Chapter 5
【Tiêu đề video】: 【Đặc tập Roleplay ⚡Nguyệt: Sự Hy Sinh Của Thiếu Nữ Bán Hoa】
【Nền tảng video】: OnlyFans (Chỉ dành cho người đăng ký)
【Thời lượng】: 01:48:26
【Diễn viên】: ⚡ (vai Lôi Tổng - thiếu gia hào môn), Nguyệt (vai Tiểu Nguyệt - thiếu nữ bán hoa)
【Tag】: #Cốt truyện #Roleplay #Song tính #Khai phá #Phá thân #Hai lỗ trước sau #Chênh lệch quyền lực #Cưỡng ép #Nội xạ #Trung xuất #Sâu họng #Nhục nhã #Cắm vào tử cung
【Mô tả video】:
Gia đạo sa sút, nợ nần chồng chất. Tiểu Nguyệt bị ép buộc, ngay trong ngày sinh nhật thứ 16, bị chính cha ruột của mình xem như "món hàng" dâng lên cho đối tác kinh doanh cũ — thiếu gia hào môn Lôi Tổng, để đổi lấy một chút cơ hội sống thoi thóp cho gia tộc.
Sự non nớt của thiếu nữ bán hoa, nỗi sợ hãi đan xen cùng phản ứng cơ thể không thể kìm nén, tất cả cuộn trào trong căn phòng Tổng thống sang trọng. Lôi Tổng dưới danh nghĩa "nghiệm thu hàng hóa", thong thả mà tàn nhẫn tận hưởng "cống phẩm" thanh xuân này. Hai lỗ huyệt non nớt phía trước và phía sau đều sẽ bị khai phá triệt để, chiếm đoạt và in dấu ấn, cho đến khi sự kháng cự ban đầu hoàn toàn hóa thành những tiếng rên rỉ đắm chìm...
(Video này hoàn toàn hư cấu, tất cả diễn viên đều đã đủ 18 tuổi, một số hiệu ứng có sử dụng đạo cụ, nghiêm cấm bắt chước)
Ống kính chầm chậm lướt qua chiếc giường King Size trải ga lụa tối màu. Ngoài cửa sổ là cảnh đêm thành phố rực rỡ ánh đèn. Ánh sáng trong phòng lờ mờ, chỉ bật vài ngọn đèn tường màu vàng ấm, không khí sang trọng mà ngột ngạt.
Điền Lôi đứng trước cửa kính sát đất, thân hình cao lớn thẳng tắp. Hắn mặc áo sơ mi đen may đo hoàn hảo, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cẳng tay săn chắc cùng chiếc đồng hồ đắt tiền. Tay cầm ly whisky, những viên đá khẽ va vào nhau lanh lảnh. Nghĩ đến "cống phẩm tươi mới" vừa tròn mười sáu tuổi sắp được thưởng thức, một luồng hưng phấn âm thầm chạy dọc bụng dưới của hắn.
Chuông cửa vang lên.
Điền Lôi không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: "Vào đi."
Cửa bị đẩy ra. Trịnh Bằng xuất hiện ở bậu cửa. Cậu mặc một chiếc áo bóng chày màu trắng đơn giản, bên dưới là quần short cùng màu, để lộ đôi chân thẳng tắp trắng trẻo. Trên gương mặt mang vẻ non nớt chưa trải sự đời và sự bất an hiện rõ mồn một, hai tay căng thẳng vặn vẹo gấu áo. Cậu trông cực kỳ trẻ con, thậm chí còn có phần ngây ngô, giống hệt một học sinh cấp ba vừa tan học về nhà.
Trịnh Bằng đóng cửa lại, bước từng bước nhỏ, chậm rãi đi đến giữa phòng, đứng trước mặt Điền Lôi, không dám ngẩng đầu lên, khẽ gọi một tiếng: "Chào Lôi Tổng."
Điền Lôi dùng hai ngón tay nâng cằm cậu lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Bao nhiêu tuổi rồi?" Hắn cố tình hỏi dù đã biết rõ, tận hưởng sự xấu hổ khi đối phương buộc phải tự miệng thừa nhận.
"Mười... mười sáu." Đôi mắt Trịnh Bằng lấp lánh ngấn nước, theo bản năng sửa lại, "Trên chứng minh thư... đã mười tám rồi ạ."
Điền Lôi cười khẩy, đầu ngón tay trượt qua yết hầu cậu, cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ của lớp da thịt dưới tay. "Có biết đến đây làm gì không?"
Mắt Trịnh Bằng lập tức đỏ hoe, cắn chặt môi dưới, khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "... Biết ạ."
"Nói to lên."
"... Đến hầu hạ ngài." Cuối cùng nước mắt cũng lăn dài, tuôn rơi trên đôi má trắng ngần.
"Hầu hạ?" Điền Lôi buông tay ra, giọng điệu mang theo sự giễu cợt, "Cha cậu bán cậu được giá tốt đấy. Để tôi xem thử, khoản 'đầu tư' của ông ta có đáng giá hay không."
Hắn đặt ly rượu xuống, sải bước đến ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo hai chân, tư thế lười biếng nhưng lại tỏa ra áp lực nặng nề. "Cởi quần áo ra."
Trịnh Bằng run rẩy cởi từng chiếc cúc áo bóng chày. Thân hình gầy gò của thiếu niên dần hiện ra. Một đoạn eo thon thả mềm mại lộ ra ngoài, làn da trắng đến chói mắt.
"Tiếp tục."
Trịnh Bằng nhắm chặt mắt, nước mắt chảy càng dữ dội hơn, ngón tay nắm chặt gấu áo, lột sạch chiếc áo trên người rồi ném xuống đất. Hai tay cậu theo bản năng ôm lấy cơ thể đang không ngừng run rẩy của chính mình.
Ánh mắt Điền Lôi trắng trợn rơi thẳng xuống ngực cậu. Ngực Trịnh Bằng hơi nhô lên một chút, giống như bầu ngực của thiếu nữ vừa mới bắt đầu phát triển, hai núm vú vì căng thẳng và lạnh lẽo mà khẽ dựng đứng. Đặc trưng non nớt kẹp giữa thiếu niên và thiếu nữ này kích thích tột độ dục vọng bạo ngược của Điền Lôi.
"Quần."
Ngón tay Trịnh Bằng dừng lại ở cạp quần short, do dự chần chừ, xấu hổ đến mức toàn thân da dẻ đều ửng hồng.
"Cần tôi giúp không?" Giọng Điền Lôi lạnh đi một độ.
