redamancy.
(*) redamancy (noun) (english) một tình yêu trọn vẹn, khi em yêu người đó, người đó cũng yêu em; the act of loving someone who loves you, a love returned in full.
/
i.
trong tim yu jimin bung nở một đoá hoa. một đoá hoa uchinaga aeri vô tình gieo vào giữa lồng ngực nàng từ thuở nảo nao. một đoá hoa jimin giữ trong lòng suốt tháng rộng ngày dài.
song nàng vẫn chẳng coi ấy là một điều tốt lành gì cho cam. những khi nàng giật mình tỉnh giấc giữa đêm hoang, rùng mình không phải vì những cơn rét dai dẳng đậu trên bậu cửa sổ, đâm xuyên qua từng mảng da thịt, mà là vì những cánh hoa đang dần lấp đầy lồng ngực của nàng, nơi đã từng cằn cỗi và khô khốc đến cùng cực. những khi nàng cuồng dại nhớ em, nhớ em, nhớ em đến độ hai hốc mắt cay xè và rơi lả tả từng cánh hoa. hoặc những khi cổ họng bỏng rát và nghẹn ứ, nàng khẽ thầm thì bên vành tai em.
jimin tự nhủ với chính mình, bằng tất cả những gì nàng có, nàng căm ghét những mầm hoa aeri đánh rơi vương vãi trong trái tim nàng đến tận xương tuỷ.
ii.
nàng từng thấy một kẻ ngạo mạn dám đặt mình cạnh bên aeri, kiêu hãnh nói rằng hắn nắm rõ em như lòng bàn tay. nàng biết em không để tâm, hình như em vẫn đau đáu trông lên nền trời xanh thẳm, hoặc nghĩ xem độ nào sa mạc sẽ vơi bão cát, hay liệu những cơn nóng gắt gao có dịu đi. chắc mẩm em vẫn mơ về một ngai vàng sáng loáng và một vương quốc ánh lên sắc hoàng kim dưới nắng chiều.
uchinaga aeri không để tâm, nhưng yu jimin thì có.
đó là lần đầu tiên nàng thấy những cánh hoa rực đỏ sắc huyết căm phẫn đốt rụi tim mình. lần đầu tiên aeri trông thấy màu xám ngoét hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt nàng đang hằn lên đầy rẫy gân xanh. và cũng là lần cuối cùng người ta thấy một kẻ ngu ngốc nào dám mò đến tán tỉnh uchinaga aeri.
yu jimin đã không hài lòng. nàng biết em cần nàng, ít nhất là vào lúc này. em vẫn cần nàng cho giấc mộng vương giả của em. em vẫn cần nàng để trút cho bằng hết thứ tình cảm hời hợt và dư thừa theo em từng năm tháng. vậy nên nàng tự cho mình cái bổn phận giữ chặt em bên cạnh, đặt tim em giữa lồng ngực nàng thay cho một trái tim hấp hối đang chết mòn vì những cánh hoa, ru yên những cuồng loạn giữa đời bệch bạc. nàng thấu rõ điều đó, và aeri cũng vậy.
- tôi hận em.
- tôi cũng yêu chị.
aeri cười xoà. và jimin dần nhận ra điều còn tàn nhẫn và tồi tệ hơn cả những đoá hoa rực đỏ đầy phẫn uất.
aeri vẫn để yu jimin làm những điều nàng muốn. và em lạnh nhạt lờ đi từng cánh hoa nát bấy trước mặt mình. em không hiểu nàng, cũng không tự gò ép bản thân phải hiểu nàng. sau tất cả, uchinaga aeri chẳng hề muốn trao cho nàng một chút gì gọi là thương hại rẻ rúng.
nàng ôm em bịn rịn như thể cả một đời bạc nàng không thể để mất một người nào như thế nữa. những cánh hoa leo lắt hình như lại cháy rực hồn người một thứ tình cảm không bao giờ tắt. tay nàng dịu dàng miết lên mái tóc dấp dính của em, yu jimin thấy những ánh sao rỡ ràng trong mắt aeri chậm chạp nhoè đi và khẽ đong đưa. tháng chín ướt sương lọt thỏm trong tay em nóng ran, khéo ôm vừa thêm một mối tình nở hoa suốt những tháng đông chí sau này. giọng em thì thào làm nghiêng ngả đất trời lồng lộng trong nàng, jimin. đau.
yu jimin cười một thoáng hoa rơi. đột nhiên nàng thấy ưng tên mình ghê gớm.
iii.
jimin từng nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc khi những cánh hoa lụi tàn và hồn nàng sẽ khô cong.
có lẽ vậy.
aeri dần dà cảm thấy bất an khi hương thơm dịu nhẹ của hoa quyện với mùi nồng nặc của máu tanh vờn quanh cánh mũi mỗi khi jimin gồng mình lên và ho sặc sụa, tưởng chừng cổ họng nàng đã toạc ra một vệt dài và hình như có kẻ nào đó đang bóp nghẹt trái tim nàng. nhưng rồi nàng sẽ lại nói với em rằng nàng vẫn ổn, ổn một cách gượng gạo và gò ép để em thôi bận tâm vào những thứ vẩn vở. uchinaga aeri buông tiếng thở dài, em không biết rằng nàng nói dối tệ hại và lộ liễu đến độ này.
