Chương 4
Artist: CL__是个假车厘
______________________________
Cha hắn vẫn thường nói:" Biết rõ không thể vẫn cứ làm." điểm này Ngụy Vô Tiện thật sự làm tốt hơn so với hắn nhiều. Y phóng khoáng, mọi việc toàn theo tâm ý mình mà làm. Hắn lại không làm được.
Giang Trừng khẽ rũ mi mắt, đốt ngón tay khẽ rung động, trong lòng lửa giận cùng hận ý khắc cốt ghi tâm trỗi lên, theo đó là tuyệt vọng cùng hận không thể sống tiếp. Nhưng so ra tuyệt vọng vẫn là đậm hơn.
Không còn cách khác. Này coi như là số mệnh đi.
Quỷ phong lưu thực sự là quỷ không phải tẩu thi, thần trí đều hoàn hảo, so với một khối thi thể nó giống như là tà quỷ tu luyện thành hình. Lúc này thần sắc bình thản như cũ, nằm ở bên cạnh hắn, như một cục đá không hé răng nửa lời chỉ là tiếng cười không ngớt, còn lộ ra hai mắt, Giang Trừng nhìn thế nào cũng đều thấy chứa đầy châm chọc.
- Các ngươi muốn như thế nào?
Tiếng cười của quỷ vật thật sự có bản lĩnh mê hoặc người khác, Giang Trừng cảm thấy có chút đau đầu, giận dỗi cầm chuông bạc trên eo lên lắc một lúc, tiếng chuông trầm bổng, Giang Trừng tinh thần cũng thanh tỉnh hơn phân nửa. Mấy quỷ vật khác theo bản năng tụ thành một nhóm, tiếng cười cũng nhỏ đi nhiều.
Hắn có chút muốn bật cười, đại khái quỷ vật cũng giống người vẫn luôn sự sợ hãi và chủ quan riêng trong lòng. Không tâm trí không đầu óc liền cho rằng liền cho rằng chỉ dựa vào sức mạnh bóp chết hắn, có tâm trí có đầu óc ngược lại sợ hắn bỏ mạng vô ích.
- Ô.... _ quỷ phong lưu từ trên mặt đất bò dậy, con mắt đỏ đậm, duỗi tay chỉ chỉ Giang Trừng, có chút rối ren mà khoa tay múa chân.
Quỷ vật tụ ở hai bên nhìn nhau, ghé vào thương lượng hơn nửa ngày, quỷ phong lưu chờ không được đành đi tới, vỗ tay một cái từ trong đám quỷ kéo ra một con quỷ lấy từ trên eo nó một thứ. Giang Trừng dựa vào thân cây ôm cánh tay chăm chú nhìn vài lần vào cây sáo đen tuyền như cành cây, ở cuối có một cái tua rua treo một viên ngọc đỏ được mài thành một bông hoa sen.
Nếu là Ngụy Anh ở đây, chỉ sợ còn muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, cợt nhả khen một câu sáo đẹp.
Người đã chết mất một nửa, ngược lại không thấy có gì đáng sợ, chỉ cảm thấy mọi chuyện bình thường không quan trọng. Trừ bỏ Ôn cẩu diệt môn, thù chưa báo, a tỷ, tổ mẫu an nguy không rõ thì lúc này cũng không có gì đặc biệt nhớ mong. Ngụy Anh thông minh khôn ngoan, Ôn Triều nói tìm được hắn không chừng là chỉ là hug dọa mình. Vùng Vân Mộng, chỉ cần Ngụy Anh muốn, nào có dễ dàng bị bắt như vậy.
Ngụy Anh còn sống. A tỷ, tổ mẫu liền có hi vọng. Báo thù cũng có hi vọng.
Giang Trừng có chút mệt, nghiêng đầu tiếp tục nhàn rỗi đứng xem, lúc đầu hắn ghen tỵ với Ngụy Vô Tiện thần thông quảng đại, thiên tư hơn người, còn giờ hắn lại thấy cực kỳ may mắn khi có thể để lại một Ngụy Vô Tiện.
Ngụy Anh so với hắn làm việc tốt hơn nhiều.
Tất cả mọi người đều thừa nhận điểm này. Giang Trừng hắn cũng vậy.
Bị đoạt mất cây sáo con quỷ kia liền gọi bậy, quỷ phong lưu kia lại không thèm để ý tới. Đặt sáo lên miệng thổi ai ngờ nó lại không biết thổi nên bị lọt gió, thanh âm chói tai khiến Giang Trứng giật mình kinh hãi.