"Không... không cần..." Trịnh Bằng hít sâu một hơi, khẽ khom người, để chiếc quần short trượt dọc theo đôi chân thẳng tắp rơi xuống đất. Giờ phút này, trên người cậu chỉ còn lại một chiếc quần lót cotton trắng tinh, bao bọc lấy bộ phận sinh dục hơi nhô lên, hoàn toàn khác biệt so với những cậu con trai bình thường.
Điền Lôi đứng dậy, từng bước ép sát. Thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy Trịnh Bằng. Hắn vươn tay ra, không chạm vào bất cứ nơi nào khác, mà trực tiếp dùng ngón cái ấn thẳng vào phần giữa quần lót của Trịnh Bằng, cách một lớp vải ấn mạnh vào chỗ lõm mềm mại ấy.
"Ư a..." Cơ thể Trịnh Bằng run lên bần bật, phát ra tiếng thở dốc đầy kinh hãi, đôi chân mềm nhũn đến mức suýt ngã quỵ, chỉ có thể dùng hai tay ôm chặt lấy cánh tay Điền Lôi để tìm chút điểm tựa. Một luồng cảm giác xa lạ mà mãnh liệt từ nơi bị chạm vào lan tỏa ra khắp toàn thân.
"Điểm nhạy cảm nằm ở đây à?" Giọng Điền Lôi trầm thấp, mang theo chút cợt nhả, ngón tay tiếp tục tăng thêm áp lực, chậm rãi vẽ những vòng tròn.
Trịnh Bằng lắc đầu, muốn khép hai chân lại, nhưng lại bị Điền Lôi dùng đầu gối hất tung ra. "Đừng... đừng chạm vào..."
"Cậu có quyền quyết định sao?" Bàn tay còn lại của Điền Lôi tóm lấy gáy cậu, kéo sát lại gần, cúi đầu thì thầm bên tai, "Hôm nay cậu đã thuộc về tôi rồi!" Hắn tận hưởng cảm giác thống trị tuyệt đối một thân thể vị thành niên.
Hắn hung hãn xé toạc chiếc quần lót cuối cùng của Trịnh Bằng, dùng tay nâng một bên chân cậu lên từ vị trí kheo chân, để hạ thể của cậu hoàn toàn phơi bày.
Giữa hai chân Trịnh Bằng. Cơ quan nam tính non nớt vì bị kích thích nên đã hơi cương lên, phía sau là một khe thịt màu hồng phấn khép chặt, bên trên phủ một lớp lông tơ lưa thưa mềm mại, huyệt sau thì đang căng thẳng co rút.
Trịnh Bằng phát ra tiếng nức nở, hai tay vô ích muốn che đậy lại.
Điền Lôi túm lấy cổ tay cậu, dễ dàng bẻ quặt ra sau lưng, xoay ngoắt cả người cậu lại, đè nghiến xuống sofa.
"Để tôi kiểm tra kỹ càng một chút... 'món hàng' của mình nào." Giọng Điền Lôi dán sát vào vành tai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt.
Một tay thô bạo banh cặp mông của cậu ra, để lộ nụ cúc non nớt giấu giữa khe thịt. Tay kia thì sờ soạng phía trước, ngón tay vuốt ve khe hở mềm mại, phần đệm ngón tay thô ráp khẽ cạo một đường.
"A!" Trịnh Bằng như bị điện giật, khe thịt lập tức ướt nhẹp, rỉ ra một ít dịch nhầy trong suốt. Phản ứng của cơ thể cậu thành thật hơn ý chí rất nhiều.
"Ướt rồi à?" Điền Lôi cười khẽ, ngón tay dính chút chất nhờn, mân mê quanh miệng huyệt nhưng không đâm sâu vào, "Lúc cha cậu giao cậu cho tôi, đã thề thốt cậu là thiếu nữ bán hoa, hàng mới sạch sẽ, chưa từng bị thằng đàn ông nào chơi qua. Giờ nhìn lại xem, sao mà dâm đãng thế này, giả vờ làm thiếu nữ thanh thuần nhưng thật ra cái lồn này đã bị đụ nát bét rồi phải không? Hửm?"
"Không phải... em không có..." Vì cấu tạo cơ thể đặc biệt, Trịnh Bằng ở nhà chưa bao giờ được xem trọng, cha mẹ luôn coi cậu là quái vật, thiên vị đứa em trai sinh ra bình thường. Cậu vốn tưởng mình đã quen với sự lạnh nhạt, nhưng khi nghe chính cha ruột miêu tả mình như vậy, nước mắt Trịnh Bằng vẫn tuôn rơi lã chã, cõi lòng như bị dao cứa.
Điền Lôi nhìn tiểu mỹ nhân trong lòng khóc như mưa, không khỏi khựng lại, dâng lên cảm giác cưỡng bức gái nhà lành vô cùng mãnh liệt. Cảm giác tội lỗi khi vấy bẩn sự thuần khiết, hòa lẫn với sự thật đối phương chỉ mới mười sáu tuổi, khiến sự hưng phấn của hắn không giảm mà càng tăng vọt, đạt đến một tầm cao mới. Hắn buông Trịnh Bằng ra, kéo cậu đến mép giường, đẩy ngã xuống tấm ga trải giường êm ái. Trịnh Bằng chìm vào lớp lụa tối màu, thân thể trắng ngần tựa như một món cống phẩm sắp sửa bị mở tung.
Điền Lôi quỳ một chân lên đệm, cúi người xuống, bóng tối bao trùm lấy. Hắn không vội vã tiến vào, mà thong thả tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, trong suốt quá trình ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Trịnh Bằng, hệt như một gã thợ săn đang thưởng thức con mồi ngoan ngoãn nằm dưới vuốt.
Trịnh Bằng bị nhìn đến mức bối rối không biết làm sao, ánh mắt lảng tránh, cơ thể khẽ co rúm lại.
Điền Lôi dang rộng chân cưỡi lên hai bên người Trịnh Bằng, bóp cằm cậu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh xuân non nớt của thiếu niên, đôi mắt và chóp mũi vì khóc mà hơi ửng đỏ, trên má vẫn còn chút thịt baby chưa tan hết. Vẻ ngây thơ vô tội này khiến cặc Điền Lôi cứng đến mức sắp nổ tung.
Điền Lôi dùng ngón cái khẽ xoa nắn bờ môi dưới mềm mại của Trịnh Bằng, ép cậu phải đón nhận một nụ hôn mang nồng nặc mùi whisky, ngập tràn tính xâm lược. Trịnh Bằng ban đầu còn cứng đờ kháng cự, nhưng rất nhanh đã mềm nhũn ra dưới nụ hôn sâu ngạt thở và sự ma sát của hai cơ thể, phát ra những tiếng nức nở nho nhỏ.
Kết thúc nụ hôn, giữa môi hai người kéo thành một sợi bạc. Ánh mắt Trịnh Bằng mơ màng, hai má ửng hồng, khẽ há miệng thở dốc.
