn người phụ nữ trước mặt, trong mắt đầy lửa giận. " uhm~ anh buông ra!"
" Cô đừng nằm mơ!"
Hắn tàn nhẫn hôn cô, chầm chậm trượt xuống cổ, thần sắc có chút khác thường. Há miệng cắn lên cổ Ami.
" A! Đau!"
" Đau là đúng rồi!" Jeon Jungkook để lại đủ loại dấu vết tự mình tạo ra trên cổ của Ami.......hừm, ngày mai muốn đi 'hụ hoặc'?
Được thôi, được thôi.
Hắn đẩy cô áp sát trên cánh cửa, không đợi cô kịp phản ứng, ngón tay dài thành thạo cởi áo khoác trên người cô. Chiếc áo khoác là sau khi ra khỏi 'sắc đêm', đưa cho cô mặc, là vị sợ cô lạnh.
Chiếc áo khoác trên người, ngay tức khắc bị Jeon Jungkook kéo xuống, lộ ra chiếc váy hai dây màu trắng mà Yurin tặng cô.
Jeon Jungkook chợt tỉnh ngộ, người phụ nữ bên dưới.......chưa từng ăn mặc đẹp thế này.
"Cô mặc như thế này, đi 'sắc đêm'?" Hắn mở miệng, lạnh lùng nói.
"Không được à? Đi 'sắc đêm' lẽ nào phải mặc áo sơmi?" Cô cũng gặp không ít những lời nói chế giễu mình........dù sao, dù sao cô cũng sắp chết rồi.
Dù sao, người này chưa bao giờ thích mình.
Tại sao không thể thay đổi trước khi chết chứ?
Tại sao lại cứ làm mình khổ như thế chứ?
Dù cho cô nỗ lực thế nào, trong mắt anh ta, cô vẫn là kẻ tiểu nhân bỉ ổi như thế.
Dù sao, dù sao cũng đã thế này rồi.......
Ami tự lẩm bẩm nghĩ.
Không chú ý đến, người đàn ông trước mặt, sắc mặt đã trở nên khó coi, bả vai cô đột nhiên đau nhói, " Xoạc" một tiếng, sợi dây váy đã ở trong tay Jeon Jungkook.
" Jeon Jungkook! quà của tôi!" Cô hét lên!
Nhìn thần sắc của cô, khiến trong lòng hắn không vui!
" Quà?" hắn không nghe bất cứ chữ nào: " Quà ai tặng?"
" Không liên quan đến anh!"
" Cô nói lại lần nữa!"
" Không liên quan đến anh........ưh!" Jeon Jungkook lại cúi đầu chặn lên môi cô, sau khi hôn, mặt đối mặt với cô, lạnh lùng nói: " Nói lại lần nữa."
" Không liên quan...........ưh uh!"
Jeon Jungkook lại lần nữa chặn lại miệng cô, " Lại nói."
" Không liên quan.......!"
" Ami, tôi hỏi cô lần cuối cùng, quần áo là ai tặng?"
" Không phải chuyện của anh! Ai tặng có liên quan gì đến anh không?"
" Hôm nay cô to gan đấy."
" Đúng! Tôi sau này sẽ thế, không chỉ hôm nay đâu!" Dù sao cô cũng sắp chết rồi. Kể cả hắn hận cô, cô cũng không thể nghe được nữa.
Jeon Jungkook cười khẩy, không nói câu gì, đẩy Ami lên giường, đè cả người lên người cô.
" Anh đừng! Tôi không muốn làm với anh!"
Không thể được, ba năm nay, Ami chưa từng từ chối Jeon Jungkook, hôm nay lại dám cáu giận với Jeon Jungkook, hơn nữa, còn mở miệng từ chối anh ta.
Trong lòng Jeon Jungkook nổi giận lôi đình!
"Cô không muốn làm với tôi, cô muốn làm với ai? Taehyung à?"
Ami sững người, sau đó nói: " Taehyung còn lâu mới giống anh!"
Cô còn nói thay Taehyung! Jeon Jungkook tức đến nỗi sắp phát điên rồi.
Khuôn mặt tuấn tú càng thêm lạnh lùng, đưa tay giữ chặt cô: " Đúng, Taehyung đương nhiên không giống tôi, hắn có thể khiến cô vui trên giường không? Hắn có thể giống tôi, khiến cô trở thành con đàn bà dâm đãng không?"
Mặt cô cắt không còn giọt máu.
