6. cơn đau

Cậu cố gắng gục đầu vào bàn, tay đặt lên bụng để giảm bớt cơn đau, nhưng cậu không thể tập trung vào bài giảng được. Chết thật, Mỗi lần giáo viên giảng, tiếng nói của thầy và vào bên này rồi bắt quá bên kia không thể nghe được cứ tập trung vào nổi đau thôi. Mọi thứ trong lớp trở nên mờ mịt, chỉ còn lại những cơn đau nhói âm ỉ ở bụng.

Đầu óc Shunichi cứ xoay mòng mòng. Cứ cái đà này thì sẽ không tiếp thu được bài giản mất nhưng biết làm sau được.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng tập trung vào những cơn gió nhẹ, nhưng không sao tránh khỏi những cơn đau nhói ở bụng. Những cơn đau đó như một sự nhắc nhở về sự yếu đuối của cậu. Cậu không thể phản khán đó là sự thật quá đổi phủ phàn vì nhiều lý do khác nhau một là cậu không muốn rắc rối hai là cậu yếu thật T.T

Thỉnh thoảng, ánh mắt của Moka từ góc lớp lại lướt qua, như thể đang quan sát cậu. Những lời chế giễu vẫn vang lên trong đầu Shunichi, dù ả đã quay đi rồi.

Tại sao chứ, cậu đã làm gì sai? Cậu chỉ muốn được sống một cách yên ổn thôi mà cũng khó đến vậy sao?!

Shunichi thở dài, cậu không muốn mình là mục tiêu cho những trò chơi tàn nhẫn đó nữa. Nhưng có lẽ, chỉ có mình cậu mới có thể thay đổi được. Nhưng làm sao đây, khi ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ?

Thời gian cứ trôi qua, nhưng cậu không thể nào bắt kịp được. Tâm trí cậu chỉ nghĩ đến một điều duy nhất-đó là làm sao để vượt qua những ngày như thế này.

Nói thật đây là lần đầu tiên câui bị đánh mạnh như vậy mỗi lần bị chặn là chỉ trêu, sao đó là đánh đánh vào đầu này lại ra tay mạnh như vậy cậu không thể lường trước được.

_

Shunichi đi bộ ra bãi đỗ mà bác Oyama đã đợi sẵn, đó là tào xế của gia đình cậu mà bây giờ thì phụ trách đưa rước cậu, bác ấy tốt bụng hiền hậu nói thật thief bác ấy còn tốt hơn người anh trai nào đó, tay vẫn ôm lấy bụng, cố gắng giảm bớt cơn đau đang dày vò cơ thể.

Về đến nhà!

Khi cậu vào đến phòng khách dó tướng đi hơi kì lạ nên cậu có chút sợ nếu bọ ai phát hiện mình bị bắt nạ, Nhưng-cậu không ngờ lại gặp Hirata. Hắn đang ngồi trên ghế sofa, chăm chú nhìn vào điện thoại, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua màn hình mà không để ý đến cậu.

Bình thường thì hiếm lấm mới thấy anh Hirata ngồi ở phòng khách nhưng này. Tuy là có thấy đỗi không có ở lỳ trong phòng nữa nhưng cũng... không đán kể.

Shunichi ngập ngừng một chút, rồi cũng chào khẽ:

"Chào anh."

Nhưng không có tiếng trả lời. Hirata vẫn im lặng, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. Có vẻ như hắn không hề chú ý đến sự hiện diện của cậu.

Cảm giác ấy khiến Shunichi cảm thấy không khác gì một bóng ma vô hình. Hắn vẫn không để ý đến cậu như mọi khi, dù rằng cả hai sống chung dưới một mái nhà. Dù cậu đã chào hắn, dù cậu đã cố gắng lên tiếng, nhưng Hirata vẫn không thèm đáp lại.

Shunichi đứng đó một lúc, không biết phải làm gì. Cậu không muốn làm phiền, nhưng cũng không thể chịu đựng cảm giác bị bỏ rơi. Cậu nhìn xuống sàn nhà, rồi lại nhìn vào Hirata, nhưng hắn vẫn cứ như một bức tượng-có mặt ở đó, nhưng lại chẳng có chút quan tâm nào đến cậu.

