CHAP 1

Jeon Wonwoo khó chịu nhìn thời khóa biểu của hôm nay. Anh có hai tiết sinh học, trong một ngày, tiết đầu buổi sáng kéo dài một tiếng, thêm một tiết vào cuối ngày, oh vui chưa. Đang định ném tờ khóa biểu vào túi thì một cánh tay choàng qua vai anh.

"Này, cậu có môn gì?" Seungcheol hỏi, cùng với hai người khác nhảy ra từ phía sau anh. Anh liếc nhìn tờ giấy. "Oh, sinh học. Anh thì là hóa."

Wonwoo nhăn nhó, "tệ như nhau cả thôi."

"Anh biết điều em thích nhất khi vào năm học mới là gì không?" Seungkwan mỉa mai, đặt cùi chỏ trên vai Jisoo và thở dài, tay cậu đặt trước trán.

"Là gì?" Jisoo hỏi, gạt tay cậu ra.

"Sơ đồ chỗ ngồi." Mọi người bật cười . "Được tính toán kĩ lưỡng để nảy sinh bất hòa và tai họa, cho chính cái đúng ra phải là thanh xuân phơi phới."

Seungcheol cười, "thanh xuân phơi phới, thần linh ơi. Tuổi 18 chán lắm đấy."

Chuông reng, bọn họ bật cười rồi hướng về những hướng khác nhau.

Không biết năm nay lại ngồi với loại dở người nào nữa đây...Wonwoo lắc đầu, hất mấy lọn tóc đen dính trên mặt. Đừng nghĩ đến mấy chuyện không vui, Jeon Wonwoo. Tới đó rồi tính.


Nhưng mà mấy chuyện đó không tới, hoặc là chưa tới. Lớp đã sắp vào đủ hết, chỉ có chỗ ngồi cạnh Wonwoo là chưa có người ngồi. Anh muốn hỏi giáo viên xem ai là người ngồi cạnh mình, nhưng điều gì đó bên trong anh không muốn biết. Không phải bây giờ.

Trong lúc đợi, kí ức khủng khiếp của năm ngoái quay lại.

Một nữ sinh, học cùng lớp lịch sử. Và nhờ cả vào sơ đồ chỗ ngồi mà cả năm học anh phải chịu đựng bị chọc ghẹo và làm phiền, trong từng tiết học luôn ấy. Có vẻ là cô nàng thích anh. Nhưng mà đi chọc ghẹo người mình thích suốt ngày, không vô lý sao? Anh nhăn mặt khi nhớ tới cái giọng cao vút và giọng cười khúc khích không ngớt của cô nàng. Thi thoảng anh vẫn đi ngang qua cô nàng ở hành lang. Anh không bao giờ biết được cái phản xạ 'bỏ của chạy lấy người' của mình tuyệt đến mức nào cho tới bấy giờ.

Wonwoo khấn vái rằng bạn cùng bàn không phải là con gái.

Rồi, cả một anh chàng chung lớp toán. Cậu ta luôn vò vò mái tóc bóng dầu của mình, và cậu ta không bao giờ, không bao giờ ngậm mồm lại. Cậu ta cứ lầm bầm những thứ vô nghĩa với tốc độ ánh sáng. Wonwoo gần như phải chuyển lớp. May mà anh không còn gặp lại cậu ta lần nào nữa.

Có người đi đến bàn cạnh chỗ của anh, Wonwoo kinh ngạc khi nhìn thấy người đó: Một, không phải con gái; hai, cậu không có mái tóc bóng dầu (thật ra mái tóc mềm màu nâu của cậu trông rất tuyệt); và ba, cao kinh khủng.

Khoan, còn nữa, bốn: rất đẹp trai.

"Chào," cậu nói, rồi ngồi vào cạnh Wonwoo, nở một nụ cười hoa hậu thân thiện, để lộ chiếc răng nanh nhọn. "Tôi là Kim Mingyu."

Wonwoo cũng cười, dù chẳng hiểu vì sao, hình như là vì sự nhẹ nhõm trong lòng. "Chào, tôi là Jeon Wonwoo." Cám ơn ông bà tổ tiên, cậu này là người bình thường. Ít nhất là mình thấy như vậy...

Mingyu muốn nói gì đó nhưng giáo viên đã bắt đầu giảng bài nên cậu ngậm miệng lại.

Trong lúc làm bài tập, cùi chỏ trái của Mingyu đụng phải Wonwoo làm anh quệt một đường trên trang tập, Mingyu dường như không hay biết gì. Cứ như vậy, hai cái cùi chỏ cứ đụng vào nhau mỗi khi Mingyu xuống dòng. Wonwoo không thấy phiền, nhưng mà khó viết chết đi được. Tại sao cậu ta lại phải thuận tay trái mới được? Anh nhích tay phải của mình ra xa, nhưng vẫn bị Mingyu đụng trúng.

