Chương 10

Ogata không nghĩ tới bản thân sẽ nhận được câu trả lời nghịch ngợm đến như vậy, ánh mắt anh trở nên nguy hiểm nhìn thẳng vào Hikaru, nhưng khi nhìn đến đôi mắt lóe sáng của đối phương, một chút ý trêu đều anh cũng không có.

Anh hít sâu một hơi, mở cửa xe mình ngồi vào, lái xe đưa Hikaru trở về đến trước cửa nhà cậu, đến cuối cùng mới nói được một câu, "Cậu cũng có thể giả trang, còn thật sự rất giống."

Hikaru vẻ mặt lễ phép cùng Ogata nói cảm ơn, "Tuy rằng em không biết ngài nói về điều gì, nhưng hôm nay người cường ngạnh lôi kéo em đi chơi cờ không phải ngài hay sao?"

Hikaru ý tứ là, nếu không phải Ogata tiên sinh vô lễ như vậy, cậu tự nhiên cũng không cần phải chân thành đối lại.

Ogata lập tức liền minh bạch ý của Hikaru, anh 'a' một tiếng, "Nhưng thật ra lại rất biết dùng lời nói đối đáp người khác."

Hikaru cười mỉm, nhìn theo hướng Ogata rời đi. Sau đó khi về nhà nhìn đến liền nhìn thấy mẹ mình vẻ mặt lo lắng dò hỏi, "Hikaru, người vừa rồi đưa con về là ai vậy?"

"A...... Người đó là Ogata tiên sinh, hôm nay cùng Akari đi ra ngoài chơi đúng lúc gặp phải, là một người chơi cờ vây rất mạnh." Hikaru tận lực không dùng từ ngữ học thuật giới thiệu về Ogata, làm mẹ mình có thể hiểu được.

Mẹ cậu dò hỏi chỉ là muốn biết đối phương có phải người xấu hay không mà thôi.

Khi biết được đối phương không phải người xấu, Mitsuko cũng thở ra nhẹ nhỏm một hơi, "Lập tức con liền phải bắt đầu ôn tập cho kỳ thi, vẫn không cần bởi vì những việc này mà phân tâm."

"Vâng, con đã biết." Lúc này, mục tiêu của Hikaru là trường trung học Kaio!

=====

Vài ngày sau, những tia nắng ôn hòa chiếu vào mỗi một góc trung học Kaio, giải thi đấu cờ vây giành cho học sinh trung học cũng yên lặng tiến hành, trong phòng hiệu trưởng, Touya đang cùng hiệu trưởng Kaio nói chuyện với nhau.

"Thật ngại quá, làm em phải tới một chuyến." Hiệu trưởng trung học Kaio nhìn thiếu niên quý khí trước mắt, trên mặt mang theo nụ cười hiền lành, "Thầy nghe nói em đã nộp đơn dự tuyển vào Kaio, tuy rằng trường học chúng ta là trường học nổi danh cả nước, bất quá thầy nghĩ em nhất định có thể đi đậu."

Touya: "......"

"Bạn học Touya Akira, thầy biết thực lực cờ vây của em. Nói thực ra, thầy có một lời đề nghị dành cho em." Đôi tay hiệu trưởng nắm hơi hơi buông ra, "Sau khi vào trường Kaio, em có thể tham gia vào câu lạc bộ cờ vây của trường được không?"

"Không! Em......" Akira vừa nghe đến yêu cầu như vậy liền lập tức mở miệng cự tuyệt, nhưng mà không đợi cậu nói xong đã bị hiệu trưởng đưa tay ra hiệu ngăn lại tiếp tục nói.

"Thầy hiểu mà, câu lạc bộ ở trường chỉ là để dạy những điều căn bản, đối với Kỳ Nhân tương lai như em mà nói, đích xác không thể phát huy được thực lực. Nhưng mà, em là người có thực lực mà ai cũng đều hướng đến, em tồn tại sẽ tạo ra sức sống cho những người xung quanh."

Nghe được lời nói của hiệu trưởng, Akira lập tức liền nghĩ đến hình ảnh chính mình cùng Hikaru chơi cờ lần trước.

"Người lợi hại giống như em, ngẫu nhiên đến nhìn một chút cũng tốt......"

Hiệu trưởng còn khồn nói xong, Akira liền mở miệng đánh gãy, "Hiệu trưởng...... Em cũng không có lợi hại theo như lời thầy vậy đâu."

"Ha ha, em quá khiêm tốn. Thực lực của em đã ngang với tiêu chuẩn của kỳ thủ chuyên nghiệp, không cần khách khí." Hiệu trưởng đứng lên, lấy ra một gói thuốc lá gõ gõ, rút ra một cây đang định đốt, đột nhiên bị lời nói của Akira làm kinh ngạc.

"Không, kỳ thật em......." Akira cúi đầu, thời điểm nguyên bản muốn nói cái gì, lại nghĩ tới Shindou Hikaru, như thế nào cũng không thể nói ra được.