Bàn tay Điền Lôi lang thang trên người cậu, lòng bàn tay chai sần lướt qua núm vú đang dựng đứng, khiến người dưới thân run rẩy từng cơn. Hắn cúi đầu, ngậm lấy một bên núm vú, dùng sức mút mát liếm láp.
"Ưm... đừng..." Trịnh Bằng uốn éo eo hông, khoái cảm xa lạ khiến cậu vừa sợ hãi lại vừa khao khát.
Tay Điền Lôi tiếp tục mò mẫm xuống dưới, lại tìm đến chốn bí mật ướt át kia. Ngón giữa tìm được hạt ngọc nhỏ xíu ẩn giấu giữa những cánh hoa, không nặng không nhẹ mà ấn xoa.
"A a a a——!" Trịnh Bằng đột ngột ngửa đầu ra sau, chiếc cổ uốn cong thành một đường nét tuyệt mỹ, vòng eo không tự chủ được mà nẩy lên, cái đầu nhỏ phía trước trào ra càng nhiều dịch trong suốt hơn. Cơn cao trào âm vật lần đầu tiên ập đến quá nhanh và quá mãnh liệt, khiến trước mắt cậu trắng xóa, mười ngón chân co quắp lại.
Điền Lôi cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt dưới ngón tay và sự co thắt liên tục của miệng huyệt, giọng khàn đặc: "Lên đỉnh rồi à? Còn chưa bắt đầu mà, đúng là hàng mới có khác, cao trào đến nhanh thật đấy."
Hắn rút ngón tay ra, trên đó bóng nhẫy toàn là dâm thủy. Hắn đưa ngón tay ra trước mặt cho Trịnh Bằng xem, rồi thong thả nhét thẳng vào cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc của cậu.
"Liếm sạch đi."
Trịnh Bằng trợn trừng mắt, xấu hổ đến cùng cực, nhưng dưới ánh mắt uy hiếp của Điền Lôi, cậu vẫn run rẩy thè chiếc lưỡi nhỏ ra, liếm láp thứ chất lỏng do chính cơ thể mình tiết ra.
Điền Lôi rút ngón tay về, bắt đầu tháo thắt lưng và cúc quần. Giải phóng ra thanh cự vật, gân xanh nổi cuồn cuộn, tư thế sẵn sàng tấn công, phần đầu khấc đã rỉ ra chất lỏng bôi trơn từ trước.
Vì cấu tạo cơ thể đặc biệt, mỗi lần đi vệ sinh ở trường, Trịnh Bằng đều lén lút trốn vào buồng kín, chưa từng nhìn kỹ dương vật của những người đàn ông bình thường khác bao giờ. Kích thích thị giác đột ngột ập đến khiến cậu sợ hãi lùi phắt lại, nhưng đã bị một bàn tay tóm chặt lấy mắt cá chân kéo tuột về.
"Chạy đi đâu?" Điền Lôi banh rộng hai chân cậu ra, chèn người vào giữa, cự vật nóng bỏng chống thẳng lên khe thịt ướt át đang khẽ khép mở, "Cặc của tôi mới là nơi cái lồn của cậu nên ở, lập tức sẽ đâm rách màng trinh con đĩ nhỏ này của cậu..."
Đầu nấm nong mở miệng huyệt mềm mại, chậm rãi chui vào trong. Lớp thịt non nớt chặt khít, nóng rực, chưa từng bị ai khai phá lập tức bao bọc lấy, vừa điên cuồng bài xích lại vừa tham lam mút mát.
"Đau... đau quá... đừng mà... bên dưới của em sắp rách mất rồi..." Trịnh Bằng lập tức khóc thét lên, hai tay đẩy vào ngực Điền Lôi, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cảm giác bị cưỡng ép nong rộng quá sắc nhọn và đau đớn như bị xé toạc.
"Đụ má, kẹp chặt như kìm sắt vậy." Lúc này Trịnh Bằng càng khóc lóc la hét lại càng thách thức sức tự chủ của người đàn ông. Dương vật vốn đang kẹt cứng ở lưng chừng không vào không ra được, Trịnh Bằng siết chặt đến mức Điền Lôi cũng thấy đau, giữa lông cậu lấm tấm mồ hôi. Cảm giác chật khít đến cực hạn này đang nhắc nhở rõ ràng cho hắn biết, hắn đang chiếm đoạt một cơ thể trẻ trung và non nớt đến nhường nào. Điền Lôi khựng lại một nhịp, cúi đầu hôn đi những giọt nước mắt của cậu, động tác thậm chí còn mang theo chút dịu dàng.
"Thả lỏng ra... lát nữa sẽ không đau nữa..." Hắn dỗ dành, giọng khàn khàn, mang theo một thứ dịu dàng đầy tàn nhẫn. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bóp chặt lấy eo Trịnh Bằng, rút dương vật ra một nửa, rồi dồn sức đâm phập một cú thật mạnh, một hơi phá tan toàn bộ lối đi.
Ngay khi lớp màng mỏng manh ấy bị xuyên thủng, Trịnh Bằng phát ra một tiếng hét chói tai ngắn ngủi, móng tay cào lên lưng Điền Lôi thành những vệt đỏ lựng.
Điền Lôi đã triệt để chiếm đoạt cái hang động non nớt này. Sau khi tiến vào hoàn toàn, hắn không lập tức cử động, mà tận hưởng khoái cảm bị siết chặt đến tột cùng bao bọc lấy, cúi đầu nhìn xuống nơi hai người đang dính chặt lấy nhau — dương vật của hắn chôn sâu ngập trong cơ thể non nớt, thoạt nhìn cực kỳ dâm đãng. Khoái cảm phá thân một vị thành niên, triệt để vấy bẩn sự thuần khiết này, khiến Điền Lôi bị kích thích mạnh mẽ, dục vọng bùng nổ, đặc biệt là khi nhìn thấy máu trinh tiết trào ra từ chiếc lồn nhỏ của Trịnh Bằng, hắn sướng đến mức toàn bộ cơ bắp trên người đều căng cứng.
Hắn cúi xuống, hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của Trịnh Bằng, đôi mắt đã đỏ hoe vì khóc, phần thân dưới bắt đầu chậm rãi rút ra. Mỗi lần rút ra đều mang theo một chút máu tươi và mật dịch, mỗi lần đâm vào lại càng sâu hơn và nặng nề hơn. Cái hang động vốn dĩ chật chội đến mức nhét hai ngón tay cũng khó khăn nay đã bị đụ banh thành một cái lỗ tròn xoe.
