Mùa Hạ Có Nắng
...…
trạm.trạm là nơi dừng chân, là nơi yên náu, là nơi trú mình giữa cái tấp nập, cái xô bồ của cuộc sống.trạm là nơi khởi nguồn của những chuyến hành trình rực rỡ, những chuyến hành trình để lại những kỉ niệm khó phai.trạm là điểm đến, là chốn dừng chân cuối cùng, là nơi ta kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, là nơi đưa ta về nhà.trạm là một nơi ta dừng chân mỗi ngày, nhưng mỗi khi ghé nơi đây, ta lại cảm thấy bồi hồi đến lạ.trạm sẽ là một cuốn nhật kí lưu lại những cảm xúc, những kí ức của một đời người, để rồi khi lật giở lại từng trang của cuốn nhật kí ấy, những cảm xúc lại như trực trào cuốn về.chào bạn, hãy ghé trạm chơi nhé.-17:27, 03/11/2024 #Piggy…
Tôi là một cô gái rất dễ mến một người, hay cười và yêu cuộc sống. Nhưng để thích một người thì không dễ. Tôi đã có mong ước sau này sẽ yêu một chàng trai học quân đội, là người rắn rỏi, có chí hướng. Tôi rất yêu màu áo xanh ấy, nó làm lòng tôi tạo rực, mắt không thể dời. Nhưng nếu không thể đến với một anh quân đội, tôi cũng mong người yêu tôi cũng sẽ là một chàng trai ưa nhìn, có học vấn, tính tình nhã nhặn, thủy chung...…
Xuyên qua làm đại boss đã có trăm lần chết dưới lưỡi dao của nam chínhĐóng vai kẻ xấu trăm ngàn người đuổi giếtLại giả tạo đối tốt với một ngườiMộc Dao nhíu mắt, thấy vầng sáng chợt lóe trong mắt nam chính rồi như có như không biến mất.Nuôi nấng rèn rũa bao lâu sao cái tên nam chính này vẫn bộ dạng ngơ ngơ vậy. Liệu có phải ta tìm phải một cái giả? Nhanh nhanh thức tỉnh đi tiểu bằng hữu ta lưu lại nơi đây cũng đã hai chục năm rồi.Đôi mắt Tả Phong nhuộm máu khi thấy thần hồn của Mộc Dao bơi vào dung nham đang sôi trào để tìm dung thạch cho hắn. Đánh thức hắn để rồi làm hắn giết cô. Một tiếng hét lớn tất cả dung nham ngàn năm đang sôi trào bỗng dưng đóng băng. Thần hồn của Mộc Dao va vào cục băng lớn. Quay qua nhìn Tả Phong thấy thân thể hắn giao động cực lớn, xung quang gió lớn nổi lên tạo thành cơn lốc xoáy nuốt chửng hết mọi vật xung quang cuốn cả Mộc Dao đi vào. Khi Mộc Dao đang sắp tiến vào cơn lốc bên trong thì mọi thứ đột nhiên dừng lại như chưa có gì xảy ra cô chợt nghe thang âm bên cạnh vang lên" Mộc Dao, ta ghét ngươi"Tả Phong phun một ngụm máu rồi ngất đi…
Có thể bạn đã nghe qua câu nói "forever crush", có thể bạn đã từng yêu một người rất sâu đậm nhưng không đủ can đảm để đón nhận hay tỏ tình. Mãi sau này khi ta lớn lên dù đã cố như cũng không quên được người đó…
Tác giả: ancutiThể loại: boylove, học đường, yêu thầm, thanh xuân vườn trường.Có thể nói đây là câu chuyện của chính tác giả,pha trộn thêm một số yếu tố hài hước và có yếu tố đời thường mong các bạn độc giả đọc truyện vui vẻ <3…
Nguyễn Ngọc Linh ,một nữ sinh 15 tuổi hiện nay đang chuẩn bị lên cấp 3 tính cách cô vốn vô tư hoạt bát thế nhưng chỉ sau một đêm cô được cho là đã tự vẫn.Mọi người cứ ngỡ lí do cô tự tử là do áp lực về kết quả thi nhưng có thức sự mọi thứ chỉ đơn thuần như vậy?…
❤Cái phần lười viết nhất nhưng kg viết thì kg ai đọc truyện😂😂😂❤ GIỚI THIỆUBạch Thiên Minh được biết đến là công tử, ng thừa kế duy nhất của Bạch gia đời thứ 14. Gần như cả thanh xuân của cậu bị người cha gia trưởng của mình kiểm soát. Cậu sống như 1 con rối vs ng vệ sĩ của cha cử tới giám sát phòng khi cậu có ý đồ bỏ trốn. Thế nhưng.... đến 1 ngày tên vệ sĩ lại biết được bí mật siu toa khổng lồ của Tiểu Minh. Rồi anh ta sẽ làm gì cậu. Đón đọc nhé các bợn😂😂😂…