"Ồ, Jeon Jungkook.........trong mắt anh, thì ra tôi là con đàn bà dâm đãng." Khóe miệng cô nhếch lên, ngước mắt nhìn, nở nụ cười nhìn Jeon Jungkook, nhếch môi lên chầm chậm nói: " Jeon Jungkook, anh đã bao giờ yêu em chưa? Dù cho là một chút?"
Trong lòng Jeon Jungkook có cảm giác lạ lẫm dâng trào, hắn chẳng còn kịp thúc giục tâm trạng này, chỉ nhìn người phụ nữ bên dưới, hắn có chút không đành lòng.
Nhưng ngay sau đó, Jeon Jungkook cất giấu sự thương hại trong lòng......người phụ nữ như Ami này, có gì đáng để hắn thương xót chứ?
Nếu như không phải cô ta, sao hắn phải chia cách ba năm với người phụ nữ hắn yêu chứ?
Thành kiến và căm hận làm mờ mắt hắn. Jeon Jungkookhá miệng, cắn lên vai Ami, cơ thể nặng nề đẩy cái đó vào trong.
" Uh........" Ami đau đến co người. không muốn kêu lên, hai mắt cô nhìn về phía người đàn ông trên người, cô, đang đợi một câu trả lời.
" Jeon Jungkook..........Anh đã bao giờ yêu em chưa?" Cô căng thẳng nắm chặt ga giường phía dưới. cô muốn câu trả lời.
Trả lời cô, Jeon Jungkook hết lần này đến lần khác ra sức mà lên xuống trong người cô.
Lần sau còn đau hơn lần trước, khiến Ami chìm vào tuyệt vọng.......
Ami nằm trên giường, nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà tắm chuyển đến, cô đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Tiếng nước dừng, Jeon Jungkook đẩy cửa bước ra.
Ami nhìn về phía Jeon Jungkook: " Đêm nay.....ở lại có được không?"
Ba năm nay, Jeon Jungkook chưa từng ở lại " Woori", chỉ vội vàng đến rồi lại vội vàng đi.
Còn căn nhà này, là chiếc lồng cũi nhốt cô.
Jeon Jungkook lau khô người, tự mặc lại quần áo, không để ý lời nói của Ami.
Trong lòng Ami nhói đau, ngồi dậy từ đằng sau ôm chầm lấy Jeon Jungkook đang mặc quần: " Đừng đi, xin anh."
Người đàn ông đang thắt thắt lưng sững lại một lát.
Ấm áp sau lưng, phả vào trong lòng hắn.
" Xin anh, đừng đi..... Jeon Jungkook, ba năm nay em chưa từng cầu xin anh điều gì. Hôm nay, xin anh ở lại có được không?" Cô ôm chặt anh ta từ phía sau, cầu xin khẩn thiết.
Khoảnh khắc lúc đó, Jeon Jungkook mềm lòng, đột nhiên chiếc điện thoại rung lên một hồi trên đầu giường.
Tiếng chuông đó rất đặc biệt, vang lên bên tai Ami, cả người cứng lại.
Là...... Hana, Jeon Jungkook còn cài đặt nhạc chuông đặc biệt vì Hana. Ba năm nay, chưa bao giờ thay đổi.
Không thể nghe.........không thể để anh ấy nghe, nghe xong anh ấy sẽ đi......trong lòng Ami hoảng loạn.
" Đừng." Cô lắc đầu, ngón tay giữ lấy cổ áo của anh, ôm chặt lấy anh, lắc đầu nói: " Đừng, đừng nghe, có được không?"
Đừng nghe........đừng nghe........xin anh, xin anh, đừng nghe, đừng đi!
Tất cả tâm trạng, cuối cùng hóa thành một ý niệm --- cô không thể buông tay.
Điện thoại vẫn réo chuông. Chưa bao giờ, Ami lại hận chiếc điện thoại này đến thế.
" Buông tay." Người đàn ông lạnh nhạt nói.
" Em không." Không buông, nếu buông ra, anh sẽ đi.
" Ami, buông tay."
" Em không!" Co ra sức lắc đầu.
Chiếc điện thoại chết tiệt, tại sao lại không ngừng réo chuông thế!
Hana, tại sao lại cứ phải gọi điện vào hôm nay, tại sao lại chọn vào hôm nay!
Jeon Jungkook lạnh lùng đưa tay ra tách từng ngón tay đang bám chặt trên người hắn. Ami vẫn ra sức lắc đầu: " Jungkook, Jungkook đừng, đừng."