Điền Lôi cắn mút lên cổ và xương quai xanh của Trịnh Bằng, để lại những dấu vết đỏ ửng mờ ám, thì thầm bên tai cậu: "Nhìn xem, cái lồn dâm nhỏ này của cậu ăn ngon đến thế cơ mà, chảy ra biết bao nhiêu là nước... Sinh ra đã mang cái mạng đĩ điếm bị đàn ông đụ, sau khi tôi phá trinh cậu rồi, cả đời này cậu đừng hòng rời xa được đàn ông nữa. Treo biển vứt cậu ra ngoài đường, mỗi ngày để vô số thằng đàn ông khác dùng cặc đụ nát cái lồn dâm này của cậu có chịu không..."
"Đừng... em xin anh... em không muốn..." Trịnh Bằng nghe những lời nhục mạ của người đàn ông, theo bản năng vừa khóc vừa lắc đầu.
Cùng với sự cọ xát vào điểm nhạy cảm, cơn đau đớn kịch liệt ban đầu dần dần bị một thứ khoái cảm kỳ lạ thay thế. Tiếng khóc than của Trịnh Bằng dần biến đổi, xen lẫn những tiếng rên rỉ nho nhỏ. Cơ thể cậu không còn cứng đờ kháng cự nữa, mà vô thức bắt đầu khẽ nghênh đón.
"A... ha a..." Những âm thanh vụn vặt, ngay cả chính bản thân cậu cũng cảm thấy xa lạ, trào ra khỏi đôi môi.
Điền Lôi bắt được sự thay đổi của cậu, động tác liền tăng thêm cường độ, lần nào cũng đâm cật lực đến tận cùng. Túi trứng đập chan chát vào âm hộ ướt át, phát ra những tiếng nhóp nhép dính dấp.
"Kêu ra tiếng đi," Điền Lôi ra lệnh, hơi thở thô ráp nặng nề, "Để tôi nghe xem cậu đang sướng đến mức nào."
"Ư... ưm a... chậm... chậm một chút... sướng quá..." Trịnh Bằng lắc đầu quầy quậy, bị đỉnh đến mức nói không thành câu, bộ phận phía trước lại một lần nữa run rẩy ngóc đầu dậy, rỉ ra những giọt dịch trong suốt.
Điền Lôi vươn tay nắm lấy dương vật non nớt phía trước của cậu, điêu luyện tuốt lộng.
Khoái cảm bị kẹp chặt từ hai phía khiến Trịnh Bằng hoàn toàn sụp đổ. Cậu lại một lần nữa lên đỉnh, chiếc lồn nhỏ co giật kịch liệt, siết chặt đến mức khiến Điền Lôi phải gầm gừ trầm thấp.
Điền Lôi nhân lúc dư âm cao trào của cậu vẫn còn, hung hãn đóng cọc thêm vài chục nhát nữa, cuối cùng chôn sâu ngập vào nơi tận cùng, tinh dịch cuồn cuộn trút thẳng vào cái hang non nớt vừa mới được khai phá.
Trịnh Bằng cảm nhận được tinh dịch đang ồ ạt tràn vào hạ thể mình, nóng rẫy đến mức toàn thân run lẩy bẩy, bụng dưới khẽ co giật, cảm nhận rõ rệt cảm giác bị lấp đầy triệt để, bị in hằn một dấu ấn nóng bỏng.
Sau khi xuất tinh, Điền Lôi không rút ra ngay lập tức, mà vẫn duy trì tư thế kết hợp, dồn trọng lượng đè lên người cậu, chậm rãi hôn lên xương quai xanh và hõm cổ.
Sau một thoáng dịu dàng ngắn ngủi, Điền Lôi rút dương vật đã xìu đi một nửa ra, hỗn hợp tinh dịch trắng đục và máu tươi lập tức từ cái lỗ sưng đỏ chậm rãi trào ra ngoài, làm vấy bẩn tấm ga trải giường tối màu.
Điền Lôi lật người Trịnh Bằng lại, ép cậu quỳ sấp trên giường, chổng mông lên cao. Tư thế này khiến cả lỗ trước vừa bị chà đạp tơi tả và lỗ sau chưa từng bị chạm đến đều phơi bày trần trụi không chút che đậy.
Ngón tay dính đầy mật dịch từ lỗ trước, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào mò mẫm về phía sau, miệng huyệt đóng chặt.
Trịnh Bằng hoảng loạn giãy giụa: "Không... em xin anh chỉ dùng phía trước thôi có được không..."
"Tôi đã nói rồi, hôm nay cậu là của tôi." Giọng Điền Lôi không cho phép cự cãi, "Toàn bộ con người cậu."
Ngón tay mượn chất bôi trơn cưỡng ép chui vào lối đi khô khốc và chật hẹp, chậm rãi khai phá. Mặc dù trước khi đến đây Trịnh Bằng đã làm thụt rửa và bôi trơn, nhưng chút trơn trượt đó đã mất tác dụng theo thời gian. Cảm giác dị vật xâm nhập khiến Trịnh Bằng đau đớn đến mức toát cả mồ hôi lạnh, ngón tay bấu chặt lấy ga giường.
Một ngón, hai ngón... Quá trình nong rộng diễn ra chậm chạp và đầy tính tra tấn. Điền Lôi tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn, cho đến khi nơi đó đã hơi mềm ra đôi chút, có thể dung nạp ba ngón tay ra vào.
Hắn lại một lần nữa đưa dương vật đã cương cứng trở lại chống thẳng vào. Đầu khấc chạm vào vòng nếp gấp đang co thắt, chậm rãi gia tăng áp lực.
"Đừng... em xin anh... đau quá..." Trịnh Bằng tuyệt vọng khóc lóc van nài, cơ thể run rẩy đến mức không còn ra hình thù gì nữa.
Điền Lôi cúi người xuống, lồng ngực dán sát vào lưng cậu, thì thầm bên tai: "Nhịn một chút, lần đầu tiên đụ cho mở ra là xong chuyện thôi."
Nói dứt lời, hông hắn trầm mạnh xuống, cưỡng ép đâm sầm vào mảnh đất chưa từng bị ai khai phá cuối cùng này.
Tiếng hét thảm thiết của Trịnh Bằng bị kìm nén nghẹt lại trong gối. Cơn đau xé toạc từ hậu môn dữ dội hơn lỗ trước rất nhiều lần, cứ như thể cả cơ thể đang bị xẻ làm đôi.
Điền Lôi cũng bị sự chật khít cùng cực siết cho tê rần cả da đầu. Hắn dừng lại một lát, rồi mới bắt đầu chuyển động chầm chậm. Mỗi một lần cắm vào rút ra đều đi kèm với những tiếng nức nở đau đớn và sự kháng cự kịch liệt của Trịnh Bằng.