"Này," anh gắt, Mingyu hơi giật mình, cậu tròn mắt. Khóe môi Wonwoo hơi cong, anh càu nhàu. "Cậu cứ đụng tay tôi mãi."

Mingyu khó hiểu chớp chớp mắt, "oh, xin lỗi,"cậu cười nhận lỗi, tới lượt Wonwoo tròn mắt. Có cái gì đó ở nụ cười của cậu làm anh thấy vui vẻ, anh lắc đầu ném cái suy nghĩ nực cười đó đi.

Mingyu giữ tay mình tránh Wonwoo nhưng khi cậu vô tình chạm nhẹ, liền bị Wonwoo trả thù, hơi bị mạnh luôn. Miệng Mingyu há hốc nhìn cái đường đen quẹt ngang tờ giấy. "Nè!"

Cậu trả đũa, cười đắc thắng khi nghe tiếng ngòi bút đi một cái roẹt trên giấy.

Wonwoo liếc cậu, và hai người bắt đầu đẩy vai nhau. "Kim Mingyu! Đừng có làm phiền tôi, tôi đang cố làm bài," anh gằn.

"Aww, lo kiếm điểm hơn là đánh nhau với tôi à." Mingyu châm chọc, lại cười khiêu khích. Wonwoo quay đi, vẫn đẩy tiếp.

"Thôi ngay!"

"Được."

Mingyu lập tức dừng lại, mất đà, Wonwoo ngã vào người cậu. Và chuyện tiếp theo anh biết là, cả người anh đổ ra. Mặt Mingyu trông như bị dọa. Wonwoo nhận ra thân trên của mình đang nằm trên đùi của cậu..

Cô Kim, giáo viên của họ, hắng giọng. "Các cậu, đừng hiểu lầm, tôi không kif thị, nhưng làm ơn để dành mấy chuyện đó đến lúc tan học." Cả lớp vỡ ra cười.

Wonwoo ngồi dậy, cả mặt anh đỏ lên. "K-không phải-"

"Không sao, tôi không để ý đâu. Thật ra hai cậu rất đẹp đôi." Cô giáo nói trước khi anh kịp đính chính.

"Bọn em không phải gay!"


"Wow, mấy người lại đọc tạp chí lá cải đấy à?" Hansol cười khinh bỉ, nhìn Seungkwan và Seungcheol dán mắt vào đọc.

Seungcheol mắt không rời trang tạp chí, huých tay Hansol, "suỵt."

Jisoo dừng việc thì thà thì thầm với Jeonghan lại, nhìn lên, "cơ mà có gì thú vị lắm hả?"

"Nó nói là," Hansol nhìn trên mọi góc quay để đọc, "làm thế nào để biết một người có thích bạn hay không. Ew." Cái này làm mọi người chú ý; Jihoon lướt qua chỗ Seungkwan đang ngồi.

Wonwoo liếc nhìn họ, rồi lại quay về với màn hình điện thoại, tựa lưng vào gốc cây. Đang là giờ ăn trưa, và họ đang ngồi dưới mấy cái cây, tán dóc và ăn uống. Tuy nhiên, Wonwoo hoàn toàn bị cái chuyện không ra sao ở lớp sinh học chiếm hết tâm trí.

Chết tiệt, Wonwoo, rùng rợn quá. Không phải là mày cố tình nằm lên cậu ta mà! Anh cắn môi dưới nghĩ, càng thêm bực bội. Không cần biết, tất cả là do Mingyu chết bầm đó! Tự dưng ngừng lại! Aiss, làm sao mà nhìn mặt cậu ta nữa đây?

"...sẽ cố làm skinship." Wonwoo liền chú ý vào cuộc nói chuyện đang diễn ra. Chờ đã, gì?

"Oooooh! Vậy nếu họ chạm vào mình là họ thích mình hả?" Seungkwan nguýt lên thú vị.

Wonwoo nuốt nước bọt. Anh nhớ lại chuyện cùi chỏ, rồi chiến tranh, và, cả, cái, ừm, cú ngã bất ngờ kia, bất giác rụt người lại. Cậu ta không thích mình đâu nhỉ? Anh lắc đầu thật mạnh. Jeon Wonwoo! Mày đang nghĩ gì vậy? Cái skinship hay bất cứ gì đó không phải do cố tình, xì...

"Ê, đang nghĩ gì đó?"

Anh ngẩng đầu lên nhìn cả bọn đang chằm chằm vào anh. "Ừm, ờ thì, hầy, ờ thì...mấy cậu biết Kim Mingyu chứ?" Anh thiệt muốn tát mình một cái quá mà. Nói vậy chi vầy nè?

"Kim Mingyu? Ờ, có đó. Hình như học chung lớp thanh nhạc với anh hồi năm ngoái. Cậu ta được bọn con gái yêu thích lắm," Jeonghan trả lời. "Sao vậy?"

