Thể loại hiện đại - cưới trước yêu sau - Ngược trước ngọt sau - có H - Kết HE - Sinh tử vănTổng tài cao lãnh công x Ôn nhu hiền lành thụ (lừa người đó🤣)Nội dung câu truyện giống như tiêu đề của truyện, xúc tích, dễ hiểu🥰🥰🥰Bản quyền thuộc về tác giả, mấy bạn đừng reup ở bất cứ nơi đâu. Cảm ơn…
Cậu không yêu cô, do ba mẹ ép nên cả 2 phải lấy nhau. Chỉ vì hiểu lầm cô không còn trong trắng mà cậu đã xa lánh cô, tìm mọi cách trốn tránh và đuổi cô ra khỏi nhà sớm nhất có thể...Rồi 1 ngày nào đó liệu cô có rời đi hay không???…
Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad xanhnuocbien và wordpress xanhnuocbien.wordpress.com. Mọi trang web khác đều là hàng ăn cắp!Bản edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng KHÔNG REPOST, KHÔNG CHUYỂN VER!*Lưu ý: Bản trên wattpad sẽ không sửa lỗi/không beta. Khuyến khích đọc trên wordpress để có trải nghiệm tốt hơn.…
Thẩm Thất là một tử sĩ luôn theo bên người Huyên Vương Thẩm Trọng Hoa, cũng là nữ nhân của Huyên Vương hắn.Nhưng trớ trêu thay lại chẳng phải là nữ nhân trong tâm của hắn.Kiếp trước, nàng yêu hắn, nhưng hắn lại vì nữ nhân mà hắn sủng ái bất chấp tất cả đem nàng đi hòa thân thay cho nàng ta, lại gả phải một tên hôn quân nổi tiếng tàn bạo ở Bắc Quốc, thậm chí còn ban cho nàng rượu độc, hại chết nàng thì thôi đi, lại còn hại chết hài tử trong bụng của nàng và hắn.Thẩm Thất tâm can nguội lạnh , ở trước mặt Thẩm Trọng Hoa lúc này đã lên ngôi cửu ngũ chí tôn mà tự vẫn, chỉ cầu cho kiếp sau không cần gặp lại, lại không nghĩ rằng, ở thời điểm nàng trọng sinh lại trở lại khoảng thời gian nàng còn ở Huyên Vương phủ.Thời điểm mà không những có mặt của Thẩm Trọng Hoa mà còn có mặt của cả nữ nhân hắn sủng ái - Tô Liên Tuyết.Thẩm Thất không nghĩ giẫm lên vết xe đổ lần nữa, chỉ nghĩ đến việc tìm đường thoát thân, nhưng nào có ngờ hắn luôn đối với nàng tâm lạnh như băng, tùy ý để Tô Liên Tuyết khi dễ nàng, bỗng dưng lại thay đổi, quay ra sủng ái nàng ?Không đúng, là đổi tính?!-------------------------Tác giả: Chi CửuEditor: QingggWattpad: @qing126Personal blog/facebook: @heydzo.umbalaNguồn: wikidichĐây là truyện mình tự edit từ bản convert, vui lòng không re-up !…
Thể loại: lãng mạn, có H Số chương: 66 chương + 3 ngoại truyện Tác giả: Jenmieband Không chuyển ver, copy truyện. VĂN ÁN: Cô - con gái cưng của một ông trùm giới hắc đạo. Vì thua cược, ông đành ngập đắng nuốt cay bán con gái mình cho hắn. Hắn - con người lạnh giá, nghe tên thôi đã khiến cả hắc đạo và bạch đạo phải sợ hãi. Tình yêu liệu có chớm nở giữa 2 con người này.…
Hắn - một kẻ lạnh lùng, là ước mơ của bao nữ nhân trong thiên hạ. Nàng - một sát thủ, vì cứu cha mà bị xuyên không về Phong Thiên quốc. Lúc còn nhỏ hắn theo sư phụ luyện võ nào ngờ luôn bị "tiểu dạ xoa" lừa gạt, hắn thề một ngày gặp lại sẽ không tha cho nữ nhân này! Nàng xuyên không trở về kiếp trước vô tình gặp lại hắn, lần đầu gặp mặt nàng chửi thẳng vào mặt hắn, lần thứ hai nàng lừa hắn một cú đau đớn. Hắn lại một lần nữa thề rằng "dám đùa giỡn ta, lần sau gặp lại ta nhất định không tha cho nàng". Người ta nói oan gia ngõ hẹp quả không sai, ma xui quỷ khiến làm sao mà nàng lại trở thành hoàng hậu của hắn, hơn nữa nàng lại chính là "tiểu dạ xoa" khi xưa luôn chọc tức hắn. Và cuộc chiến kịch liệt bắt đầu! Mọi người trong cung ai nấy đều lo sợ: "Hoàng hậu nổi giận rồi, chạy mau!!!!" One! Two! Three! Start...........…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…