Nhưng dần dà, dưới sự ma sát liên tục và kích thích tuyến tiền liệt, cảm giác đau đớn dường như đã trở nên tê dại, một thứ cảm giác no căng và khoái cảm sâu thẳm quái dị bắt đầu nảy sinh.
Động tác của Điền Lôi càng lúc càng nhanh, càng lúc càng hung bạo. Hắn nắm chặt eo Trịnh Bằng, hung hãn va chạm, như thể muốn đâm xuyên thủng người cậu. Miệng huyệt bị sử dụng liên tục, phát ra những tiếng nước nhóp nhép và âm thanh va chạm khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.
Ý thức của Trịnh Bằng dần trở nên mơ hồ, ranh giới giữa đau đớn và sung sướng không còn rõ ràng nữa. Cậu như một con thuyền nhỏ bồng bềnh giữa cơn bão táp, chỉ có thể cam chịu bị động thừa nhận. Tiếng rên rỉ trở nên ngọt ngào nhưng đứt quãng, sâu bên trong cơ thể dường như bị châm lên một ngọn lửa, thiêu rụi đến mức cậu mất sạch lý trí.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Điền Lôi lại một lần nữa cắm ngập vào sâu trong hậu cung của cậu, tinh dịch nóng bỏng trút ồ ạt vào tận sâu trong ruột. Phía trước của Trịnh Bằng cũng đồng thời phụt ra một dòng chất lỏng loãng, cả người kiệt sức mềm oặt.
Dương vật rút ra, một lượng lớn tinh dịch từ hậu môn không thể khép lại được cứ thế trào ra ngoài.
Trong phòng tràn ngập mùi vị tình dục hòa quyện cùng mùi whisky nồng nặc. Điền Lôi tựa lưng vào đầu giường, châm một điếu thuốc. Xuyên qua làn khói thuốc mờ ảo, hắn thưởng thức cơ thể trên giường đã bị hắn tận hưởng một cách triệt để. Trịnh Bằng mềm nhũn nằm trên tấm ga giường rối tung rối mù, ánh mắt trống rỗng trân trân nhìn lên trần nhà, làn da trắng ngần nay phủ kín những dấu hôn, dấu ngón tay và vệt nước mắt đã khô. Hai chân cậu vô lực dang rộng ra, lỗ trước và lỗ sau đều sưng tấy đỏ ửng một cách thảm hại, chậm rãi rỉ ra chất lỏng đùng đục lẫn chút máu tươi. Cả người cậu trông giống hệt như một bông hoa vừa bị bão táp vùi dập tơi bời rồi héo úa. Cảm giác chinh phục và chiếm đoạt triệt để một thân thể non tơ khiến Điền Lôi vô cùng sảng khoái.
Điền Lôi dụi tắt điếu thuốc, bàn tay to lớn vuốt ve vòng eo thon thả của Trịnh Bằng, cảm nhận được làn da dưới tay hơi lành lạnh và đang run rẩy nhè nhẹ. "Chịu hết nổi rồi à?" Giọng hắn mang theo sự khàn khàn sau khi đã được thỏa mãn, lại ẩn chứa một tia ngang ngược không cho phép chối từ, "Tôi còn chưa thấy đã thèm đâu." "Cơ thể trẻ trung, khả năng hồi phục hẳn là phải rất tốt mới đúng chứ."
Trịnh Bằng kinh hãi lắc đầu quầy quậy, giọng nói khản đặc yếu ớt: "Không... Lôi Tổng... thật sự không được nữa đâu... sẽ hỏng mất..."
Điền Lôi cười khẽ, ngón tay tàn nhẫn lướt qua mặt trong đùi non nhạy cảm của cậu, khiến người dưới thân co rúm lại. "Hỏng cái gì chứ, cùng lắm thì... vật tận kỳ dụng thôi." Hắn tóm lấy Trịnh Bằng kéo xốc dậy, ép cậu phải quỳ giữa hai chân mình. Hơi thở đàn ông trưởng thành hừng hực và dương vật vẫn còn bán cương gần như chạm thẳng vào mặt Trịnh Bằng. "Vừa rồi đã dùng cái miệng nhỏ phía dưới hầu hạ rồi, bây giờ đến lượt cái miệng phía trên này đây."
Trịnh Bằng nhìn chằm chằm vào cây cặc trước mắt đang dần dần cương cứng trở lại, gân xanh nổi ngoằn ngoèo, sắc mặt trắng bệch. Phần đầu nấm màu tím đỏ toát ra khí tức nguy hiểm, trên đó vẫn còn vương vấn chút dấu vết của cuộc truy hoan trước đó. Cậu theo bản năng lùi lại, nhưng đã bị Điền Lôi ấn chặt lấy gáy.
"Ngậm vào." Mệnh lệnh ngắn gọn mà cứng rắn.
Trịnh Bằng run rẩy nhắm mắt lại, đành cam chịu hé mở miệng, cố gắng há to để dung nạp cây cặc đáng sợ ấy. Đầu khấc đẩy hai bờ môi ra, cọ vào răng, Trịnh Bằng cảm thấy quai hàm đau nhức. Điền Lôi lại chẳng có nhiều kiên nhẫn đến thế, hông hắn khẽ đẩy về phía trước, cây cặc thô dài lập tức phá vỡ hàm răng, đâm sầm thẳng vào tận cuống họng.
"Ọe——!" Cảm giác dị vật nghẹn ứ và sự ngạt thở ập đến khiến Trịnh Bằng lập tức nôn ọe kịch liệt, nước mắt sinh lý trào ra dàn dụa. Hai tay cậu chống lên bắp đùi săn chắc của Điền Lôi, muốn giãy giụa, nhưng phía sau đầu đã bị bàn tay lớn ấn chết dí, ép mũi cậu vùi sâu vào đám lông mu rậm rạp của đối phương. Mỗi nhịp hít thở đều ngập ngụa mùi hương nam tính nồng nặc và mùi khói thuốc thoang thoảng.
Điền Lôi buông một tiếng thở dài thỏa mãn, ngửa đầu ra sau, tận hưởng cực độ sự chật khít nóng ẩm của khoang miệng thiếu niên và sự co giật mất kiểm soát của cơ họng, cảm giác ấy quả thật không gì sánh bằng. "Đúng rồi, chính là như thế... siết chặt thêm một chút... dùng lưỡi của cậu đi..." Hắn hạ giọng chỉ bảo, hông bắt đầu chậm rãi đưa đẩy, mỗi lần tiến sâu vào đều cố ý cọ xát vòm miệng nhạy cảm và phần thịt mềm mại ở cuống họng. Ép buộc một vị thành niên sâu họng cho mình, cảm giác thống trị và khinh nhờn này khiến hắn hưng phấn đến tột độ.