Cuối cùng, Shunichi thở dài và bước vào phòng mình. Mặc dù cậu không muốn nghĩ đến điều này, nhưng cảm giác cô đơn vẫn luôn đè nặng trong lòng. Dù sống chung nhà, nhưng cậu vẫn cảm thấy như thể mình hoàn toàn cô lập. Hirata không quan tâm đến cậu, cũng như mọi thứ xung quanh cậu dường như đang chống lại cậu vậy.

" Càng lúc càng đau thế này "

Mệt quá, tay cứ ôm lấy bụng Như muốn giảm đi cơn đau nhưng không thành* nếu như cái đà này thì sẽ bị phát hiện mất*

Nhưng đó quá mệt nây cũng thiếp đi lúc nào cũng không hay.

_
Shunichi thức dậy trong bóng tối mờ mờ của căn phòng. Cậu không rõ mình đã ngủ bao lâu, nhưng cảm giác đau đớn ở bụng vẫn không hề dịu đi, thậm chí có phần còn âm ỉ hơn. Cơn đau ấy kéo dài suốt từ lúc bị đánh đến giờ, khiến cậu không thể nào nghỉ ngơi thoải mái được.

Cậu chậm rãi ngồi dậy, tay vẫn ôm lấy bụng, cảm nhận sự đau nhức. Khi nhìn vào gương, đôi mắt cậu không khỏi mở to. vết bầm tím dưới lớp áo đồng phục chưa kiệp thai hiện rõ ràng, như một bằng chứng không thể chối cãi về những gì đã xảy ra sáng nay. Cậu không biết nên cảm thấy gì khi nhìn thấy chúng. Sự đau đớn thể xác có lẽ là điều dễ chịu nhất so với sự đau đớn trong tâm trí.

Cảm giác nhục nhã bao trùm lấy cậu.

"Mình đúng là yếu hơn cả con gái rồi, thảm hại thật."

Cậu thở dài, tự mỉa mai chính mình. Lúc này, tất cả mọi thứ đều như vô nghĩa. Bị bắt nạt, không có ai bên cạnh bảo vệ, mà chỉ có một cái nhìn thờ ơ từ Hirata-cậu thấy mình giống như một con rối, bị vứt bỏ và bị chà đạp.

Mặc dù bụng vẫn đau nhức, nhưng cậu không thể để bản thân mình thụt lùi hơn nữa. Cậu thay bộ đồng phục và nhìn vào gương lần nữa. Cố gắng chỉnh lại tư thế, Cậu quyết định bỏ qua chúng, vì giờ không phải là lúc để suy nghĩ về chúng. Dù sao thì cũng chỉ là những vết bầm thể xác, nó sẽ lành lại, còn tâm hồn của cậu... sẽ không bao giờ tự chữa lành được nếu cứ mãi khép mình lại như thế này.

Cậu đứng dậy, bước ra khỏi phòng, lòng đầy mệt mỏi. Tối nay, cậu sẽ ăn xong rồi lại quay về với căn phòng và những suy nghĩ của riêng mình. Chỉ mong là có thể chịu đựng hết tất cả.

Shunichi bước xuống cầu thang, tay vẫn ôm bụng vì cơn đau chưa giảm bớt. Khi cậu bước vào phòng ăn, ánh mắt đầu tiên của cậu chạm vào dượng Hikaru. Dượng đang ở bên bàn ăn, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía cậu.

"Ngồi xuống ăn đi con,"

dượng nói với giọng ấm áp, như luôn làm khi thấy cậu mệt mỏi hay buồn bã. Dượng luôn là người chăm sóc cậu, người luôn cố gắng cho cậu một cuộc sống bình yên sau những biến cố trong gia đình. Nhưng dù có sự quan tâm của dượng.

*Mình đâu phải không có ai bên cạnh. Dượng luôn bên cạnh mình mà...*

Shunichi tự nhủ, cố gắng không để sự cô đơn bao trùm. Nhưng dù vậy, nỗi lo lắng và cảm giác bất lực vẫn không thôi hành hạ cậu. Cậu ngồi xuống bàn ăn, chậm rãi bắt đầu bữa cơm, nhưng tâm trí cậu vẫn không thể rời khỏi những cơn đau.

