Chương 13
Không ngoài dự kiến, một ván này Touya Akira bại bởi Shindou Hikaru.
Touya khẩn trương túm lấy quần mình, cúi đầu, "Cảm ơn đã chỉ giáo."
Hikaru đem quân cờ đang cầm trên tay buông ra, sau đó đối Touya nói: "Cảm ơn đã chỉ giáo."
"Akira." Danh nhân Touya đặt tay ở trên đầu Akira, sau đó nhìn về phía Hikaru, "Cậu chính là Shindou Hikaru."
Đời này của Hikaru, đây xem như là lần đầu tiên gặp Danh nhân Touya, trong trường hợp vừa mới đánh bại Touya Akira, cha người ta liền đứng ngay bên cạnh nhìn xem, cũng là lần đầu tiên. Trong lúc nhất thời, Hikaru không biết nên phản ứng như thế nào.
Mà Sai, lúc này nhìn đến Danh nhân Touya, toàn bộ suy nghĩ trong đầu óc đều là đối phương ngày hôm qua đạt được thắng lợi thập đoạn trở thành Bản nhân phường. Đối phương đã đứng ở địa phương càng cao càng xa......
"Hikaru!" Sai thật sự là rất muốn cùng Danh nhân Touya đánh cờ, hiện tại đối thủ liền đứng ở trước mặt chính mình, anh nhất định phải cùng đối phương đánh cờ!
Sai: "Anh muốn cùng người đó đánh cờ! Hiện tại!"
Hikaru thật sự là đối với Sai rất bất đắc dĩ, cũng may với cậu, đại não vừa mới phản ứng lại đây, đầu tiên là mở miệng an ủi Sai sẽ tìm được cơ hội làm anh cùng Danh nhân Touya đánh cờ, sau đó lại đối với vấn đề của Danh nhân Touya đáp: "Chào ngài, em là Shindou Hikaru."
Có cha của mình ở đây, Touya cũng thực nhanh từ thất bại lấy lại tinh thần, vừa mới bị Hikaru ra thế ngăn chặn, tâm tình không thể phản kích còn không kịp bình phục lại. Cậu ở trước mặt cha mình, run rẩy để tay xuống cầm lấy nắp hộp cờ.
Hikaru thấy một màn như vậy: "......." Cậu giống như không có làm việc tội ác tày trời nào a.
Phản ứng của Akira làm Ogata Seiji có chút kinh ngạc, Akira không phải là đứa nhỏ có thể dễ dàng bị đánh bại, ở trước mặt đối thủ của mình hoảng sợ như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Shindou Hikaru thật sự là quá lợi hại.
Tay Ogata đặt trên môi của mình, cách đánh vừa rồi, Ogata đem đối thủ của Shindou Hikaru đổi thành chính mình, sợ cũng không thể thắng được cậu.
"Để tôi cùng cậu bé đánh ván tiếp theo." Yêu cầu của Danh nhân Touya vừa nói ra, lập tức khiến xung quanh một trận ầm ĩ.
"Cái gì? Danh nhân muốn cùng đứa nhỏ này đánh cờ?!"
"Tôi không có nghe lầm đi?"
"Có phải Danh nhân muốn giúp thầy Touya tìm về một chút?"
"Tôi xem không giống như vậy, thực lực của Shindou Hikaru ông cũng thấy rồi đó, cậu ta thực sự rất mạnh, tôi nghĩ nguyên nhân chính vì như vậy, cho nên Danh nhân Touya mới có thể đưa ra yêu cầu cùng đối phương đánh cờ."
"Cha......"
"Thầy......."
Akira cùng Ogaata Seiji đồng thời mở miệng, hai người nhìn nhìn đối phương, lại nhìn về bộ dáng kiên quyết của Danh nhân Touya, đột nhiên đều thu lại lời muốn nói.
Danh nhân Touya: "Cậu bé không dám ứng chiến sao?"
"Chiến!" Sai nhìn về phía Danh nhân Touya, "Hikaru!"
Hikaru khẩn trương nhấp môi, tầm mắt dời đi không nhìn Danh nhân Touya, cậu đang do dự. Nếu làm Sai cùng Danh nhân Touya một trận chiến, có phải Sai lại phải rời khỏi mình hay không?!
Cảm xúc bất an nảy sinh trong lòng Hikaru, một mặt vì tâm nguyện của Sai, một mặt là tâm tình sợ hãi mất đi Sai. Cậu cắn chặt khớp hàm, "Hôm nay không được."
"A!?" Sai kinh ngạc nhìn về phía Hikaru.
"Hôm nay không được." Hikaru đau đầu nhìn về phía đồng hồ một bên, "Hôm nay quá muộn rồi, cần phải trở về."
Sai: "......"
Touya Akira: "......."
Ogata Seiji: "......."
