3
Taehyung phải tự nhắc nhở bản thân là cậu có mục đích đằng sau việc ôm Yoongi, nhưng cho dù cậu biết rằng cậu đã tìm ra, cậu lại thấy bản thân đang đứng trong công viên lần nữa, tấm biển trong tay.
Vẫn là những người quen thuộc đến chỗ cậu, vài người chạy bộ, vài cô gái cười khúc khích, một cậu bé nhút nhát được mẹ dắt lên, một người phụ nữ lớn tuổi tốt bụng, một anh chàng bán kem, nhưng không một ai trong số đấy có cái ôm giống Yoongi. Cậu không nghĩ rằng cái ôm ấy đã trở thành một thước đo, nhưng vài ngày trôi qua, Taehyung nhận ra cậu đã có thứ cậu muốn.
Đây là ý tưởng của Jimin, và Jungkook quá hào hứng với nó nên Taehyung quyết định thử xem sao. Cậu cần cảm hứng cho dự án về nghệ thuật, đồng thời cũng là bài tốt nghiệp. Đề bài là sự thân mật, đơn giản và mơ hồ đủ để cho phép thực hiện nhiều dự án đa dạng, nhưng Taehyung chẳng nghĩ ra cậu thích cái gì cả. Và bởi Taehyung là một người giàu tình cảm, thích ứng một cách mạnh mẽ, không bị làm phiền bởi skinship, luôn đu người lên vai Jungkook hay nằm ườn lên Jimin nhưng không phải cái này- cậu muốn cái gì đó mới lạ.
Cậu muốn làm thử nhiều dự án khác nhau, muốn tìm hiểu về sự thân mật theo cách chưa từng có trước đây, nhưng với thời hạn hai tháng, cậu trở nên tuyệt vọng. Thí nghiệm ôm miễn phí ban đầu chỉ là giải pháp tạm thời, gợi ý bởi Jimin khi cả đám say khướt và thay phiên nhau ghẹo Jimin.
Đây chỉ là cuộc thăm dò, Taehyung đang thử cả nùi ý tưởng, và ai cũng thích ôm ấp thế nên chả có vấn đề gì hết. Ngoại trừ là sau đó Taehyung gặp Yoongi, và cảm thấy một lý tưởng mới được hình thành.
Rồi Yoongi ôm cậu, má đỏ và mắt mèo, thơm mùi cà phê và cái gì đó ngọt ngọt, và Taehyung cmn biết cậu muốn gì rồi.
Sự thân mật.
Cậu ngẫm nghĩ về Yoongi và cái đụng chạm của anh ấy, nghĩ rằng thái độ của anh dù rất sắc bén, nhưng Yoongi vẫn thật nhã nhặn. Và đây chính là những gì cậu muốn nắm bắt, kiểu nam tính đầy dịu dàng, sự ấm áp chỉ của riêng anh đặt quá nhiều trong một cái ôm, trái ngược với hình ảnh nam tính truyền thống.
Và chúa ơi, vẻ xinh đẹp của anh ấy – cái mũi dễ thương, đôi môi nhỏ nhắn, mái tóc hồng, khung xương đẹp và sắc nét, Taehyung muốn phác họa anh, và đấy chính xác là suy nghĩ của cậu khi nghe anh ấy gọi tên cậu.
"Taehyung!" Cậu hướng ánh nhìn về chỗ phát ra giọng nói rồi cảm tưởng như dạ dày đang nhảy bboy khi thấy Yoongi đi về phía cậu, tay nhét vào trong túi quần jean bạc màu, cái áo phông trắng trơn như sắp trượt khỏi vai, để lộ ra xương quai xanh và Taehyung nuốt nước bọt.
"Hey" Yoongi mỉm cười khi đứng trước mặt Taehyung, nhìn xuống tấm biển và ngước lên.
"Chào anh" Taehyung cười lại, cố giữ cho mặt không đỏ lên, nhìn xuống mũi giày của mình.
"Vẫn đang làm không công?"
Taehyung nhún vai, cơ mặt tự động mỉm cười, "Tuyệt mà, em thích ôm."
Yoongi ầm ừ, và rồi với nụ cười nhẹ, anh lùi về sau, mở rộng cánh tay. Taehyung bật cười ôm lấy, tay co lại bao quanh eo anh. Thích vl, Taehyung không hể ngăn bản thân ngoác mồm ra.
Khi họ rời ra, Yoongi nhìn chăm chăm vào cậu, cười, có nét hân hoan trên gương mặt xinh xinh của anh, và chỉ khi Taehyung nghiêng đầu về phía anh dò hỏi, anh mới quay đi, tay chà chà cổ.
"Cậu có muốn cho vịt ăn không?"
Taehyung hơi bối rối khi Yoongi đưa ra một cái túi đựng thức ăn cho vịt, lắc lắc nó. "Tôi đã tìm hiểu và hình như bánh mì không tốt cho lũ vịt nên mua loại này. Cậu có thể nghỉ một lúc mà."
Cử chỉ đó quá ngọt ngào, Taehyung tự hỏi có phải Yoongi cố tình làm vậy không. Có phải Yoongi đã theo dõi cậu cả tuần, giữ bạn bè cậu làm con tin và ép họ khai ra cách cưa đổ Taehyung bởi mơ đi mới có chuyện anh ấy bắt chuyện với cậu chỉ để hỏi có muốn cùng cho vịt ăn với ảnh không, không, không thể nào, đây là hàng dỏm.
