17




Một cái giấc ngủ này vẫn là không tốt lên được bao nhiêu, thân thể mệt mỏi khiến Nhậm Dận Bồng càng thêm hoài nghi bản thân mình hình như là sinh bệnh, dự định dành ít thời gian đến bệnh viện kiểm tra thân thể.


Áo sơ mi của Trương Gia Nguyên vẫn còn ôm trong ngực, Nhậm Dận Bồng đột nhiên nhớ đến một chuyện...Hôm qua, thời điểm người kia đem mình đưa về phòng, sẽ không nhìn thấy mấy cái quần áo ở đầu giường mình đi...


Thể diện cũng khó giữ được rồi...Nhậm Dận Bồng tựa vào gối đầu...Được rồi, trước mặt Trương Gia Nguyên bản thân mình cũng không còn cái gì gọi là thể diện đâu, từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến bây giờ thật giống như là luôn mất mặt...


Chân trần giẫm lên thảm lông mềm mại đi đến trước cửa sổ kéo lên rèm cửa bị đóng chặt, ánh mặt trời chói mắt khiến anh không khỏi nheo mắt.


"Tỉnh rồi?" Xoay đầu lại nhìn thấy Trương Gia Nguyên bưng một cái khay đi tới, đem chén cháo hoa trên khay đặt lên bàn trà, "Cháo rau xanh, điện hạ thức dậy quá muộn, hầu nữ trong phòng bếp đều đã ra ngoài mua thức ăn chuẩn bị cho bữa trưa."


"Ngươi nấu?" Nhậm Dận Bồng đi đến bên cạnh ghế sofa ngồi xuống, nhìn chén cháo còn tỏa ra hơi nóng trên bàn, "Có thể ăn được sao?"


"Có thể ăn được." Trương Gia Nguyên đem thìa đưa cho người kia, "Cháo được nấu rất lâu, không có hạ độc."


Nhìn chén cháo trước mặt, Nhậm Dận Bồng tuyệt đối không có nghĩ tới có một ngày mình như vậy mà lại cùng Trương Gia Nguyên hòa bình mà chung sống với nhau. Không khí kỳ quặc trong phòng khiến anh không thể không đem chén cháo này mà uống hết. Cùng với cháo hoa bình thường không có gì khác biệt nhưng bản thân mình lại từng ngụm từng ngụm nhỏ mà uống xong, đem chén đặt lại trên khay rồi tiếp tục vùi mình trên ghế sofa.


"Uống xong, ra ngoài."


Trương Gia Nguyên bất đắc dĩ cười thu dọn chén trên bàn, thời điểm đi đến trước cửa mới quay đầu nhắc nhở người kia vài câu, "Điện hạ vẫn là không nên xử lý công vụ, dù sao thì ngủ quá nhiều đầu óc dễ bị ngốc." Nói xong liền nhanh chóng khép cửa vừa vặn bị Nhậm Dận Bồng cầm lấy một cái gối ôm ném qua.


Nhậm Dận Bồng cảm thấy mình nhất định phải đi bệnh viện một chuyến, không đến được bệnh viện cũng có thể ghé qua một cái hiệu thuốc tùy tiện mua ít thuốc dạ dày.


Nhậm Dận Bồng ngồi trên xe ngựa đi vào trong thành liếc nhìn báo cáo mà quản lý nộp lên, có vài văn kiện đã được Trương Gia Nguyên xử lý qua, nhưng có vài văn kiện vẫn là phải cần anh tự mình phê duyệt. Nhìn thấy báo cáo lít nha lít nhít chữ khiến cho Nhậm Dận Bồng thực sự không hài lòng liên đới đến bản thân tại hội nghị cũng không có cái gì gọi là hòa nhã, trực tiếp đem quý tộc cùng quan lại chửi loạn một trận. Đám người bên dưới cho dù có không phục nhưng vẫn là kiêng nể thân phận thái tử của anh, mà tin tức tố mùi đàn hương đầy tính xâm lược trên thân quả thực khiến người khác không dễ chịu chút nào.


Bất quá điều kỳ quá chính là vị thượng tá đại nhân kia hôm nay cũng không xuất hiện ở phòng họp.