Nghe không ra gì, chỉ thấy khó nghe.
Giang Trừng nhíu mày rung chuông, trừ chuông bạc, hắn đã mất tất cả mọi vật ngoài thân.
Quỷ phong lưu quả nhiên không quen tay thổi vài tiếng liền nghỉ ngơi, Giang Trừng cũng không có cảm giác gì đặc biệt, quỷ phong lưu đã bực dọc xông lên đi đạp chủ nhân cây sáo kia một cái.
Giang Trừng bật cười. Xem quỷ đánh nhau, thật là một kỳ quan của nhân sinh.
Đám quỷ kia liền ném lại một khối đá, đập trúng ngay thái dương hắn, máu lại lần nữa dính nhớp đầy nửa mặt. Giang Trừng chớp mắt thấy trời tối sầm, lại phát hiện ra, cả người càng ngày càng yếu. Hắn mất máu quá nhiều không biết còn chống đỡ được bao lâu.
Lại có mấy khối đá bay tới, như một đám hài tử độc ác rốt cuộc tìm được trò chơi mới vô cùng thích thú. Nhánh cây, hòn đá, bùn đất đều tranh nhau ném tới, Giang Trừng trốn không được chỉ đành cam chịu. Hắn thấy đau đớn giống nhau chỉ còn sự mệt mỏi cuồn cuộn trào lên.
Kết thúc. Kết thúc đi.
Bị quỷ lấy đá ném chết, nghe có vẻ hơi uất ức, vậy thì cứ chết uất ức chút đi. Ngươi có thể trông cậy được kì tích gì ở một phàm nhân không kim đan đây?
- A!_ Phong lưu quỷ đột nhiên nhào qua đi, ngăn hành động của những quỷ kia.
Giang Trừng có chút mông lung hai mắt nửa khép nửa mở, nhưng vẫn nhìn thấy được quỷ phong lưu này có ý muốn bảo vệ hắn.
Cây sáo bị quỷ phong lưu tùy tiện ném trên mặt đất có oán khí vờn quanh. Cách hắn rất gần. Giang Trừng chống người dậy, dùng mũi chân đem kia cây sáo kéo về phía ngực, bắt chước đáng con quỷ phong lưu vừa rồi, dùng sức thổi ra.
Tưởng chừng không động tĩnh. Lại chỉ giây lát sau, mặt đất phía sau Giang Trừng khẽ nhúc nhích, bò ra một vật nhỏ xấu xí. Thật ra cũng không tính là quá nhỏ, thân hình cùng Giang Trừng tương đương, chẳng qua là bộ mặt trông ghê người, biểu tình dại ra, hoàn toàn theo bản năng bò lại bảo hộ phía trước Giang Trừng, trong cổ họng còn phát ra tiếng rít gào trầm thấp.
Không phải quỷ, mà là tẩu thi.
Là thần trí không bình thường hay sao lại đưa hắn cây sáo sử dụng tẩu thi.
Vì cái gì làm như vậy?
Giang Trừng hiểu ra không thể "Biết rõ không thể vẫn cứ làm." là do hắn quá kiêu ngạo mà thôi.
Đám quỷ im lặng, đảo mắt nhìn hắn.
Giang Trừng không rõ nguyên do, lại nghe thấy bên ngực trái, tim đột nhiên đập mạnh. Mãnh liệt nói lên tâm trí hắn, giọng nói khàn khàn truyền lại một điều kỳ diệu hắn mong chờ.
Trời không bỏ mặc hắn!!!
- Linh khí cũng là khí, oán khí cũng là khí, linh khí trữ trong đan phủ, có thể dời núi lấp biển, để người sử dụng. Oán khí cũng có thể, vì sao không thể cho người sử dụng a?
Đúng vậy. Giang Trừng cười rộ lên, tươi cười tươi đẹp như thuở thiếu niên đắc chí.
Nhiếp Hoài Tang nói, oán khí đều có sẵn ở hung thần lệ quỷ, nếu lấy dùng, thật đúng là...... Rất hoàn hảo.
______________________________
- Tên tiểu tử này lá gan cũng thật không nhỏ._Ngụy Vô Tiện cười mắng một câu, duỗi tay tóm lấy Ôn Ninh. Ôn Ninh cúi đầu có chút thẹn thùng, lại run run đút cho Ngụy Vô Tiện một muỗng nước thuốc:
- Ngụy công tử không cần lo lắng, giám sát Di Lăng là tỷ tỷ của ta phụ trách, người Ôn gia sẽ không tìm tới nơi này, ta đi cầu nàng, nàng sẽ hỗ trợ, không bị người khác phát hiện ra đâu.