Đừng đẩy tay cô ra, đừng nghe điện thoại, đừng đi! Ami gần như dùng tất cả sức lực, cắn chặt răng, ôm thật chặt người đàn ông....cô chỉ biết, không thể buông tay, nếu như bây giờ buông tay, thế thì, anh nhất định sẽ đi ngay lập tức.
Jeon Jungkook cau mày, tách từng ngón tay cô ra, đột nhiên đứng lên, nheo mắt xa lạ nhìn Ami: " Cô lại quên lời tôi nói rồi. Cô, chỉ là con đàn bà để tôi thỏa mãn dục vọng. Hai chữ Jungkook này, đừng để tôi nghe thấy lần nữa từ miệng cô."
Nói xong lời lạnh lùng, Jeon Jungkook cầm chiếc điện thoại trên đầu giường, ấn nút nghe: " Alo, Hana?"
" Jungkook, em bị trẹo chân, đau quá, anh có thể đến bệnh viện một chút được không?"
Jeon Jungkook thay đổi sắc mặt, " có làm sao không? Bị thương có nặng không? Bệnh viện nào, anh bây giờ đến ngay, em nghe lời, ở đó đợi."
Nói xong, cầm chiếc áo vest khoác ngoài ở đuôi giường, chẳng buồn nhìn Ami, đi thẳng ra ngoài.
Tim Ami, lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Đột nhiên có cảm giác kích động, cô bò dậy, đến giày cũng không đi, chạy chân đất lao ra ngoài.
Trước khi Jeon Jungkook rời đi, cô chạy đến trước mặt ngăn anh ta lại.
Ami dang cánh tay ra, ngăn ở trước cửa chính: " Jeon Jungkook, em không để anh đi!"
Nét mặt Jeon Jungkook lập tức sa sầm lại: " Tránh ra."
" Không!" Cô ngẩng cổ lên, ngẩng đầu nhìn anh ta, cô có chút sợ hãi, bộ dạng trầm mặt của anh ta, có chút đáng sợ, nhưng....... " Jeon Jungkook, em xin anh tối nay ở lại với em có được không?"
" Không được." Môi người đàn ông khẽ mấp máy: " Hana bị thương rồi, còn đang ở bệnh viện, cô đừng có làm loạn lên nữa. Quay về ngủ đi."
Ami lắc đầu: " nếu như em không để anh đi thì sao?"
" Hana bị thương rồi!" Jeon Jungkooknghiến răng nghiến lợi gằn giọng nói.
" Cô ấy chỉ là bị trẹo chân mà thôi!"
" Cô ấy trẹo chân, còn cô vẫn khỏe mạnh, nói như thế, cô càng không cần tôi ở bên."
Ami nhìn người đàn ông trước mặt, đã mất tính kiên nhẫn, đột nhiên, cô ngẩng cổ lên, lớn tiếng nói với anh ta: " Jeon Jungkook! Tôi sắp chết rồi!"
Jeon Jungkook hơi giật mình, nhưng ngay sau đó lại nói giọng chế nhạo: " Ami à, cô được đấy, để giữ tôi lại, lời nói dối nào cô cũng có thể nói ra. Đáng tiếc, dù cho cô sắp chết, cũng không bằng Hana bị trẹo chân."
Trái tim như có gì đó đâm vào, tai Ami như ù đi. Sững sờ đứng nhìn khuôn mặt đã mất kiên nhẫn của Jeon Jungkook.
Đột nhiên. Cô tránh người đi. Cúi đầu xuống, đứng sang một bên, nhường lối cho Jeon Jungkook.
Jeon Jungkook kéo cửa, cứ thế đi.
Ami đột nhiên chạy ra cửa, nhìn người đàn ông đã vào trong thang máy, cô đứng ngoài hành lang, lớn tiếng nói: " Jeon Jungkook, em sắp chết rồi, anh có thể nói một câu yêu em không?" Cô nói: " Jeon Jungkook, đây là lần cuối cùng em xin anh, sau này cũng sẽ không bao giờ có nữa, cho nên, xin anh." " Dù cho là lừa em cũng được. Jeon Jungkook, xin anh lừa em một lần thôi."
Ami quay vào trong nhà, từ trong phòng để đồ lấy ra một chiếc hòm, bề mặt chiếc hòm đầy bụi bám, đã rất lâu không mở nó ra rồi.
Đêm khuya, Ami kéo theo chiếc hòm, bắt taxi, đến nhà Yurin.
Ding dong dingdong.
" Ai thế, muộn thế này rồi......" Cửa mở ra, Yurin mặc quần áo ngủ, nhìn Ami ngoài cửa, khó hiểu hỏi: " Muộn thế này rồi, cô còn đến sao?"
