Chương 6
Sau giờ ngọ ánh sáng mặt trời còn có chút chói mắt, Ngụy Anh chậm rì rì mở mắt ra, quanh mình vài tên tiểu bối liền vây quanh lại đây, mồm năm miệng mười ồn ào.
“Ngụy tiền bối, không có việc gì đi.”
“Có nơi nào không thoải mái hay không, nhất định phải nói a.”
“Ngụy tiền bối……”
Ngụy Anh khẽ cười một tiếng, xoa xoa đỉnh đầu Lam Tư Truy cách mình gần nhất, “ Hoảng cái gì, ta rất tốt.”
“Là chúng ta sơ ý……”
Lam Tư Truy nói đến một nửa liền bị Ngụy Anh giơ tay đánh gãy, Ngụy Anh đỡ thân cây chậm rãi đứng lên, bóp bóp giữa mày, nhìn chung quanh bốn phía cũng không thấy người mình nhớ tận đáy lòng, không khỏi trong lòng giật thót, vội truy vấn tiểu bối bên người, “Lam Trạm đâu?”
Lam Trạm ký ức vẫn chưa khôi phục, thương thế cũng chỉ tốt bảy tám phần, theo lý thuyết hẳn là ở lại Vân Thâm Bất Tri Xứ tĩnh dưỡng mới phải, nhưng mà chuyện Phệ Linh Uyên tình thế càng thêm nghiêm túc, lòng người hoảng sợ, bàn luận không ngừng, vì nhanh chóng giải quyết việc này, Ngụy Anh liền cùng Lam Trạm vội vã xuống Vân Thâm Bất Tri Xứ, thuận tay cứu mấy tiểu bối thiếu chút nữa bị Phệ Linh Uyên cắn nuốt.
“Hàm Quang Quân đi phụ cận điều tra tình huống.” Lam Tư Truy đem bút ký một đường tới nay giao cho Ngụy Anh, “Ngụy tiền bối, theo điều tra gần đây của chúng ta, Phệ Linh Uyên đang thu nhỏ lại.”
Bút ký của Lam Tư Truy điều lệ rõ ràng, ngày gần đây rất nhiều dị trạng toàn bộ ghi lại, Ngụy Anh nhìn khe nứt nơi xa tản ra màu sắc rực rỡ quang mang, “Xác thật nhỏ một chút, đáng tiếc đến nay không thể hiểu thấu đáo đây là cái thứ gì.”
“Hàm Quang Quân.” Ngụy Anh dựa ở trên thân cây, Trần Tình cái được cái không đánh lòng bàn tay, giọng nói hưng phấn của Lam Cảnh Nghi gọi tinh thần của Ngụy Anh quay trở về, quay đầu nhìn lại, liền thấy Lam Trạm bạch y đeo đàn, cầm trong tay trường kiếm, tuấn mỹ xuất trần, nhưng không biết sao lại dung hợp một tia ngây ngô lỗi thời.
Ngụy Anh ý cười bên môi không giảm, tiến lên vài bước liền ôm lấy cánh tay Lam Trạm, “Lam Trạm ngươi rốt cuộc đã trở lại.”
“Ừ, ta đã trở về.” Dù cho đã biết được mình cùng Ngụy anh chính là quan hệ đạo lữ, nhưng mà mỗi khi thấy Ngụy Anh, vẫn không khỏi có vài phần co quắp, ngón tay Lam Trạm giấu ở giữa tay áo cuộn tròn lên, sau một hồi mới thử che ở trên hai tay Ngụy Anh kéo cánh tay của mình.
Một bên bọn tiểu bối liên can sớm tại thời điểm Ngụy Anh nhào qua liền vô cùng có ánh mắt đi trước cáo lui, trước tiên đi khách điếm ở trấn trên, đem một mảnh thiên địa này cho hai người Vong Tiện, đợi lúc hai người Vong Tiện dựa theo đánh dấu một đường tìm đến khách điếm bọn tiểu bối đã nghỉ ngơi.
Ngụy Anh kêu tiểu nhị tới gọi vài món thức ăn, lôi kéo Lam Trạm ngồi ở một vị trí trong góc, để sát vào cùng Lam Trạm kề tai nói nhỏ, “Mấy tiểu gia hỏa này, một đám nhỏ ma lanh, nhưng thật ra cơ linh.”
Hô hấp nhiệt khí phun ở bên gáy, tiếng hít thở của Lam Trạm cũng rối loạn vài phần, thấp thấp lên tiếng, khi quay đầu đối diện với một đôi con ngươi tràn đầy bỡn cợt của Ngụy Anh mới biết được mình lại bị trêu cợt, đè thấp thanh âm kêu, “Ngụy Anh.”
“Ở đây ở đây, ta ở đây.” Ngụy Anh thối lui một chút, đôi tay chống cằm, cười hai mắt cong thành trăng non, nếu không phải người trong đại đường nhiều, Ngụy Anh chỉ sợ còn muốn ở trên mặt đất lăn một vòng.
Ngụy Anh giờ phút này cùng năm đó khi ở Tàng Thư Các trộm đổi kinh Phật trêu cợt mình xem vài thứ kia thần sắc giống nhau như đúc, mà từ lúc bắt đầu cuộc chiến Xạ Nhật Lam Trạm liền chưa từng gặp lại tươi cười tươi đẹp như vậy, nghĩ đến đây Lam Trạm cũng nhỏ đến khó phát hiện cong cong khóe môi, như trời quang ánh tuyết, chiếu sáng một phòng hào quang, "Ngụy Anh tốt, chớ có lại quậy.”