- Ngươi còn có tỷ tỷ?_Ngụy Vô Tiện gặp đại nạn không chết liền coi như hạnh phúc cuối đời mà giác ngộ, nói chuyện cũng mang vài phần nhẹ nhàng.
- A, đúng rồi, nơi này là Di Lăng, ngươi đưa ta đi Loạn Táng Cương nhìn thử xem sao?
Không đợi Ôn Ninh trả lời, cửa gỗ phòng nhỏ đột nhiên bị người đẩy ra, một giọng nữ truyền đến:
- Ta đang tìm ngươi đấy! Ngươi cho ta một lời công đạo xem nào.
Người tới áo bào thêu hoa văn mặt trời đỏ tươi rực rỡ, tươi sáng đến chói mắt, so với Ôn Ninh còn không đáng nói tới.
Ôn Ninh vội vàng che ở trước giường, có tật giật mình mà che hết hơn nửa thân mình Ngụy Vô Tiện, Ngụy Vô Tiện cũng bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh thành thành thật thật không dám lên tiếng.
Nữ tử trầm mặc sau một lúc lâu, bỗng nhiên quay người đóng cửa. Tiếp theo liền nghe ngoài cửa có người hỏi:
- Chủ tử? Có chuyện gì vậy ạ?
- Không có gì hết. _ cô nương lãnh đạm nói rồi lạnh giọng phân phó_ Đệ đệ đã trở về, đừng đi làm phiền ta với hắn. Vừa đang làm gì, lát ta trở về nói tiếp sau.
Ngoài cửa có tiếng đáp ứng của mấy người, đợi mọi người cùng nhau đi xa rồi Ôn Ninh mới dùng khẩu khí rõ ràng, cùng Ngụy Vô Tiện giải thích:
- Đây chính là......là tỷ tỷ của ta.
- Ôn Tình?_ Ngụy Vô Tiện phục hồi lại tinh thần, Ôn Tình hắn cũng có biết.
Người này rất được Ôn Nhược Hàn để ý, không chỉ dung mạo không tầm thường, Giang Trừng lại từng nói qua với hắn đến danh môn gia phả của nàng. Nói không quen biết Ôn Tình, chính là nhắm mắt nói bừa.
Hơn nữa nhìn hành động của Ôn Tình, nàng cũng nhận ra mình.
Ngụy Vô Tiện lại vui vẻ, Vân Mộng Giang gia Ngụy Vô Tiện thật đúng là thanh danh truyền xa. Ngay sau đó lại nghĩ đến Liên Hoa Ổ đã sớm không còn Giang thúc thúc cùng Ngu phu nhân còn có Giang Trừng cũng không còn, nơi nào còn là Vân Mộng Giang gia.
- Tỷ tỷ của ta rất lợi hại. Ta.....ta không bằng được.
- Không có không có, ngươi cũng không kém cỏi đâu. Ngươi vậy mà còn dám cứu ta mà.
Ôn Ninh vò đầu cười cười, lại thay y chỉnh lại góc chăn, Ngụy Vô Tiện cũng hỏi lại:
- Ôn Triều thật sự sẽ không tìm tới?
- Hẳn là sẽ không tới, đợi ta cùng tỷ tỷ giải thích một chút......
- Vậy ngươi khi nào có thể dẫn ta đi Loạn Táng Cương?
Ôn Ninh chợt nghẹn, cúi đầu nghịch ngón tay nhỏ giọng nói:
- Ngụy công tử, khả năng ngươi tìm ra Giang công tử rất thấp.
- Vì cái gì? Biết đâu hắn ngã xuống mà không chết thì sao? Ta phải đi tìm xem, biết đâu còn có hi vọng? Lại nói, biết đâu hắn đã được cứu, Loạn Táng Cương có cái gì đáng sợ. Giang Trừng thông minh như vậy, hắn chắc chắn mạng lớn còn có Giang thúc thúc và Ngu phu nhân phù hộ, hắn sẽ không chết được.