Người Yeonjun thích thầm lại là người yêu tin đồn của Soobin - kì phùng địch thủ của cậu__OOC nhe mấy pồ…
"Cậu có từng thích tớ không?""Có. Nhưng tớ không dám nói... vì sợ mất cậu mãi mãi."Nguyễn Hoàng Nam và Trần Ngọc Yến - đôi bạn thân từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên giữa những buổi trưa hè ồn ào tiếng ve, cùng nhau viết nên một thời học trò lặng thầm mà khắc cốt ghi tâm.Họ thân đến mức ai cũng nghĩ là một đôi. Nhưng chính vì quá thân, nên lại chẳng ai dám bước qua ranh giới mong manh giữa "tình bạn" và "tình yêu".Một người giấu cảm xúc sau lớp mặt nạ lạnh lùng.Một người chờ đợi lời tỏ tình trong im lặng.Cho đến khi người thứ ba xuất hiện... hiểu lầm, ghen tuông, và khoảng cách cứ thế kéo dài.Liệu sau tất cả, họ có đủ dũng khí để quay lại - và gọi nhau bằng cái tên đúng nghĩa nhất của tình yêu?…
⋆𐙚₊˚⊹♡ - " Tôi không xứng nhận có bạn bè, không xứng đáng có sự thương yêu, lại càng không xứng đáng có một tình yêu với bất kì ai." - " Tại sao?" - " Bởi vì tôi đã phản bội mọi người, tôi phản bội người bạn thân nhất của tôi, tôi nói dối cha mẹ của tôi và-... nhưng anh là ai vậy?" - " Anh á? hừmmmm. . . anh là người sẽ kéo em ra khỏi cái hố đầy tiêu cực này." - " Nhưng mà anh là ai cơ?" - " Là người sẽ yêu thương em, cho em sự yêu thương xứng đáng mà em có." - " Tôi đang nghiêm túc đấy! anh là ai?!" - " Sẽ là người khiến những vết thương của em được chữa lành và cho em nhận ra thế giới này luôn có sự vị tha và tha thứ, ai cũng xứng đáng được yêu thương chỉ cần họ nhận thức được lỗi lầm và sửa sai là được." - " Anh bị khùng hả? ý tôi là tên của anh kìa!" - " Ô vậy hả... hì hì Anh là Cedric Diggory." ⋆𐙚₊˚⊹♡ ⚠️OOC, LẤY THỜI KÌ CON CHÁU CỦA HARRY POTTER.⚠️…
Truyện ngắn đầu tay^_^"Xin lỗi em vì đêm ấy tôi đã vô tình xé nát một tâm hồn yêu tôi sâu sắc, xin lỗi em vì khi ấy quá vô tư mà để em đau khổ đến vậy và xin em hãy cho tôi một cơ hội cuối cùng để chữa lành tất cả"Cuối bức thư là tấm hình chụp chung của hai người. Cô ấy đã bật khóc rất nhiều...//đọc truyện để biết thêm=)))//…
Tên: Mau xuyên: Boss cao lãnh truy thêTác giả: Yêu Hồ Lam LamThể loại: Ngôn tình, lãng mạng, mau xuyên, hệ thống, nam truy, bí ẩn, học đường, phản diện, cổ đại, dị giới, 1vs1, trọng sinh, xuyên không, ...Số chương: đang cập nhậtTình trạng: tiếp diễnVăn án:Hàn Dạ Quân trong mắt người khác ngoại trừ ngoại hình đẹp tựa thiên tiên ra thì thứ làm cho mọi người ấn tượng là sở thích giết người đầy máu lạnh của mình.Để hạn chế số người chết quá mức ở hành tinh của mình, người bạn thân của anh đã tặng cho anh một hệ thống nhập vai.Từ đây câu chuyện bắt đầu với quá trình truy thê đầy gian nan của Hàn Dạ Quân.…
"Giữa những cơn mưa Hà Nội, anh và tôi gặp nhau, thoáng qua như hai kẻ xa lạ giữa dòng đời tấp nập. Nhưng mùi hương bạc hà ấy, ánh mắt ấy... đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt 7 năm dài."Thảo Chi - cô gái sống khép kín với những tổn thương chẳng thể xóa nhòa. Ký ức về người mẹ đã mất trong một cơn tai nạn, và bóng hình một cậu bé năm xưa từng giúp cô thoát khỏi bóng tối, là tất cả những gì cô mang theo suốt những năm tháng trưởng thành.Và rồi, vào một chiều mưa se lạnh, khi cô chuẩn bị bước vào cánh cửa cấp 3, cậu lại xuất hiện - như định mệnh sắp đặt. Nhưng liệu đó có thật là người mà cô đã luôn khắc khoải tìm kiếm?Giữa những cơn mưa và ngày nắng, giữa tổn thương và hy vọng, câu chuyện tình yêu đầy cảm xúc của hai con người với quá khứ không trọn vẹn sẽ dẫn lối họ về đâu?"Có lẽ, ai cũng cần một ngày nắng cho riêng mình - ngày mà mọi nỗi đau đều tan biến, chỉ còn lại hạnh phúc vẹn tròn."Ngày viết: 25/1/2025Tình trạng: Ongoing…