Trịnh Bằng bị húc đến mức khó thở, nước miếng không thể kiểm soát được chảy ròng ròng dọc theo khóe miệng, nhỏ tong tong xuống ngực và ga giường, tạo thành một mảng ướt sũng. Cậu phát ra những tiếng nức nở nghèn nghẹt bị bịt kín, khóe mắt đỏ ửng, trông vừa đáng thương lại vừa dâm đãng. Dưới sự va đập sâu họng liên tục, cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, ý thức lại một lần nữa trở nên mơ hồ, chỉ có thể cam chịu bị động hứng lấy sự xâm phạm bạo liệt vào khoang miệng, cuống họng bị cọ xát đến bỏng rát.
Điền Lôi rũ mắt nhìn cảnh tượng này, những kích thích về cả thị giác và cơ thể đẩy khoái cảm của hắn vút lên cao. Nhìn thiếu niên non nớt bị ép phải nuốt trọn cự vật của mình, khuôn mặt xinh đẹp vì ngạt thở và đau đớn mà nhăn nhúm vặn vẹo, lại toát ra một vẻ đẹp bị vấy bẩn kinh người. Hắn tăng tốc độ và lực cắm rút, túi trứng đập chan chát vào cằm Trịnh Bằng, phát ra những tiếng bạch bạch.
Ngay khoảnh khắc Trịnh Bằng cảm thấy mình sắp ngất lịm đi vì ngạt thở, Điền Lôi hung hãn rút phăng dương vật ra khỏi miệng cậu. Một dải bạc kéo dài lê thê. Trịnh Bằng lập tức há miệng thở dốc, ho sặc sụa từng cơn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Điền Lôi lật người cậu lại, một lần nữa ép cậu vào tư thế quỳ sấp. Lỗ trước của Trịnh Bằng vẫn còn sưng đỏ ướt át, lỗ sau càng không thể khép lại hoàn toàn, cứ hé mở mấp máy, để lộ phần thịt non nớt hồng hào bên trong. Khoảng cách chênh lệch thể hình khổng lồ khiến thiếu niên trông càng thêm mỏng manh yếu ớt, thân thể Điền Lôi gần như che khuất toàn bộ tấm lưng trắng ngần gầy gò của cậu.
Điền Lôi không chọn bất kỳ lỗ nào ngay, mà dùng phần đầu nấm đồng thời cọ xát cả hai cửa huyệt, tận hưởng nỗi sợ hãi run lẩy bẩy của con mồi nhỏ. "Nói đi, muốn cái nào?" Hắn hung tợn ép hỏi, ngón tay bóp mạnh vào phần thịt mông của cậu, để lại những dấu vết đỏ hằn sâu hơn.
"Trước... phía trước... em xin ngài..." Trịnh Bằng khóc lóc van nài, phía sau vừa bị thao túng quá độ, cảm giác đau đớn vẫn còn hiển hiện rõ rệt.
"Nói dối." Điền Lôi cười khẩy, eo chìm xuống, lại một lần nữa hung hãn xông thẳng vào hậu môn vừa mới thích nghi được một chút nhưng vẫn còn chật khít vô cùng! "Cái miệng nhỏ phía sau này, rõ ràng hút chặt hơn nhiều!"
"A——!" Trịnh Bằng đau đớn đến mức móng tay bấm rập cả vào lòng bàn tay, nhưng lần này, khoái cảm xen lẫn trong đau đớn lại ập đến nhanh hơn và mãnh liệt hơn. Tuyến tiền liệt bị nghiền ép cọ xát một cách chuẩn xác, từng luồng tê dại như luồng điện từ xương cụt chạy dọc lên, khiến phần phía trước của cậu không tự chủ được lại ngóc đầu dậy.
Điền Lôi bắt đầu những cú va chạm cuồng bạo, lần nào cũng đâm thẳng hoàng long, thọc sâu vào tận trong ruột. Hắn cúi gập người xuống, lồng ngực rộng lớn áp sát vào tấm lưng trơn láng của Trịnh Bằng, hơi thở nóng rực phả ra sau tai cậu, tạo thành một cảm giác bao bọc gần như bức bối ngạt thở. Bàn tay to lớn của hắn vòng ra phía trước, ngón tay thô ráp lúc thì vò nắn phần thịt mềm hơi nhô lên trên ngực Trịnh Bằng, lúc thì vuốt ve dương vật đang rỉ dịch phía trước, lúc lại tìm được hạt ngọc đang sưng cứng vì hưng phấn, nhanh chóng vê tròn vặn vẹo.
"A... ha a... chậm... sâu quá... Lôi Tổng..." Tiếng khóc than của Trịnh Bằng đã triệt để biến thành tiếng rên rỉ ngọt ngào, cơ thể bị khoái cảm từ hai phía đẩy liên tục lao thẳng lên đỉnh. Cậu vô lực võng eo xuống, nhưng bờ mông lại không tự chủ được đẩy về phía sau để đón nhận những cú tấn công dũng mãnh, khao khát tìm kiếm sự ma sát mãnh liệt hơn nữa. Ý thức đã hoàn toàn vỡ vụn, chỉ còn đọng lại phản ứng bản năng của thể xác và sự truy cầu khoái cảm vô tận.
Điền Lôi nhìn người dưới thân đang triệt để chìm đắm trong dáng vẻ dâm đãng vô độ, cảm giác chinh phục và dục vọng bạo ngược được thỏa mãn tột cùng. Hắn cắm rút vài trăm cái, rồi hung hãn lôi dương vật ra. Nhân lúc Trịnh Bằng đang ngơ ngác thất thần, hắn lại đâm phập cây cặc nóng bỏng vào lỗ trước cũng đã lầy lội bùn nhão, đang không ngừng co thắt liên hồi!
Cảm giác đụng chạm khác biệt của hai lỗ huyệt lập tức chuyển đổi, lỗ trước ướt át lại chặt khít ôm ấp lấy khiến Điền Lôi sướng đến mức phải buông tiếng thở dài, cũng khiến Trịnh Bằng phát ra tiếng thét hoàn toàn khác lạ, chói tai và cao vút hơn hẳn.
Điền Lôi cứ thế bắt đầu cuộc xung phong cuối cùng, luân phiên cắm rút giữa hai lỗ huyệt đã bị khai phá triệt để mà không theo một quy luật nào cả. Lúc thì hung hãn đâm sầm vào hậu môn, cảm nhận sự siết chặt đến cực điểm, lúc lại đột ngột thọc thẳng vào lỗ trước, tận hưởng sự mút mát ấm áp ướt át. Mỗi một lần chuyển đổi đều mang đến những kích thích mới mẻ, khiến Trịnh Bằng hoàn toàn sụp đổ, van xin, khóc gào, rên rỉ đến mức chẳng thành lời.