đoạn, jimin đột ngột đứng dậy, không quên đặt một nụ hôn sâu lên cánh môi em đỏ như màu dâu chín, thầm thì một câu ngắn cũn bên vành tai aeri rồi quay ngược trở lại cánh cửa. bóng lưng nàng dần khuất, để lại những cơn rét cóng cuộn tròn và đổ xô vào phòng, aeri cảm thấy việc hô hấp của mình trở nên nặng nề khó nhọc hơn bao giờ hết. lời nàng rủ rỉ sau cuối xoáy sâu vào trong trí óc em và bướng bính bám chặt trong đó, không hề có ý định rời đi.
đừng đợi tôi.
hôm ấy trời ủ dột. những cánh hoa héo rũ vẫn im lìm trên bậu cửa sổ. và những ngày sau đó, yu jimin không quay trở lại nữa.
iv.
- aeri.
jimin thều thào đầy mệt mỏi, dịu dàng miết nhẹ làn môi em. bóng lưng nàng chìm vào bóng đêm, nhưng những vệt sáng trong mắt nàng vẫn nguyên vẹn như lần cuối nàng rời đi, như thể đôi đồng tử của nàng đã lấy hết đi hào quang của những tinh tú treo trên bầu trời ngoài kia.
- jimin?
aeri nhướn cao mi mắt, nhoài người ra khỏi tấm chăn dày cộm và khéo vòng tay qua cổ nàng. nàng thấy em dường như đang tan chảy trong vòng tay. mặc những cơn choáng váng vẫn hành hạ trí óc nàng, nàng lại thầm thì, từng đợt sóng lại cuộn trào trong tim, gắt gao tung bọt nước trắng xoá.
yu jimin chẳng có bất cứ thứ gì, ngoại trừ uchinaga aeri.
- em nói dối tôi lần cuối được không?
uchinaga aeri im lặng một cách đầy tang thương, cố ý để jimin phải lặp lại lần thứ với giọng khản đặc và ẩm ướt hơi máu, như thể em đang cố vớt vát lại từng ngụm hi vọng về một yêu cầu khác không tuyệt vọng đến thế này. em đã có nhiều hơn một lần hụt hẫng trong những ngày bên cạnh nàng, và em cũng đã từng nghĩ rằng em sẽ chẳng bận tâm đến thế, nhưng giờ đây em tự hỏi tại sao từng chữ nơi bờ môi nàng lại tàn nhẫn đâm thẳng vào tim em vụn vỡ. vì thế aeri không có bất cứ thứ quyền lợi xa xỉ nào để chấp nhận một yêu cầu khác.
cổ họng aeri khô khốc tựa một kẻ đang chết khát giữa sa mạc bỏng rát, nhưng có một điều gì đó vẫn thôi thúc em đáp lại.
- tôi yêu chị.
chưa từng có một lời hứa hẹn vĩnh hằng, aeri biết rằng nàng chẳng mong cầu một thứ bất diệt. nàng chỉ yêu em. yêu em đến độ chẳng muốn em yêu nàng. nàng từng đem lẽ kì quặc ấy nói với aeri chỉ để thứ tình yêu tàn tạ bèo bọt của nàng rơi vào một miền xa xăm trong kí ức của em. cho tới lúc nàng chết. hẳn rồi. và nàng hẹn gặp em nơi miền đất hứa sáng rực, sau khi em giành lại thứ vinh hoa em sẵn sàng đem cả đời để đánh đổi, sau khi em đi qua một đời viên mãn mặc nhân gian ồn ã điên đảo. hẹn gặp em nơi ấy, yêu dấu của nàng. uchinaga aeri của nàng.
ánh sáng mờ nhạt dường như sắp tắt trong đôi mắt nàng như đang cáo buộc aeri rằng em là một kẻ man trá đáng khinh. aeri run rẩy níu lấy trái tim nàng.
liệu rồi em nuối tiếc được bao lâu?
yu jimin hôn lên môi em chóng vánh và kiên quyết rời đi. tiếng gót giày chạm lên nền đất lạnh đẩy tâm trí uchinaga aeri vào hư không.
nhưng dẫu thế nào, nàng vẫn sẽ trao em một ngàn cánh hoa rực rỡ và hàng vạn những mảnh vỡ trái tim mình, mang về cho em ngôi báu vốn dĩ thuộc về em và một kết thúc đời đời viên mãn. gửi uchinaga aeri thân ái, vĩnh viễn nàng vẫn còn yêu em. thậm chí nếu vĩnh viễn có lụi tàn, nàng vẫn sẽ còn yêu em. yêu em.
có lẽ aeri sẽ chẳng bao giờ biết rằng những cánh hoa bắt rễ trong trái tim nàng đã bung nở lấp đầy cơ thể nàng. có lẽ aeri sẽ chẳng bao giờ biết đến cảm giác cay xé và nghẹn đắng khi nàng không thở nổi, hay khi đôi mắt nàng bắt đầu rỉ máu và chỉ chực bật nhào ra. có lẽ aeri sẽ chẳng bao giờ biết rằng nhành hoa nàng vẫn luôn đem theo đã nhuộm đỏ hỏn một mảng da thịt nàng, lấp đầy và đâm thủng cuống họng nàng, cũng là minh chứng cho thứ tình yêu vụn vỡ cháy bỏng của một kẻ sa đoạ, cuồng loạn đốt rụi nửa đời người.
trong tim yu jimin rực đỏ một đoá hoa.
nhưng hoa tàn rồi, ai còn ở lại?
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top