"Điện hạ, bây giờ cần quay lại biệt thự sao ạ?" Bước ra khỏi phòng hội nghị thủ vệ bước lên trước hỏi Nhậm Dận Bồng, bản thân anh vốn muốn quay trở về biệt thự lại nghĩ đến muốn tìm một hiệu thuốc mua ít thuốc dạ dày hoặc là có thứ gì đó có thể ngưng lại loại cảm giác không quen với khí hậu khó chịu này.


"Các ngươi ở đây chờ, ta muốn vào thành một chuyến."


Vì không muốn bị người khác chú ý, Nhậm Dận Bồng ghé vào một cửa hàng không tính là xa hoa, trong phòng thay đồ cởi ra âu phục đắc tiền, tiện tay cầm lên một kiện áo tay dài màu trắng cùng quần thể thao rộng rãi, nhìn qua giống như là sinh viên đại học.


Sau khi trả tiền liền vội vàng đi đến phòng khám bên cạnh, trước mặt bác sĩ nói qua triệu chứng khó chịu của mình, rồi cầm theo một túi thuốc vừa muốn rời đi liền ngửi được một cỗ hương hoa nhàn nhạt, gặp phải một cái Omega.


"Bác sĩ, tôi gần đây vẫn luôn liên tục mệt mỏi...Ăn uống đều không ngon, đầu lại rất choáng."


"Triệu chứng bình thường." Nhậm Dận Bồng nhìn vị bác sĩ kia đưa cho Omega kia một túi thuốc hoàn toàn khác với mình hơi nghi hoặc một chút," Thuốc vẫn là không thể uống nhiều, bảo Alpha của cậu bồi cậu nhiều một chút, thứ cậu cần nhất bây giờ là tin tức tố của Alpha."


Chờ Omega kia rời đi Nhậm Dận Bồng vẫn còn đứng ở cửa nhìn túi thuốc trong tay nghi hoặc lên tiếng, "Bác sĩ tôi và vị lúc nãy hình như là có cùng một dạng triệu chứng sao thuốc của ngài cho tôi cùng vị kia lại khống nhau..."


Bác sĩ vội vàng đem dữ liệu nhập vào máy tính, cũng không có ngẩng đầu lên nói, "Người ta là mang thai, cậu là Alpha đương nhiên không thể kê đơn cùng một loại thuốc."


Mang thai?


Nhậm Dận Bồng đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái...Tự như mỗi lần cũng Trương Gia Nguyên làm đều không có sử dụng bao...


"Sẽ không..." Nhậm Dận Bồng hồn bay phách lại bước ra khỏi phòng khám, vừa muốn rời đi lại trở vào bên trong hướng y tá bên cạnh nói, "Xin lấy giúp tôi một que thử thai...Không, mỗi loại đều lấy một cái."


Ngồi trên xe ngựa quay về biệt thự Nhậm Dận Bồng thất thần nhìn túi thuốc trong tay ngay cả khi xe ngựa dừng lại cũng không biết, đợi đến khi thị vệ lái xe mở cửa xe mới vội vàng hấp tấp đem túi thuốc giấu trong áo khoác.


Trong phòng khách không có ai Nhậm Dận Bồng thở dài một tiếng quay về phòng đem cửa phòng cẩn thận đóng lại, sau đó đi vào phòng tắm.


Đang chờ kết quả, Trương Gia Nguyên không biết từ lúc nào đã đi vào phòng, dọa Nhậm Dận Bồng trực tiếp đem que thử trên tay vội vàng giấu sau bồn rửa tay.


"Ngươi làm gì! Cũng không có gõ cửa!" Nhậm Dận Bồng vỗ vỗ ngực tựa như tự trấn định bản thân, nhưng mà Trương Gia Nguyên cũng chỉ là nở nụ cười.


"Điện hạ đang làm chuyện xấu sao?"


"Đừng vu khống người tốt!" Nhìn Trương Gia Nguyên hoàn toàn không có ý định rời đi Nhậm Dận Bồng lúc này mới lên tiếng hỏi, "Chuyện gì?"