Cuối cùng, Điền Lôi gầm gừ trầm thấp, ôm rịt lấy Trịnh Bằng vào lòng, dương vật chôn sâu ngập vào nơi tận cùng của lỗ trước cậu. Cú tiến vào này dũng mãnh và sâu thẳm hơn bất kỳ lần nào trước đó, phần đầu khấc như húc tung một lớp màng cực kỳ mềm mại, chọc thủng một cửa ải chật hẹp chưa từng có, hung hãn xông thẳng vào một không gian eo hẹp hơn, nóng rẫy hơn, chật chội hơn, như có sinh mệnh đang co bóp mút mát mãnh liệt — đó chính là tử cung non nớt chưa từng vương bận bụi trần!
"Ư a——! Vào rồi... đâm đến... tử cung rồi...!" Trịnh Bằng phát ra một tiếng thét gần như thảm thiết, cơ thể như một cánh cung bị bẻ cong lập tức căng cứng đờ, mười ngón chân co quắp cuộn tròn. Cảm giác kinh hoàng khi bị xâm nhập thẳng thừng vào nơi sâu thẳm nhất, bí mật nhất của cơ thể, hòa lẫn với cảm giác no căng xé rách khó có thể diễn tả bằng lời, ngay lập tức đập nát bấy mọi phòng tuyến ý thức của cậu.
Điền Lôi cũng bị sự chật khít và nhiệt độ cao ngất ngưởng ở chốn sâu thẳm ấy làm cho tê dại cả da đầu, sướng đến mức run rẩy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. "Đụ má... tử cung của thằng nhóc mười sáu tuổi... mút giỏi đến thế cơ à..." Hắn thở hổn hển, cảm nhận được cái không gian bé xíu bên trong người dưới thân đang co giật điên loạn và mút mát mãnh liệt, như muốn hút cạn kiệt cả linh hồn hắn. Hắn không hề nương tay giữ lại chút nào nữa, dồn hết thảy mọi dục vọng và khao khát chinh phục trút sạch sành sanh, tinh dịch nóng bỏng phun trào mạnh mẽ, trực diện, xả một lượng lớn lấp đầy tận cùng bên trong cái tử cung non nớt vừa mới bị hắn cưỡng ép khai phá.
Trịnh Bằng bị những tia bắn mạnh bạo và cảm giác nóng ran thấu tận xương tủy kích thích đến mức toàn thân run rẩy kịch liệt, phía trước phun vọt ra một dòng chất lỏng loãng. Cậu chạm đến một đỉnh cao trào chưa từng có, suýt chút nữa khiến cậu ngất lịm đi, ánh mắt triệt để dại ra thất thần, cổ họng chỉ còn phát ra được những tiếng khò khè vô nghĩa như thể đã bị chơi cho hỏng bét hoàn toàn.
Khi dương vật Điền Lôi rút ra khỏi cơ thể, cả hai lỗ của Trịnh Bằng đều không thể khép lại được nữa. Lỗ trước lại càng thê thảm hơn khi có một lượng lớn tinh dịch đặc sệt quện lẫn nước dâm từ miệng tử cung và phần thịt huyệt bị nong rộng trào ra xối xả, chảy ròng ròng dọc theo gốc đùi đang run rẩy của Trịnh Bằng, biến tấm ga trải giường thành một bãi lầy lội. Lỗ sau cũng chầm chậm rỉ ra thứ tinh dịch được bắn vào từ trước đó.
Trịnh Bằng nằm sấp xõa xượi trên tấm ga tối màu, toàn thân ướt sũng mồ hôi, mái tóc đen nhánh bết dính vào đôi gò má và vầng trán đang ửng đỏ bừng bừng. Ánh mắt cậu trống rỗng thất thần, đồng tử mất đi tiêu điểm, khẽ hé miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở vỡ vụn nho nhỏ. Cơ thể cậu chi chít đủ loại dấu vết, từ cần cổ cho đến tận mắt cá chân, chẳng có nơi nào là không đang tố cáo sự chiếm đoạt điên cuồng mà cậu vừa phải trải qua. Hai điểm nhỏ trước ngực sưng đỏ dựng đứng, trên bộ ngực hơi nhô lên vẫn còn in hằn những vết răng cắn rõ mồn một. Vòng eo thon thả và mặt trong đùi chi chít những dấu ngón tay vò nắn và vết bầm tím. Còn nơi bắp vế giữa hai chân lại càng thê thảm không nỡ nhìn — lỗ trước sưng đỏ tấy lật tung ra ngoài, hệt như một bông hoa đã bung nở quá độ, miệng tử cung dường như vẫn chưa thể khép lại hoàn toàn, chậm rãi nhỏ giọt tinh dịch đặc sệt; lỗ sau cũng khẽ khàng hé mở, để lộ ra phần thịt hồng hào non nớt đầy quyến rũ bên trong, cũng không ngừng trào ra tinh hoa của người đàn ông, chảy men theo khe mông...
Cả người cậu toát lên một thứ vẻ đẹp tan vỡ tột cùng sau khi đã bị sử dụng một cách triệt để, bị ép đến sát giới hạn, sự thanh thuần và dâm đãng đan cài quấn quýt lấy nhau, khiến người ta vừa nảy sinh lòng thương xót khôn nguôi, lại vừa không nhịn được khao khát muốn tàn nhẫn hơn nữa để phá hủy và chiếm đoạt cậu. Ngón tay Điền Lôi chầm chậm lướt qua lớp da thịt đẫm mồ hôi của cậu, dừng lại ở hai cửa huyệt vẫn đang khẽ co rút, nhả ra tinh dịch, hắn nhẹ nhàng ấn xuống, cảm nhận sự co giật và nhiệt độ cao ngất ngưởng bên trong, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thỏa mãn mãn nguyện của kẻ đi chinh phục. Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên chiếc bụng nhỏ của Trịnh Bằng đang hơi nhô lên vì ngậm đầy tinh dịch, nơi đó đang chứa đựng dấu ấn chinh phục cuối cùng, và cũng là sâu thẳm nhất của hắn.
【Video kết thúc】
【Khu trao đổi ẩn danh 》Khu chuyên đề Nguyệt Nguyệt】
Mẹ kiếp! Bộ phim 《Sự Hy Sinh Của Thiếu Nữ Bán Hoa》 này! Quá cháy!
====1 !Dick_Tester 2028-2-14 23:07:11
Mới xem xong, tao chết lâm sàng rồi, cái cốt truyện này, cái diễn xuất này, cái quy mô này, phá thân cả hai lỗ, đáng giá gấp vạn lần tiền vé luôn.