=====

"Không biết hiện tại Touya đang làm gì nhỉ?" Sai đi theo Hikaru cùng đên trung học Kaio xem người khác chơi cờ, nhìn đến bộ dạng nghiêm túc của mọi người, anh không khỏi nghĩ tới đứa bé kia.

Hikaru: "Touya à......." Nếu cậu không nhớ lầm, thì hiện tại Touya đang ở phòng hiệu trưởng?

Hôm nay Hikaru cùng bạn học được giáo viên dẫn tham quan giải thi đấu cờ vây trung học Kaio.

Nguyên bản chuyến tham quan trường Kaio lần này không hề có tên của Hikaru, nhưng bởi vì các bài kiểm tra gần đây cậu đều làm không tồi, giáo viên phá lệ đem tên cậu cùng một số học sinh khác có cơ hội nhập học vào trường trung học Kaio cùng nhau báo danh – tham quan giải cờ vây trung học Kaio, thuận tiện cảm thụ trước một chút bầu không khí của trường.

Hikaru vừa mới bước vào trường học, tầm mắt lập tức bị Tsutsui đi ngang qua hấp dẫn. Không nghĩ tới liền tính không có cậu, bọn họ cũng có thể tạo thành một đội tham gia thi đấu lần này. Nhưng mà Hikaru lại không cùng Tsutsui chào hỏi, cậu yên lặng mà đi theo phía sau giáo viên, tại thời điểm Sai cũng không ý thức được bất luận cái gì không thích hợp, ngoan ngoãn biểu hiện ra bộ dáng lần đầu tiên được tới ngôi trường này tham quan.

Lúc này, thời điểm giáo viên mang theo bọn họ đì vào bên trong, mọi người cũng đã bắt đầu thi đấu. Nhìn các bạn học bên cạnh đều an tĩnh xem, tuy rằng không có hứng thú nhưng xem bộ dáng cũng sẽ không nói nhiều, Hikaru cũng bình tĩnh xuống. Trung học Haze....... Như vậy........ Thi đấu với trung học Kaio có thể thắng sao?

"Các em ở chỗ này tham quan, thầy có một chút việc phải rời đi trước." Giáo viên đối với các học sinh thông báo một tiếng, sau đó liền rời đi nơi này.

Hikaru bị các bạn vây quanh một chút, "Hikaru, chúng ta đi ra ngoài đi? Nơi này nhìn thật chán, mọi người đều giống như người già, thật là khiến người ta không hứng thú nổi."

Hikaru cười một chút, ngay lúc Sai còn không có bão nổi liền cự tuyệt bạn học mời, "Cảm ơn, liền để mình ở chỗ này nhìn một chút."

"Không phải chứ?" Bạn học nam kia đổi với Hikaru lộ ra biểu tình không thể tin tưởng được, "Cậu sẽ không phải cũng thích thể loại hoạt động của người già này chứ?!!"

Cuối cùng thấy biểu tình Hikaru vẫn như bình thường, cậu bé đó cũng liền cảm thấy không thú vị, kêu các bạn khác cùng nhau rời đi. Hikaru thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó quay đầu nhìn lại mọi người đang thi đấu bên trong.

Hiện tại cậu cùng Sai đứng ở một bên, yên lặng mà nhìn mọi người an tĩnh ngồi thi đấu. May mà thanh âm nói chuyện của bọn họ đều đè thấp, liền không ai chú ý tới bên này.

Bằng không tiếng nghị luận của vài nguời bọn họ, thật là sẽ khiến cho mọi người bất mãn.

"Thật là, cờ vây như thế nào có thể là hoạt động của ngưởi già? Chẳng lẽ những đứa trẻ nỗ lực thi đấu cũng là người già hay sao?" Sai tức giận nói.

May mắn Hikaru nhà hắn không phải những đứa trẻ không hiểu chuyện đó.

"Trận chung kết đội nam, trung học Kaio và trung học Kaze. Thi đấu bắt đầu." Giáo viên mang kính tuyên bố bắt đầu trận chung kết cuối cùng.

Hikaru lúc này mới nhìn thấy được người thay thế vị trí của cậu là ai.

"Yuki Mitani?" Hikaru nhìn đến người kia là Mitani, không khỏi nhíu mày, hiện tại Mitani không biết có hay không dùng con đường gian lận cờ vây vì chính mình kiếm tiền. Nhưng lại nhìn các thành viên dự thi, một Kaga ở câu lạc bộ cờ tướng, một Mitani đột nhiên thêm vào, một Tsutsui vừa đọc sách vừa chơi cờ, có thể chống đỡ đến trận thi đấu cuối cùng......

Hikaru yên lặng đỡ trán, hy vọng Mitani thật sự khống chế được bản thân không dùng gian lận.

Sai nghe được giọng của Hikaru, "Hikaru em nhận thức cậu bé đó?"

"Không......" Hikaru theo bản năng liền phủ nhận, "Chỉ là có nghe nói qua cậu ấy, không nghĩ tới ở chỗ này nhìn thấy." Hiện tại Mitani đã là học sinh trường trung học Haze rồi sao?