"Hả? À, ừm, chậc, cậu ta cùng nhóm trong lớp sinh học với em và em chỉ thấy lạ vì em không phải ngồi chung với một con người quái dị năm nay, nên em muốn kiểm tra để chắc chắn cậu ta sẽ không ám sát em khi em đang ngủ." Anh nói nhanh, rất nhanh, và anh cũng chẳng hiểu tại sao.

"Chẳng phải cậu ta kia sao? Jihoon chỉ vào một nhóm đang chơi bóng rổ, và Wonwoo nhận ra thân hình cao lớn với mái tóc nâu.

Anh nhìn Mingyu giang tay bao lấy một anh chàng tóc vàng, đang cố né tránh và bắt đầu nhảy lên nhảy xuống. Những người khác thì cười theo, rồi một người đẩy cậu vào anh chàng tóc vàng.

Wonwoo nhìn đi nơi khác trong chốc lát, sau đó quay lại và thấy Mingyu vẫn đang ôm anh bạn kia, anh không chắc như vậy nghĩa là gì. Không lẽ Kim Mingyu thích con trai?

"Không, chắc là bromance thôi," Seungcheol đáp. Wonwoo cả kinh, chắc là anh bất giác hỏi thành lời luôn rồi.

"Oh, phải ha."


Khi Wonwoo đến lớp sinh học, anh nhìn thấy Mingyu đã ngồi sẵn ở đó, đang nghịch một cây bút chì trong buồn chán. Anh cố hết sức để thật tự nhiên, "chào anh bạn." Anh nói nhỏ, cố giấu sự ngượng ngùng.

"Oh, chào." Mingyu để lộ chiếc răng nanh. Wonwoo thầm thở phào nhẹ nhõm. Mọi thứ vẫn ổn.

Cô Kim giải thích thí nghiệm họ phải thực hiện. Mọi người nhanh chóng bắt tay vào làm.

Wonwoo nheo mắt nhìn vào kính hiển vi. Anh cũng không chắc là anh nên nhìn cái gì. Thật ra thì anh chưa bao giờ thật sự hiểu chuyện gì đang diễn ra trong tiết sinh học. "Um, vậy tôi phải nhìn cái gì đây?" Anh ngẩng đầu lên, biểu cảm khó hiểu nhìn Mingyu.

Mingyu trưng ra bộ mặt thích thú. Rồi đột nhiên, cậu vươn tay vuốt tóc mái của anh. "Anh không nhìn được cái cái này chứ gì?"

"Ừm. thật ra là, ý tôi là tôi không biết-" Wonwoo đứng hình, nhận ra Mingyu đang làm việc đó.

Nếu ai đó thích bạn, họ sẽ cố làm skinship.

Anh cảm nhận được đầu ngón tay của Mingyu nóng bỏng trước trán, anh hoàn toàn, ngay lập tức cứng đờ. Bởi vì, thật sao Kim Mingyu? Rõ con bà nó ràng là anh có thể thấy, tóc mái của anh còn chưa đụng chân mày!

Wonwoo quay đầu đi, "ừm, tôi chỉ có ý-"

"Em hiểu ý anh mà." Lần này, Mingyu bắt anh nhìn vào kính hiển vi lần nữa và miêu tả cái mà anh phải nhìn.

"Oh, phải rồi, tôi hiểu cậu đang nói gì rồi." Wonwoo thì thầm. Chợt, anh nhận ra Mingyu đang ở rất gần. Gần đến mức anh có thể nghe thấy hơi thở trầm ổn của cậu. Wonwoo thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc khắp người. Anh lùi lại.

"Cám ơn."


Mười một giờ đêm, Wonwoo nằm trên giường, mắt mở trân trân nhìn trần nhà.

Anh đã cầu cho bạn cùng bàn không cười khúc khích, nói nhiều nói dai, hay là có một mái tóc bóng dầu. Anh có rồi đây. Nhưng theo một cách nào đó, anh thấy Kim Mingyu cũng chẳng khá hơn là bao. Thậm chí, e là còn tệ hơn ấy. Sau tất cả, loại người gì mà thích đụng chạm, hay cười và, chậc, siêu cấp đẹp trai như vậy? Đó không phải là điều xấu, không hề xấu, chắc chắn là vậy. Nhưng vì một vài nguyên nhân nào đó, lại làm anh bực bội.

Đậu xanh rau má, Kim Mingyu.

~~~~~~~~~~~~~~~

Tèn ten, vậy là xong chap 1 :3 Các bạn thấy sao? Dễ thương mà nhỉ? À, Aimee đã bỏ mấy cái /bla bla bla/ này đi rồi, vì nó gây rối quá :) Còn chuyện nữa, cũng giống như những transfic khác, Aimee sẽ cập nhật một tuần một chap, chắc chắn sẽ đều (nếu không có trở ngại gì khác) nên cứ bình tĩnh nha =))))) Tạm thời là vậy đi, hi vọng được mấy bạn tiếp tục ủng hộ *bye~* - Aimee.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top