Đang khi cậu mải suy nghĩ chuyện không đâu thì...đột nhiên, một người khác bước vào.

Shunichi ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi ngạc nhiên. Người bước vào là Hirata. Hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng đó, ánh mắt không hề nhìn vào Shunichi, mà chỉ hướng về phía dượng. Shunichi không thể nói gì, chỉ biết im lặng. Mỗi lần đối diện với Hirata, cậu luôn cảm thấy có một khoảng cách mơ hồ, như thể hắn luôn ở một thế giới khác với cậu.

Dượng Hikaru mỉm cười nhìn Hirata:

"Ngồi xuống ăn đi con."

Hirata ngồi xuống, chẳng nói chẳng rằng, chỉ chăm chú vào bát cơm trước mặt. Dù ngồi cùng bàn, nhưng bầu không khí giữa họ chẳng hề có chút thân mật. Hirata không hề để ý đến Shunichi, và cậu cũng không muốn gây sự chú ý thêm. Cả hai người như những kẻ xa lạ cùng chung sống trong một mái nhà.

Shunichi tiếp tục ăn, không nói gì, chỉ tập trung vào bữa ăn * dù có chào thì anh ấy cũng đâu có để tâm*.

Nhưng mọi thứ xung quanh cậu lại như mờ đi. Cơn đau ở bụng vẫn không giảm bớt, và dù dượng có cố gắng tạo không khí ấm cúng.

Shunichi tiếp tục ăn, nhưng tay cậu cứ mệt mỏi, đôi lúc run nhẹ. Cảm giác đau đớn trong bụng không ngừng tăng lên, khiến cậu không thể tập trung vào bữa ăn. Cậu không hiểu tên đó đã đánh vào chỗ nào mà cơn đau lại trở nên dữ dội đến vậy.

Mắt cậu bắt đầu mờ đi, đầu óc choáng váng. Cậu không thể ăn thêm nữa, và cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, Shunichi buông đũa xuống bàn. Một chút tiếng động khi chiếc đũa rơi khiến dượng Hikaru chú ý.

"Shunichi, con sao vậy?" Dượng nhìn cậu, đôi tay vội vã đặt xuống bàn, đứng dậy.

Shunichi chỉ có thể nhìn dượng một cách mơ màng, cảm thấy như cả thế giới này đang quay cuồng quanh mình. Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có thể thều thào.

"Đau... "

Không thể giữ tỉnh táo thêm nữa, Shunichi cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong cơn đau, và cuối cùng, không thể giữ được nữa, cậu gục xuống, ngất đi ngay tại bàn ăn.

Dượng Hikaru hoảng hốt, vội vàng đi đến, mắt nhìn chằm chằm vào đứa con trai nuôi mà ông yêu thương. Ông không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Shunichi!"

Hikaru gọi, nhưng không có phản ứng. Cảm giác lo lắng, hoảng hốt dâng trào trong lòng ông.

Trong khoảnh khắc đó, chỉ có sự im lặng và nỗi lo lắng không nguôi của dượng Hikaru.

Hirata vẫn ngồi ở bàn ăn, vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra * nó bị làm sao đấy*. Cảnh tượng vừa diễn ra khiến hắn hơi bất ngờ.

Trong khi Hikaru đưa Shunichi lên phòng và bảo người gọi bác sĩ, lo lắng gọi điện cầu cứu. Tiếng gọi vội vã, tiếng chân chạy loạn xạ quanh nhà, nhưng Hirata thật sự phải làm gì bây giờ đây

Hắn định đứng lên nhưng lại ngồi xuống, định đứng lên tiếp và lại ngồi xuống nói thật thì hắn cũng không biết phải làm gì trong cái tình huống này.

Hirata vẫn giữ vẻ im lặng của mình, ánh mắt hơi dao động. mội người hay thấy Hirata luôn thờ ơ với shunichi và có phần lạnh lùn nhưng mối quan hệ của hắn với Shunichi từ trước đến nay vẫn chỉ là một khoảng cách vô hình. Và hôm nay, cái khoảng cách đó lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #sin