Danh nhân Touya nhìn đồng hồ, "Cũng đúng, vậy để lần sau đi."
"Không cần để ý thời gian, tôi sẽ lái xe đưa cậu trở về." Ogata kịp thời mở miệng muốn đem Hikaru lưu lại.
Hikaru đau đầu nhìn về phía Ogata Seiji, trong mắt chợt lóe qua sủng nịch, nhưng thực nhanh đã bị cậu áp xuống, "Ogata tiên sinh, thỉnh ngài không cần tùy hứng như vậy có được không?" Thật là làm người khác đau đầu......
Liền tính biểu tình Hikaru biến hóa có bao nhiêu nhanh, Ogata cũng có thể thực nhanh bắt giữ đến, anh nhăn mày lại. Không thể phủ nhận bản thân vừa rồi rốt cuộc có sinh ra ảo giác hay không, thế nhưng ở trong mắt một học sinh trung học thấy được biểu tình sủng nịch?
Hơn nữa chính là, gặp quỷ, anh thế nhưng còn có một chút bị lay động?
Lần này Touya lần thứ hai đánh cờ với Shindou Hikaru, cách đánh cờ của đối phương biến hóa, nhưng không thể phủ nhận chính là, cậu ấy rất mạnh.
Cậu hoàn toàn không có cơ hội thắng qua Shindou.
Touya nắm chặt lấy tay mình, cảm giác khoảng cách bản thân cùng người này lại xa hơn......
Shindou Hikaru giống như một tòa núi cao không thể vượt qua đứng ở trước mắt, cậu nhìn không tới con đường phía trước, cậu đang bị lạc trên chính con đường cờ vây mà bản thân theo đuổi.
"Akira." Danh nhân Touya cảm thấy yêu cầu của Ogata có chút tùy hứng, liền gọi con trai của mình, "Con đi theo Ichikawa-san nói một tiếng, làm cô ấy đưa Shindou về nhà."
Hikaru vừa nghe Danh nhân Touya sắp xếp, lập tức vẫy vẫy tay, "Không cần phiền toái, em ngồi xe bus trở về là được rồi."
Danh nhân Touya không nói gì, liền lẳng lặng thu tay đứng ở đó như vậy, khí tràng không cho phép người khác cự tuyệt toàn bộ khai hỏa.
Một lát sau, Hikaru hoàn toàn không có cách nào, chỉ có thể ấp úng nói: "Làm phiền mọi người."
Danh nhân Touya: "Được."
Chờ khi Touya cùng Hikaru đều đi rồi, mọi người xung quanh cũng lục tục tản đi, chỉ còn lại Danh nhân Touya cùng Ogata Seiji vẫn còn đứng đó.
"Thầy vì cái gì muốn bọn họ rời đi?" Ogata Seiji đã nhận ra thầy của mình có cảm xúc rất mạnh muốn cùng Shindou Hikaru đánh cờ, nhưng lại bởi vì một câu nói của cậu ta mà từ bỏ, thật làm anh không thể lý giải được.
Danh nhân Touya: "Cậu ta còn không có chuẩn bị tốt để cùng tôi đánh cờ, tôi không nghĩ giậu đổ bìm leo."
Nói xong, Danh nhân Touya đem một quân cờ đặt trên bàn cờ trơn bóng.
Shindou Hikaru sao? Thật là một đứa trẻ thú vị.
Chính mình chẳng qua đưa ra yêu cầu cùng đánh cờ, nguyên bản tính toán chỉ đạo cờ dò xét kỳ lực của cậu ta một chút, không nghĩ tới cậu bé đó nhưng lại đem chính mình làm đối thủ......
"Hiện tại cũng không có những người khác ở, rốt cuộc là ai có thể đánh ra hai loại phong cách không hề giống nhau?" Danh nhân Touya nhìn về phía Ogata Seiji, trên người đối phương còn có vấn đề bản thân chưa biết.
Ogata trầm mặt một chút, sau đó ngồi xuống, "Thỉnh thầy xem, em sẽ phục lại bàn cờ."
===
Ở trên xe chị Ichikawa, Touya nhìn Hikaru cùng ngồi ở ghế phía sau xe, Sai vẫn là lần đầu tiên cùng người khác ngồi cùng nhau. Anh lúc này đang ngồi trung gian giữa Touya và Hikaru, một nửa áo choàng to rộng xuyên qua thân thể Touya.
Sai nhìn trường hợp trước mắt, chỉ cảm thấy buồn cười vô cùng, anh chỉ chỉ mũ của mình, "Hikaru, mũ của anh xuyên qua trần xe."
Hikaru đang kiệt lực khắc chế chính mình không cần để ý Sai: "........."
"Thật là kỳ quái, ngồi trên xe Ogata tiên sinh, mũ của anh đều không xuyên qua trần xe." Sai cảm giác khó hiểu.