====2 S1l3nt_Scr3am 2028-2-14 23:10:05
Tao biến thái vl, tao thích quá đi mất...
====3 mb0_J0y 2028-2-14 23:12:44
Cặc tao sục đến tóe máu luôn rồi, ai đền cho tao đây!
====4 L0st_B0y 2028-2-14 23:15:29
Tiếng gào thét lúc phá trinh tuyệt cú mèo, nghe mà xót xa đứt ruột nhưng cặc tao lại càng cứng thêm! Xong đoạn sau máu me lẫn nước nôi lênh láng, kích thích thị giác kéo căng max bình! Anh ⚡ đúng là ác thật, đéo nương tay nương chân tí nào, đâm xuyên thẳng tắp luôn. Mà chắc máu đó là dùng đạo cụ thôi, chứ ả này đã bị bóc tem từ đời thuở nào rồi.
====5 _Sigma_ 2028-2-14 23:18:33
Chuẩn mẹ rồi, nhưng tuyệt phẩm nhất đéo phải là đoạn khai phá lỗ đít à? Nguyệt khóc lóc gào thét kêu 'đừng', lúc bị con cặc thật nhét vào lỗ sau, cái mông cứ run lẩy bẩy như cái sàng, đéo giống diễn tí nào...
====6 B!gTh!cc 2028-2-14 23:21:17
Hai lỗ! Vãi cả lồn thật sự quay luân phiên hai lỗ! Mặc dù không cắm cùng một lúc nhưng cái trò chuyển đổi lỗ đó! Lỗ trước bị đụ nát bét tè nhè vẫn còn rỉ nước ừng ực, lỗ sau lại chặt cứng ngắc nuốt trọn cự vật. Nguyệt bị đụ đến ánh mắt dại đi luôn, bụng nhỏ có phải hơi hơi phồng lên không vậy? Bắn bao nhiêu vào trong đó thế?
====7 F_U_C_K_Y0U 2028-2-14 23:24:02
Dáng vẻ Nguyệt ngủ say lúc cuối, trông giống hệt như con búp bê đồ chơi bị chơi hỏng mất rồi, chỉ muốn ôm ấp nâng niu rồi nhẹ nhàng đụ thêm nháy nữa...
====8 An0n_D0g 2028-2-14 23:27:19
Tự tưởng tượng bản thân là Lôi Tổng, sướng bay mẹ não. Vừa có tiền vừa có quyền, thiếu nữ song tính mười sáu tuổi khóc lóc cầu xin ỉ ôi mà vẫn bị đụ đến mức chảy nước lênh láng, hai lỗ trước sau đều in hằn hình dạng con cặc của tôi, cuối cùng đụ xong còn vỗ mông phủi đít rời đi, hoàn mỹ.
====9 GoDz!ll4_ 2028-2-14 23:30:55
Chỉ có thể nói là quá sức kích thích...
====10 P0wer_UP 2028-2-14 23:33:41
Trình diễn xuất của Nguyệt đỉnh của chóp đấy, cái vẻ non nớt, hoảng sợ, bị ép phải phục tùng nhưng dần dần đắm chìm vào nhục dục, diễn y như thật, ăn đứt mấy thằng tiểu thịt tươi mặt đơ như tượng. Anh ⚡ thì khỏi phải bàn cãi rồi, cầm thú từ trong xương tủy, chỉ bằng ánh mắt thôi cũng đủ lột sạch sành sanh quần áo của người ta. Tao nguyện phong cho hai người này làm cặp đôi ảnh đế song sát của OnlyFans, quay thêm nhiều phim có cốt truyện như thế này nữa đi, tạo phúc cho anh em đồng đạo.
====11 Slurp_Slurp 2028-2-14 23:36:28
Xin link full 4K không che! Tao muốn soi rõ mồn một từng cọng lông lúc phá trinh Nguyệt Nguyệt, còn muốn soi cận cảnh hai lỗ thi nhau nhả tinh dịch sau khi nội xạ nữa! Có anh em nào quay lại được bản siêu nét chưa?
====12 _D3monSp4wn_ 2028-2-14 23:40:02
Lần sau làm cái kịch bản bạo dâm hơn nữa đi? Tỷ như Lôi Tổng xơi chưa no nê nên bắt cóc luôn Tiểu Nguyệt đem về nhốt làm nô lệ tình dục dài hạn? Office play? Hay là Car sex play? Mẹ kiếp, tôi vừa mới ra trại cai sắc xong, mà giờ lại đéo thể nào cai nổi nữa rồi...
====13 M0th3rFucker 2028-2-14 23:43:19
Bàn về độ dâm đãng đĩ thõa thì đéo ai qua mặt được Nguyệt, cái thể chất song tính này đúng là cực phẩm bệ đỡ súng trời ban.
====14 !!!!!!!! 2028-2-14 23:46:07
Đã sục trắng dái ba phát liên tiếp, đéo còn nổi một giọt nào. Đề nghị đổi cmn tên phim thành 《Nhật ký chế tạo món đồ chơi thịt độc quyền của Tổng tài》.
====15 H0t4You 2028-2-14 23:49:33
Đôi cẩu nam nam này ôm dã tâm vắt kiệt tinh dịch của toàn thể anh em trên OnlyFans hay gì...
====16 B0ne_Dr1ll 2028-2-14 23:52:58
Dù sao thì tao cũng đéo chịu nổi nhiệt nữa rồi, nãy giờ tôi toàn nhắm mắt tưởng tượng mình là Lôi Tổng thôi...
====17 Xx_Pl0tter_xX 2028-2-14 23:56:41
Độ hot nổ tung nóc nhà rồi, leo mẹ lên Top 1 Trending của OF luôn. Dự là lại kéo thêm một bầy fan cuồng vì cái cơ thể song tính của Nguyệt Nguyệt mà vung tiền đăng ký.
====18 R4v3n_ 2028-2-15 00:00:14
Nói trắng ra, cái kịch bản này, từ chênh lệch quyền thế, cưỡng hiếp, thiếu nữ bán hoa, phá thân, cho đến chơi lỗ luân phiên... quá trời yếu tố, nhắm chuẩn xác từng centimet vào cái fetish của anh em!
====19 G!gaCh4d 2028-2-15 00:03:47
Địt con mẹ, xem xong tự nhiên lại rạo rực muốn cày lại bộ 《Quan Hệ Giám Hộ》, cái phân đoạn Nguyệt mặc đồng phục bị ông chú ⚡ lột đồ kiểm tra cơ thể cũng cháy vãi nồi, má nó chứ tôi sắp bị hai đứa này đụ cho đột tử mẹ nó rồi...
====20 L!qu1d_Sw0rd 2028-2-15 00:07:26
(Lược bỏ các thảo luận sau)
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top