Ánh mắt liếc nhìn chiếc hòm Ami kéo trong tay.
" Cô đây là?"
" Chiếc hòm này, nhờ cô giúp tôi giữ hai ngày."
" Cô muốn làm gì?"
Ami mỉm cười nói, " Yurin, giấc mơ của tôi, tỉnh rồi."
Nụ cười của cô, khiến Yurin khẽ run lên......Đây đâu phải nụ cười vui vẻ chứ? Đây là nụ cười giấu đi nước mắt.
Yurin thở dài một hơi, bước lên trên ôm lấy người phụ nữ mấy ngày gần đây càng ngày càng gầy: " Ngốc ạ, đã nghĩ sẽ đi đâu chưa?"
Ami muốn rời đi, Yurin cảm nhận rõ ràng tâm trạng ly biệt.
" Uhm, tôi muốn đi một nơi có biển. Thời tiết nóng nước, khiến người ta không ngừng chảy mồ hôi, người ta sống ở dưới mặt trời giống như có sức sống mãnh liệt mà không cần gì hết." Cô còn nói: " Yurin, có phải con người đến lúc sắp chết, đặc biệt thèm muốn ánh sáng mặt trời và mùi thơm? Thích tất cả những thứ mang đầy sức sống?"
" Nếu như cô chết rồi, tôi sẽ đem tro cốt của cô chôn ở nơi có thể nhìn thấy biển." Yurin xót thương người phụ nữ ngốc nghếch này: " Nghĩ kỹ chưa? Tang lễ của cô muốn làm thế nào? Tôi là đại minh tinh, có tiền, cô muốn tang lễ của mình thế nào, tôi đều có thể làm được.
Còn nữa, muốn mời minh tinh nào đến, tôi cũng có thể mời toàn bộ đến.......Nếu như cô chết rồi, tôi sẽ khiến cô chết hoành tráng. Thế nào, tôi đối tốt với cô chứ?"
Ami cười phá lên: " Cô đối với tôi thật tốt, vốn dĩ bầu không khí bi thương, bị cô phá vỡ rồi........nếu như tôi chết, tôi muốn tang lễ của mình thế nào, cô thật sự có thể làm được phải không?" Cô hỏi.
" Đương nhiên. Cô muốn tang lễ của mình thế nào, tôi nhất định giúp cô làm bằng được." Lúc này, Yurin đã bắt đầu tính xem, rốt cuộc trong tang lễ của Ami, mời những minh tinh nào đến giúp. Dường như, Ami không phải đi chết, mà là đi đến một nơi nào đó nghỉ dưỡng.......nhưng, nhìn kỹ, tay Yurin đang run cầm cập, mắt chớp lia lịa, trong mắt đầy tia máu nổi lên.
" Được." Ami nói: " Tôi muốn tang lễ của tôi có hoa tươi và bóng bay, thịt nướng và rượu ngon, giống như hôn lễ trong lễ đường vậy. Tôi muốn tang lễ của tôi bố trí giống như hôn lễ."
Nghe xong, Yurin hồi lâu không nói câu gì.
Qua một lúc, Ami nghĩ rằng Yurin sẽ không đồng ý.
" Uhm, được." Giọng nói của Yurin, có chút nghẹn ngào: " nếu như cô chết, tang lễ của cô có hoa tươi và bóng bay, thịt nướng và rượu ngon, tang lễ của cô sẽ đẹp như hôn lễ trong thiên đường."
" Bác sĩ Jimin, nói với cô rồi chứ, nếu như cô không đưa ra quyết định, thật sự chỉ còn con đường chết." Yurin đột nhiên nói.
" Tôi đã hạ quyết định từ lâu rồi. không phải sao?"
" Cô......tùy cô thôi."
" Còn gì muốn làm, mấy ngày này tôi cũng rảnh, tôi đi cùng cô để giải tỏa tâm nguyện nhé."
Ami đùa cợt: " Đại minh tinh à, không sợ bị người ta nhìn thấy sao?"
" Ha ha."
" Yurin.......cảm ơn có cô."
Mấy ngày sau đó, Ami xuất hiện ở mọi ngóc ngách của thành phố Seoul, trên quảng trường lớn, đi các con đường nhỏ, Yurin trang điểm, đeo khẩu trang, đeo kính râm gần như che kín khuôn mặt.
Sau đó cầm theo máy ảnh, đi sau Ami, mỗi ngóc ngách của thành phố mà bọn họ xuất hiện, đều để lại kỉ niệm của mình ở đó.