Sai yên lặng đem tầm mắt đặt trên người Yuki Mitani, đương nhìn đến kỳ lực của cậu bé chỉ ở mức thường thường, không khỏi có chút thất vọng, "Như vậy sao."

======

Khi ánh nắng đã lên cao đỉnh đầu, hiệu trưởng tự mình đem Touya tiễn ra phòng hiệu trưởng, "Touya, hôm nay làm phiền em rồi."

"Không có gì đâu ạ." Touya một tay chỉnh lại quần áo của mình, khiêm tốn nói: "Cha em muốn em gửi lời hỏi thăm đến hiệu trưởng."

"Nhớ khi đó cha em còn học ở đây, thì ông ấy là học trò của thầy." Nhắc đến cha của Touya Akira, hiệu trưởng không khỏi kiêu ngạo, "Thầy ngẫu nhiên sẽ cùng cha em đánh cờ! Ha ha ha......"

Touya: "........."

"Em Touya?" Hiệu trưởng cũng không biết Touya Akira suy nghĩ cái gì, vẫn luôn đi theo phía sau mình, hiện tại khi xoay người, muốn từ cửa chính rời đi, không khỏi quay lại gọi một tiếng.

Touya kinh ngạc hoàn hồn, có chút xấu hổ, "Có chuyện gì ạ?"

Không xong, vừa rồi bản thân thất thần suy nghĩ đến cuộc nói chuyện với Ogata tiên sinh. Lúc đó Ogata tiên sinh nói đã gặp Hikaru, cũng đã cùng cậu ấy đánh một ván cờ, lại thua bởi cậu ấy. Chuyện này thực sự làm cậu rất để ý, không cẩn thận liền suy nghĩ ngây ngốc, ngay cả trưởng bối ở bên cạnh cũng đều như vậy, thật là quá thất lễ.

Mặt Touya hơi đỏ lên.

Hiệu trưởng chỉ một chút phía trước, "Hôm nay đúng lúc nhà trường tổ chức giải thi đấu cờ vây trung học, mời em tham quan một chút câu lạc bộ trường chúng ta, thực lực cũng không tồi!"

"Em biết thực lực câu lạc bộ cờ vây Kaio khẳng định rất tốt, chính là em......" Touya vội vã chạy về hội quán cờ vây, vạn nhất hôm nay Hikaru sẽ tới?

"Đừng nói như vậy chứ!" Hiệu trưởng vẫn tươi cười hòa ai, "Em xem, liền ở chỗ đó."

Touya thật sự bất đắc dĩ, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau hiệu trưởng, yên lặng đi vào hội trường thi đâu. Bỗng nhiên trong mắt cậu sáng ngời, gắt gao nhìn chằm chằm một người.

Shin...... Shindou?

Hikaru cũng đã nhận ra có người đang nhìn mình, cậu lười biếng ngẩng đầu nhìn về phía ánh nhìn đó, sau khi thấy người nhìn chính mình chằm chằm là Touya, cậu nở một nụ cười đối lại, mở miệng làm khẩu hình nói: "Đã lâu không gặp."

Touya khi thấy được Hikaru liền cảm giác như không đi nổi, thực nhanh cậu phản ứng lại, lập tức liền xuyên qua đám người, đi tới trước mặt đối phương, "Cậu như thế nào lại ở đây?"

Hikaru đối mặt với Touya bộ dáng kích động như vậy, không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ, "Giáo viên mang bọn mình tới tham quan trung học Kaio, nhưng ngược lại cậu, mình thấy hiệu trường Kaio tự mình mang cậu vào đây, cậu cứ như vậy đem người ta ném qua một bên, chạy đến nơi này, thích hợp sao?"

Trải qua Hikaru nhắc nhở, Touya cũng ngượng ngùng, "Xin lỗi." Quá kích động, lại quên mất.

Lúc này Touya xoay người lại tính toán đi tìm hiệu trưởng, lại thấy thầy đã đi đến trước mặt bọn họ, "Đây là bạn thân của Touya sao?"

Touya xấu hổ đối mặt hiệu trưởng, đối với vấn đề của thầy, không biết nên trả lời như thế nào. Cậu cùng Hikaru nhận thức cũng không lâu, chỉ là đánh một ván cờ, như vậy liền đơn phương nói đối phương là bạn thân của mình, thật sự quá tự cho là đúng.

Hikaru hôm nay không có mặc đồng phục, một người quần áo vận động bình thường mặc lên lại cảm giác cả người cậu phi thường tươi sáng, "Em chào thầy hiệu trưởng."

"Ha ha ha........ Chào em, đứa nhỏ." Hiệu trưởng ánh mắt đầu tiên liền đối với Shindou Hikaru đặc biệt có hảo cảm, đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy ai lại không thích?

Hiệu trưởng: "Nếu là bạn của Touya, như vậy, em cũng thích chơi cờ vây?"

Hikaru cười nói: "Đúng vậy."

Phi thường phi thường thích.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top