Ôn Ninh đút cho y ngụm thuốc cuối cùng, mới hung hăng quyết tâm, kiên quyết mà nói:
- Giang công tử lúc ấy bị hóa đan, linh lực hoàn toàn không còn, bị Ôn Triều bọn họ......đánh vài đòn hiểm liền, xương cốt đều bị gãy không ít, gân mạch cũng nứt toạc rất nhiều, khi đi cũng không mang vũ khí, cả người đều thần trí mơ hồ, cho dù lúc ấy không ngã chết thì......
Ngụy Vô Tiện lạnh lùng ngắt lời nói:
- Ngươi muốn hay không thì cứ đi nói chuyện với tỷ tỷ ngươi một chút? Ngươi tự mình dẫn ta về đây vốn không tốt. Nếu nàng không đồng ý, ta đây liền đi. Dù sao cũng đa tạ ngươi đã cứu ta ra. Ngày sau có gì yêu cầu ta chỉ cần ta còn sống, lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ báo đáp phần ân tình này.
- A?...... Nhưng Ngụy công tử ngươi có thể đi đâu được?
- Ngươi chỉ ta cho đường đến Loạn Táng Cương đi, ta qua đó tìm mấy ngày nếu tìm không ra Giang Trừng ta liền hướng Mi sơn đi...... Tìm sư tỷ, lại nghĩ cách báo thù Ôn cẩu sau. _Ngụy Vô Tiện cực kỳ sảng khoái, thần sắc tự nhiên, hỏi gì đáp nấy, cũng không để ý tới Ôn Ninh đầy vẻ lo lắng, nói tiếp_ Ngươi giúp ta đến tận đây đã là không dễ dàng, ta đặc biệt cảm kích, nhưng Giang Trừng ta vẫn muốn đi tìm thử xem, không cần lại khuyên nhủ ta.
Ôn Ninh chỉ đành nói:
- Ngươi trước tiên nghỉ ngơi, ta đem chén thuốc ra ngoài trước.
Ngụy Vô Tiện cười tán thưởng, thần thái tự nhiên, cùng lúc trước thô bạo lạnh nhạt người ta với bây giờ hoàn toàn bất đồng, phảng phất lại trở về lúc trước khi Giang gia diệt môn luôn cậy tài khinh người, lòng luôn tính toán trước những điều tươi đẹp của thiếu niên. Nhưng Ôn Ninh lại bỗng dưng trong lòng phát lạnh, cực kỳ sợ hãi gương mặt như vậy của Ngụy Vô Tiện
- Ôn Ninh a, cảm ơn ngươi nói cho ta nhiều như vậy.
Ôn Ninh dừng tay, lại hơi nghiêng nửa cái đầu không hiểu đầu cua tay nheo gì:
- A?
Ngụy Vô Tiện cũng nghiêng nghiêng đầu, cười như ánh sáng mặt trời:
- Mặc kệ Giang Trừng có còn ở đây hay không, ta đều sẽ tìm Ôn Triều tính toán lấy lại mọi thứ.
- Mỗi phần căn cốt, mỗi tấc gân mạch, còn có Kim đan, Giang Trừng thiếu cái gì, ta đều sẽ đòi hắn lại gấp trăm lần ngàn lần._ Ngụy Vô Tiện thanh thản mà nheo nheo nửa mắt, dựa vào trên giường, vẫn là ngữ khí vui cười lại cực trịnh trọng nói_ Nếu như không thể, ta Ngụy Anh suốt đời suốt kiếp, thề không làm người.
Chén thuốc "Bang" một tiếng rơi trên mặt đất, Ôn Ninh vội khom lưng nhặt lên tới, cúi đầu đáp ứng y một tiếng, lại nghe thấy Ngụy Vô Tiện vẫn mang theo ý cười lời nói tựa xa xăm vang tới:
- Ngươi sợ cái gì chứ, ta cũng không giận chó đánh mèo ngươi a.
Ôn Ninh không hé răng, tự mình lo lắng tránh xa ra một ít.
Y từ đầu đến cuối đều chưa từng mang vẻ phẫn nộ vậy mà lại đáng sợ hơn mọi lại tức giận mắng chửi ẩu đả, thậm chí là giết chóc phẫn nộ. Hận với Ôn Triều sâu nặng như vậy, Ôn Tình nhìn y cũng cảm thấy không quen, nhưng Ngụy Vô Tiện này.....
Ôn Ninh rùng mình một cái, cảm thấy sát ý nồng đậm.
Khoảng khắc đó Ngụy Vô Tiện, nửa điểm cũng không giống như danh môn đệ tử, càng giống như......ác quỷ lẻ loi hiu quạnh, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top