Máy ảnh liên tục chụp.....thẻ lưu lượng đã thay mấy cái rồi.
Nhưng không ai nói một câu mệt.
" Được rồi, Ami, chạy nữa bụng cô sẽ đói không chịu được mất." Yurin lắc lắc máy ảnh trong tay: " Những thứ này, đủ thành hồi ức của chúng ta. Ami, tôi hy vọng cô sống, tôi cũng hy vọng đứa trẻ có thể bình an. Nếu như trên thế giới này có kỳ tích, thế thì để kỳ tích xuất hiện đi."
...............
Jeon Jungkook mấy ngày không thấy bóng dáng Ami đâu.
Sau buổi tối hôm đó, cô không còn xuất hiện trước mặt anh nữa.
Cánh cửa phòng làm việc, bị anh kéo ra nặng nề, các thành viên trong đoàn thư ký tổng tài, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh đứng ở cửa, ai nấy đều run sợ.
"Cô ta đâu?"
Câu hỏi rất quen thuộc........
Mọi người sững người một lát.
" Jeon tổng đang hỏi thư ký Lee phải không?" So Young gan to liền nói.
Jeon Jungkook cau mày hỏi tiếp: " Cô ta đâu?"
Jeon Jungkook như có sét đánh bên tai!.........người phụ nữ đó từ chức rồi?!
So Young nhìn kỹ biểu cảm của anh, cẩn thận dè dặt nói thêm một câu: " Thư ký Lee đã không đi làm một tuần rồi ạ." Còn tuần này, anh đến sớm về muộn, hầu như tâm tư tình cảm đều dành cho em họ của thư ký Lee là Hana.
Cũng thấy lạ thư ký Lee không đi làm một tuần nay rồi, đến bây giờ anh mới phát hiện.
"Ai phê chuẩn!" Ba chữ, dường như bật từ trong kẽ răng ra! Anh không phê chuẩn, ai cho phép cô từ chức chứ!
" Gọi bộ phận nhân sự lên gặp tôi!
Giám đốc Min của bộ phận nhân sự khúm núm đứng trước mặt người đàn ông toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng, dè dặt báo cáo: " Thư ký Lee hai tháng trước, đã gửi đơn từ chức đến bộ phận nhân sự rồi." Chủ quản người béo béo, cẩn thận đưa tờ đơn từ chức trong tay cho tổng tài: " Đây, đây là báo cáo từ chức của thư ký Lee."
" Là giám đốc của bộ phận nhân sự, lẽ nào ông không biết, điều động của lãnh đạo, nhất thiết phải thông qua tôi phê chuẩn?" Jeon Jungkook nắm chặt tờ báo cáo từ chức trong tay.......là chữ của cô dù cho hóa thành tro, hắn cũng nhận ra được!
" Nhưng, nhưng thư ký Lee nói, đã được tổng giám đốc thông qua. Nếu không tôi, tôi cũng không dám xét duyệt......" Hơn nữa, một thư ký, cũng không được coi là lãnh đạo công ty mà.
Giám đốc nhân sự mặt mày méo xệu.
" Ra ngoài! Đi đến bộ phận tài vụ nhận lương tháng này, ông có thể rời khỏi Jeon Thị được rồi."
" Jeon tổng, Jeon tổng, ngài không thể làm như thế, tôi trên còn có mẹ già, dưới có con thơ........."
" Tôi có thể thêm cho ông. Bây giờ, ra ngoài. Ông có thể lĩnh thêm ba tháng lương, và cả tiền sát hạch quý." Ánh mắt Jeon Jungkook lạnh lùng, lướt trên người giám đốc Min khiến ông ta run cầm cập.
Giám đốc nhân sự đi rồi, Jeon Jungkook mới nhìn tờ báo cáo từ chức trong tay, bực tức!
Đứng dậy, khoác áo vest, đi hướng ra ngoài.
Ami, cô đừng để tôi tóm được!
Lên xe, đạp chân ga, Jeon Jungkook cũng không nghĩ nhiều, đi về " Woori".
" rầm", anh ta dùng lực đẩy cửa, cánh cửa phát ra âm thanh nặng nề.
Jeon Jungkook mang theo cáu giận, đi vào trong phòng ngủ.
" Ami! Không có sự cho phép của tôi, cô dám từ chức........rầm!" Lại là một tiếng, cánh cửa phòng ngủ bị đạp mạnh ra.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Jeon Jungkook đứng sững sờ ở đó.
Trong phòng vẫn còn vương lại chút mùi thơm của cô, nhưng đã sạch sẽ gọn gàng, không giống như có người ở.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top