Không biết dưới góc nhìn của crush, chúng ta là người như thế nào? Tôi muốn viết về câu chuyện của một cặp đôi thích thầm nhau, về cách họ nhìn theo bóng lưng người họ thích và bản thân họ trong mắt của đối phương.…
"Này! Sao ngày nào mày cũng tới lớp tao quài vậy?" - Anh Thư nghiêng đầu nhìn người đối diện, vẻ mặt đầy thắc mắc."Thì...tại có bài không biết làm nên muốn hỏi mày chứ bộ" - Cô bối rối dời mắt chỗ khác."Hỏi tao hay hỏi lớp trưởng lớp tao?" - Anh Thư nhìn cô với ánh mắt như thấu hồng trần, rồi quay qua đằng sau đá mắt nhìn về bàn cuối tổ 4.Ánh sáng từ khung cửa sổ chiếu vào mang lại cảm giác ấm áp, cậu thiếu niên nơi đấy như được phủ thêm vầng sáng cho riêng mình. Đôi tay thoăn thoắt viết bài, sơ mi phẳng phiu toát ra vẻ "con nhà người ta" mà mọi nhà đều nhắc tới."K-không có mà..." - Vành tai bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ đáng ngờ, giọng nói lắp bắp cố biện minh vì sợ người bạn thân phát hiện bí mật nhỏ của mình.Thanh Xuân là vậy đấy, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể vui cả ngày.…
Là tác phẩm tớ viết dành cho những con người yêu cái tuổi học trò. Cái ngưỡng mười tám mười bảy đầy hoài bão và hi vọng. Câu chuyện kể về cô bé Kiều Chi và hành trình trưởng thành của cô.…
Mẩu chuyện tình thời cấp 3 của tôi. 1 cuộc tình đơn phương, chỉ có mình tôi quay cuồng trong những ảo mộng do chính tôi tạo ra. Để rồi chính tôi lại là người chịu tổn thương, tôi lại là người đau khổ nhiều nhất. Nhưng cuối cùng tôi vẫn cảm thấy mình hạnh phúc vì tôi đã yêu, thực sự yêu một người!~Leo…
LỜI NÓI ĐẦUCó những khoảnh khắc cực kỳ nhỏ bé nhưng đã thắp nên những đoạn tình cảm mới. Bỏ ra một viên kẹo đường để đổi lại một nụ cười, một cái nắm tay khẽ khàng giữa sân trường đầy nắng.Họ gặp nhau từ thuở ấu thơ, chưa biết rung động là thế nào, cũng không hiểu vì sao chỉ với món quà nhỏ nhoi ấy lại khiến lòng mình ấm lên mà mỉm cười.Nhiều năm sau, cả hai lại trở thành cặp bạn thân hay ngồi cạnh nhau dưới sân trường vắng. Một người trầm lặng, mãi đắm mình vào từng nét vẽ mang theo những cảm xúc mãi giấu kín. Một người rực rỡ như nắng mai, mang theo nụ cười tung tăng khắp nơi.Trong tâm đều thích đối phương.Nhưng trong tâm lại muốn giấu kín điều đó.Cứ thế mỗi một ngày trôi qua, khoảng cách giữa "bạn thân" và "người thương" càng trở nên mỏng manh, đến mức chỉ cần một cái chạm hay một lời nói cũng đủ khiến tất có thể tan vỡ vào hư không.Rồi tuổi trẻ không chỉ có mỗi tình yêu, nó còn là những hy vọng từ gia đình, áp lực từ tương lai và cả những bí mật sâu kín đủ để thay đổi cả số phận của một con người.Đây là câu chuyện về hai trái tim vẫn luôn cố gắng học cách yêu, học cách mất mát, và học cách bước tiếp.Một câu chuyện bắt đầu bằng một viên kẹo đường...... và kết thúc bằng những điều chưa kịp nói.----Tác phẩm là sự sáng tạo của tác giả.Tác giả: AnnP…