Trương Gia Nguyên chỉ chỉ đồng hồ trên cổ tay, "Đến giờ cơm, điện hạ xuống ăn một chút chứ?"


"Không đói, ngươi tự mình đi ăn đi..." Nhậm Dận Bồng thực sự muốn biết kết quả trên que thử thai, tận lực muốn đem người kia đuổi ra ngoài, "Ta buồn ngủ, muốn ngủ."


Ngón tay không ngừng miết lên bồn rửa tay, giống như có một loại cảm giác bí mật ẩn dấu khẩn trương quanh quẩn trên đỉnh đầu.


"Không được, ăn xong rồi ngủ tiếp." Trương Gia Nguyên cương quyết nắm lấy bàn tay còn ướt sũng nước của người kia kéo xuống lầu. Nhậm Dận Bồng cũng không có trốn thoát được chỉ có thể ngoan ngoãn theo hắn xuống lầu, thời điểm xuống cầu thang phá lệ mà cẩn thận.


Đi đến phòng ăn lại phát hiện thức ăn trên bàn cùng thức ăn mấy ngày trước kiểu dáng đều hoàn toàn khác biệt, hương vị cay nồng tựa như là khích thích người ta muốn ăn, Nhậm Dận Bồng nhìn ớt xào thịt trước mắt nhịn không được nếm thử một gắp.


Trương Gia Nguyên cẩn thận chăm chú nhìn người kia, nhìn lúc anh đem một miếng thịt đưa đến bên miệng đôi con mắt cũng trở nên lấp lánh. Không đúng...Người kia đổi âu phục nhậm chức khi nào? Áo dài tay màu trắng, quần thể thao rộng rãi nhìn thế nào cũng không giống phong cách thường ngày.


Bất quá, lại càng giống như một con thỏ nhỏ...Hai má lại còn phồng lên...


Ân, bé thỏ nhỏ bảo vệ thức ăn.


"Ăn ngon không?"


"Không ngon." Nhậm Dận Bồng đem đũa để ở một bên, đứng dậy rời đi.


"Thế nhưng là ngài ăn rất nhiều nha."


"Món nào cũng không ngon."


"Đáng tiếc a..."Trương Gia Nguyên ra vẻ đáng tiếc cúi đầu, "Nếu biết điện hạ không thích thần cũng không đi xa như vậy đi tìm ớt...Ai nha, thật là...  "


"A..." Nhậm Dận Bồng cắn chặt môi dưới không nhìn tới hắn, chẳng trách hôm nay không cùng mình tham gia hội nghị trong thành, "Là ngươi tự nguyện, ta không có cách nào."


Trương Gia Nguyên có chút bất đắc dĩ chăm chú nhìn bóng lưng rời đi của Nhậm Dận Bồng, lại nhìn đến mấy món ăn còn trên bàn, nghĩ tới bản thân mình cũng không tính là người có thể ăn cay gắp lên một đũa nếm thử liền bị cay đến ho khan.


Mà Nhậm Dận Bồng sau khi về đến phòng liền đem cửa phòng khóa lại, lao đến phòng tắm lấy ra que thử thai kia.


Hai vạch


Bản thân cũng vẫn là chưa từ bỏ ý định đem toàn bộ que thử thai lấy ra mà lần lượt thử, tất cả đều không có ngoại lệ, toàn bộ cùng chung một đáp án.


Nhậm Dận Bồng lòng bàn tay tha thiết đặt lên bụng, nghĩ tới tại nơi này có một sinh mệnh, bản thân phá lệ vô cùng sợ hãi, sau đó đem toàn bộ que thử thai dẫm nát rồi ném vào thùng rác.


Hiện tại cầm một khẩu súng một lần giết chết Trương Gia Nguyên còn kịp sao?


Anh co quắp ngồi trên mặt đất, bản thân làm sao cũng không nghĩ ra bản thân mình vẫn là không thể chạy thoát khỏi vận mệnh của Omega.


"Hắn sẽ không muốn đứa bé này..."


Trương Gia Nguyên cũng không thích mình...


Nhậm Dận Bồng đột nhiên rất muốn khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top