Họ đứng cạnh nhau, Taehyung cầm một nắm thức ăn trong lòng bàn tay, thỉnh thoảng mới ném vài cái cho đám vịt đáng yêu đang đứng quanh họ.
"Vậy, tại sao cậu lại làm việc này?" Taehyung bắt gặp Yoongi liếc nhìn cậu từ khóe mắt.
"Đây là một cuộc thử nghiệm thôi, ừm... Em muốn tìm hiểu sự nam tính và sự thân mật. Em là một nghệ sĩ." Taehyung chưa bao giờ là người giỏi ăn nói, nhưng không giống như vài người hay gièm pha mỗi lần cậu nói về nghệ thuật, cho dù họ chẳng biết cậu đang nói gì, Yoongi nhướn mi trước câu giải thích của cậu.
"Nghe khá thú vị, cậu là sinh viên?"
Taehyung ấp úng, "SNU. Ngành mỹ thuật."
Yoongi phát ra âm thanh ồ, "Tôi tốt nghiệp được hai năm rồi."
"Anh cũng học ở SNU sao?" Taehyung cúi người xuống sờ sờ chú vịt con đang làm tổ giữa hai chân cậu.
"Đúng thế. Sản xuất âm nhạc. Đôi khi tôi lại lên lớp."
Họ có những cuộc trò chuyện nho nhỏ, Yoongi kể về loại nhạc anh đang sáng tác trong ánh mắt chứa triệu vì sao ngập tràn say mê của Taehyung. Cho đến khi Yoongi nói về đam mê của anh ấy, nhớ về hiphop khi xưa, và Taehyung cảm thấy một ý tưởng nảy lên trong đầu cậu. Cậu đã hiểu cậu muốn gì và khi ngắm nhìn đôi môi hồng của Yoongi mấp máy, tay anh lơ đãng vuốt ve bộ lông vịt, mái tóc hồng mềm mại rủ xuống mắt anh, Taehyung nhận ra dòng cảm hứng quen thuộc sôi sục trong bụng cậu.
Cậu không thể kiểm chế sự phấn khích của mình, mở miệng trước khi kịp nghĩ, ngắt lời Yoongi đang nói.
"Hyung, em có thể- em có thể vẽ anh được không?"
Yoongi chớp mắt trước câu hỏi đột ngột và Taehyung quan sát hành trình chậm chạp của vệt đỏ xuất hiện trên má anh và từ từ lan xuống cổ. Ảnh đỏ mặt nhìn đẹp ghê, cute ghê.
"Cậu muốn-"
"Vẽ anh, vâng ạ."
"Anh?" Yoongi chỉ vào bản thân như thể Taehyung có thể nói với người nào khác.
"Cho dự án của em. Em đang suy nghĩ về việc làm một dự án tôn vinh sự nam tính nhưng vẫn có nét dịu dàng và sự thân mật. Kiểu như là, phá vỡ tư tưởng về nam tính trước đây. Và cho thấy nó như là một cái gì đó dễ mến và dịu dàng?"
"Thật... đáng kinh ngạc, nhưng anh không chắc nữa." Yoongi gãi sau cổ và Taehyung cảm tưởng như lồng ngực cậu trĩu nặng xuống.
"Không sao, ý em, em không muốn làm anh thấy khó chịu. Không có vấn đề gì đâu nếu anh không muốn. Tốt thôi, chắc chắn hoàn toàn là ổn, anh hẳn là bận lắm dù gì đi nữa ừm em chỉ-"
"Taehyung- khoan đã. Không phải là anh không muốn, chỉ là anh chưa làm vậy bao giờ. Nếu điều này giúp em hoàn thành dự án, anh thực sự không bận tâm đâu?"
"Ồ." Taehyung liếm môi, và rồi ngắm nhìn gương mặt của Yoongi để xem phản ứng của anh, tiếp tục với giọng nói dịu dàng giống như đang bày tỏ. "Em đang tìm cảm hứng. Đây cũng chỉ là một ý tưởng ngu si của bạn em thốt ra khi đang say thôi. Sau đó thì em cũng làm, nhưng rồi em thấy anh và chẳng hiểu nữa, em cảm thấy có gì đó? Không phải đến khi ôm anh em mới nhận ra, kiểu như em là một người tình cảm, em ôm cả lũ bạn em nhưng em cần cái gì đó khác biệt. Em cần ai đó khác biệt, và đúng vậy em nhận ra em muốn vẽ anh."
"Cái đó- chà. Thế là anh là nàng thơ của em hả?"
Cậu không nghĩ về nó như vậy. "Ừm, vâng em đoán vậy."
Yoongi nhếch môi với cậu, "Thế thì anh không thể từ chối rồi, đúng không?"
Taehyung mỉm cười toe toét, chợt một suy nghĩ bật ra.
"À" Taehyung chớp mắt, rồi nói, "Khỏa thân nữa nhé anh."
p/s: cảm tưởng như Taehyungie biết Taegi week í ạ uhuhu người mình mềm xèo từ hôm qua đến nay rồi uhuhu mọi người ơi anh Taehyung ơi anh Yoongi ơi
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top