“Ừ, không buồn.” Ngụy Anh bắt được đầu ngón tay ửng đỏ của Lam Trạm, nhẹ nhàng bóp bóp, “Phệ Linh Uyên xác thật như lời của Tư Truy đang không ngừng thu nhỏ lại, đúng rồi, ngươi có tra được cái gì không?”
Lam Trạm ánh mắt đảo qua đôi tay nắm chặt của hai người, hơi hơi dùng sức nắm trở lại, còn không cần nói cái gì trên đường liền truyền đến một trận ầm ĩ, cùng với tiếng khóc la tê tâm liệt phế, trong thanh âm xen lẫn vô tận vui sướng.
Trên đường, một bà lão tóc trắng xoá ôm một thanh niên cường tráng kêu khóc không ngừng, tráng niên cũng là vẻ mặt vui mừng, quanh mình thanh âm lộn xộn, đều là ý chúc mừng.
“Chu đại nương này cũng không dễ dàng, thời trẻ tang phu, thật vất vả nuôi lớn còn trai, trước đó vài ngày lại bị khe nứt kia nuốt vào, may mắn trời xanh phù hộ, người cuối cùng cũng bình an đã trở lại.” Điếm tiểu nhị thu tiền Ngụy Anh đưa đến, mặt mày hớn hở, đem chuyện mình biết từ từ kể ra, “Không chỉ là Chu Đại, gần đây mấy người bị nuốt mất đều đã trở lại, chỉ là…… Bọn họ đều có chút quái quái……”
Thấy điếm tiểu nhị mặt lộ vẻ chần chờ, Ngụy Anh vội truy hỏi, “Kỳ quái như thế nào?”
Điếm tiểu nhị trái phải nhìn nhìn, phát hiện lực chú ý của lão bản vẫn chưa đặt ở trên người mình, nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói, “Những người này trở về đều điên ngôn loạn ngữ, nói cái gì về tới quá khứ hoặc là tương lai, nhị vị khách quan ngài nghe một chút, lời này hoang đường cỡ nào.”
Lam Trạm thu hồi ánh mắt, không hề xem mẫu tử Chu thị dìu nhau rời đi, nghe điếm tiểu nhị nói, trong lòng bỗng nhảy dựng, dựa theo điếm tiểu nhị nói người bị Phệ Linh Uyên cắn nuốt toàn tới một điểm thời gian nào đó ở quá khứ hoặc tương lai, lại bởi vì Phệ Linh Uyên thu nhỏ lại mà trở về thời gian vốn có. Lúc trước Lam Vong Cơ cũng từng đi tra xét qua Phệ Linh Uyên, dù chưa bị cắn nuốt, lại cũng hôn mê mấy ngày, sau khi tỉnh lại bản thân liền thành Lam Trạm, mà không phải là Lam Vong Cơ nguyên bản ở thời gian này.
“Lam Trạm, nghĩ cái gì vậy?” Ngụy Anh thấy Lam Trạm lâu không động đũa, gắp một đũa rau xanh bỏ vào trong chén trước mặt Lam Trạm, ngữ khí nhẹ nhàng, “Đừng nghĩ nhiều, hiện giờ chúng ta cuối cùng là có chút manh mối, chờ lát nữa đi hỏi một chút những người trở về.”
“Ngụy Anh……” Ngụy Anh xưa nay thích cay, nhưng hôm nay trên bàn một nửa cay đồ ăn, một nửa thanh đạm đồ ăn, ngoại trừ một bầu rượu còn đun một bình nước trà, chính hợp khẩu vị của mình, Lam Trạm siết chặt chiếc đũa, vì ý tưởng mới vừa rồi của mình mà kinh hãi, chần chờ một lát, cuối cùng là chưa nói cái gì, chỉ gật gật đầu, xem như chấp nhận đề nghị mới vừa rồi của Ngụy Anh.
Ngụy Anh khẽ cười một tiếng, một bàn tay vòng đến sau lưng Lam Trạm, bắt lấy dải lụa đai buộc trán quấn lên ngón tay một vòng lại một vòng, gối lên đầu vai Lam Trạm, ngữ khí thân mật, “Lam Trạm, kỳ thật có đôi khi ta rất hối hận.”
“Hối hận cái gì?” Lam Trạm trong lòng trầm xuống, cả người như rơi vào hầm băng, thật vất vả mới đem những lời này hỏi ra.
Ngụy Anh cầm một bàn tay của Lam Trạm, ngón tay đan xen nắm chặt, không chừa một chút khe hở, “Ngươi tốt như vậy, ta lại không quý trọng, không duyên cớ làm ngươi bị rất nhiều ủy khuất.”
“Ngụy Anh?” Lam Trạm bị lời này của Ngụy Anh làm cho không hiểu ra sao, quay đầu đi nhìn sườn mặt của Ngụy Anh, tuy nói thay đổi thể xác, nhưng mà Ngụy Anh như cũ là thiếu niên lang năm đó, chưa từng thay đổi, trước sau như một mà làm y quý trọng.
“Ta hối hận năm đó không cùng ngươi về nhà, nếu là thật có thể trở lại một lần, ngươi nhưng ngàn vạn muốn đem ta mang về, dùng phương pháp gì đều có thể.” Ngụy Anh ngồi ngay ngắn, cùng Lam Trạm đối diện mà nhìn, thời điểm cười rộ lên đáy mắt đựng đầy ánh sao nhỏ vụn, “Lam Trạm, nhớ rõ mang ta về nhà.”
“Được, ta mang ngươi về nhà.”
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top