Hikaru bất đắc dĩ, chỉ có thể trong ý thức cùng đối phương câu thông, "Xe của Ogata tiên sinh cùng xe của chị Ichikawa không thể so sánh với nhau." Đẳng cấp bất đồng.
Sai nguyên bản còn tức giận Hikaru cự tuyệt yêu cầu đánh cờ của Danh nhân Touya, hiện tại lập tức bị sự tình trước mắt rời đi lực chú ý. Hikaru có đôi khi cũng buồn bực, rốt cuộc Sai có phải quỷ dựa vào chấp niệm tồn tại hay không?
Không phải nói có chấp niệm mãnh liệt với chơi cờ?
Hiện tại lập tức đã bị dời đi lực chú ý?
Hikaru nhìn về phía Sai có chút thất thần, không cẩn thận bị Touya bắt được, cậu khó hiểu nhìn về phía Hikaru, "Trên mặt mình có gì sao?"
"Không có." Hikaru xấu hổ dời đi tầm mắt, nhìn về phía bên ngoài cửa sổ. Thật sự là không xong, cậu đã quên người ngồi bên cạnh Sai là Touya.
Touya nhìn sắc trời xung quanh đang tối dần, "Năm nay cậu sẽ tham kỳ thi chuyên nghiệp chứ?"
"Năm nay?" Hikaru chần chờ một chút, "Có chút gấp gáp, mình còn không biết có thể thuyết phục mẹ mình hay không."
Touya nhìn Hikaru, hai tay nắm chặt bất an, "Mình tính toán năm nay tham gia."
"Như vậy......." Hikaru đối với Touya cười một cái, "Rốt cuộc Touya lợi hại như vậy, nhất định một lần là có thể thông qua."
Touya nghe được Hikaru khen ngợi, không những không vui, thậm chí còn cúi thấp đầu, "Shindou, cậu là đang cười nhạo tôi sao??
Chị Ichikawa ngồi lái xe nghe được đoạn đối thoại của Akira và Hikaru, thấy trạng thái của Akira như vậy, cũng không khỏi lo lắng, cô còn chưa từng thấy qua bộ dạng này của Akira. Nhưng cô vẫn không có tính toán tham gia đối thoại của bọn họ.
Hikaru: "Không phải trào phúng, là tán thành....... Rốt cuộc Touya ở trên bàn cờ, có thể đem mình bức thành cái dạng kia, thực sự rất lợi hại."
Touya nghe được lời này của Hikaru, tức khắc trước mắt sáng ngời, cậu nhìn về phía Hikaru, "Cậu đây là tán thành thực lực của mình sao?"
"Mình không phải luôn luôn cảm thấy cậu rất lợi hại sao?" Hikaru nhưng thực ra cảm thấy phản ứng này của Touya đáng yêu quá mức, mỗi lần đều nhìn thấy bộ dạng này của cậu ấy, luôn nhịn không được muốn đùa đối phương một chút.
Nhưng là nghĩ lại, tưởng tượng chính mình hướng đến phương hướng đáng sợ kia, không khỏi ngừng lại suy nghĩ của mình, yên lặng cùng đối phương bảo trì khoảng cách.
Touya Akira là một đối thủ đáng kính, lại không phải người yêu thích hợp với cậu.
"Tới rồi." Chị Ichikawa vững vàng chạy xe đến trước cửa nhà Hikaru, sau đó nhắc nhở một chút Hikaru đang ngồi trên ghế sau.
Hikaru xuống xe, sau đó cùng chị Ichikawa nói cảm ơn, tạm biệt Touya liền cùng Sai về nhà.
Ở trên xe, chị Ichikawa nhìn về phía Akira, "Đây không phải rất tốt sao? Đối phương cũng đem Akira xem như đối thủ."
"Đúng vậy......." Touya không thể phủ nhận bản thân còn sợ hãi kỳ lực Shindou Hikaru, nhưng lại nhớ đến lúc nãy Shindou nói là vì chính mình rất lợi hại mới bức đối phương chơi cờ như vậy, sợ hãi đối với thực lực của Shindou cũng biến mất một chút.
===
"Chính là như vậy." Ogata liên tục phục bàn hai lần, ván thứ nhất là bản thân cùng Shindou Hikaru ở suối nước nóng đánh cờ, ván thứ hai là cùng SAI đang phát nóng trên mạng.
Danh nhân Touya lẳng lặng mà nhìn ván cờ cuối cùng, "Ván thứ hai của em không trầm ổn như ván thứ nhất, rất khó tin tưởng là từ cùng một người đánh ra tới. Nhưng không thể không nói, rất mạnh."
"Nhưng là......." Danh nhân Touya trầm mặc một chút, "Phong cách của ván thứ hai có điểm giống với ván cờ Akira cho tôi xem, ván cờ giữa Akira và Shindou Hikaru."
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top