những mẩu kinh dị ngắn ngắn viết bởi con người có máu điên-Tác giả : NTP.Phantom ( tôi chứ ai vào đây!)-Tiêu chí: Ngắn gọn không dài dòng-Chỉ định: trường hợp muốn gì đó kinh dị nhưng ngại dài.-Cách Dùng : Đọc và tưởng tượng. -Liều lượng : thoải mái .(không hít như cần nhé. )-Tác dụng phụ : Có thể cảm thấy khó hiểu. Ức chế vì tác giả vô trách nhiệm. -Chống chỉ định: Thích phá, ăn cắp, mẹ thiên hạ ( né dùm né dùm)khuyến cáo ( không thương nhau đừng cay đắng. Comment gây khó chịu tôi sẽ xoá và chặn,không nhận gây chiến { các bạn thuộc về chiến trường không phải tại truyện của tôi} )…
Người sẵn sàng tha thứ lần đầu, bao dung lần sau, nhưng đừng mong có lần cuối. Oneshot. Fanfic SaintPerthSaint. Vui lòng không sao chép, chuyển ver, re up, hay mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của au.…
Chỉ là một chút thoáng qua.Chính tôi không rõ bản thân tại sao lại viết những lời này. Có hình bóng đó hiện lên trong tâm trí càng lúc càng nhiều .Anh tĩnh mịch quá và dường như nó lan tới cả chính tôi. Tôi thích viết dù biết văn phong mình còn kém. Đơn thuần là muốn ghi lại những gì bất chợt thoáng qua trong suy tưởng.Tác giả: (chính tôi) NTP.Phantom)…
Mặt tối của một người, đôi khi chứa thứ mà người đó quan tâm nhất.Đôi khi, lại chứa thứ người đó vĩnh viễn không muốn nhớ lại.Nếu người đó cho cậu bước vào mặt tối đó.Nghĩa là gì?Nghĩa là, cậu đã trở thành người mà người đó tin tưởng nhất cuộc đời.…
nguyễn thanh phúc nguyên không tính được khoảng cách từ câu "cho em ngủ trên giường anh nhé" và "anh ngủ với em nhé" là bao xa, chỉ biết bạch hồng cường đã suýt đá nó ra khỏi giường khi nó ghé sát bên anh thì thầm rồi liếm nhẹ tai anh một cái.…
lowercasentpn x nlabối cảnh giả tưởngfic giả người thật, xin đừng đem lên trước mặt chính quyềnkhoảnh khắc đôi mắt nai của lâm anh bắt đầu rơm rớm nước, phúc nguyên cảm thấy mọi tội lỗi trên đời đều là của mình…
Trong nhiệm vụ bắt cóc Kazakage Đệ Ngũ của Làng Cát, Sasori đã có mọi cơ hội để giết Sakura như anh đã dễ dàng giết chết bà già Chiyo-nhưng Sasori không muốn làm như vậy. Sau khi rời khỏi Làng Cát, Sasori quyết định từ bỏ Akatsuki và mang Sakura tới một nơi trú ẩn mới-đó sẽ là nhà của anh và cô.…
Văn án/ khá khô khan/ : chờ đợi các người tôi được gì ? tôi cũng là con người và tôi không phải đồ vật, tôi sợ đau lắm !Giải thoát cho nhau nhé !!! Đôi lời tác giả : không biết nói sao nhưng hy vọng mọi người thích nó :> Một câu chuyện buồn /không phải buồn cười :>/ Không phải buồn cười không phải buồn cười không phải buồn cười Lưu ý cần nhắc lại ba lần ạ :>link ảnh nè :飛んでいる on Twitter"#tkrvマイナス 裏i七刀り者にbntnの金失i槌を!" Ngày đào hố :31 /10/2022 Ngày lấp hố :không biết :>…
Tám năm, ta dừng chân ở Montpellier, để gặp lại tình đầu.warning!đây là fanfic thể loại IDOLxYOUfanfic phục vụ cho việc giải trí, không cổ xúy cho những hành động đi ngược với thuần phong mỹ tục Việt Nam, không mang tính xúc phạm bất kỳ cá nhân/tổ chức nào, mọi sự trùng hợp (nếu có) hoàn toàn là ngẫu nhiên.…
đức duy thừa biết tửu lượng của bản thân kém nên đã cố gắng uống ít nhất có thểthế quái nào vẫn say,sự tai hại đó đã kéo theo việc em thổ lộ mọi tâm tư thần kín của em cho bạn thân kiêm người tình thầm mến của mình.;ntpn x dddcó sự góp mặt của 05line pj100chân meo xinh/chanmeoxinh.🥇phucductroiban [060126]🥈dangducduy [03012026]…
Tác giả: Huyền Ẩn/ Thi Định NhuThể loại: Đô thị ngôn tình, nam chủ tàn tật, thâm tình, nữ chủ kiên cường, HE.Số chương: 59 chương và 4 ngoại truyện.Có một loại tình yêu là vì chia lìa."... Em không cần đi theo người bệnh tật không lý tưởng như anh. Ngoại trừ đau khổ, lo lắng và sợ hãi ra, anh không thể cho em gì cả. Em phải có một cuộc sống hạnh phúc đầy đủ, một tình yêu đáng giá, gả cho một người có thể che chở em cả đời. Hoặc ít nhất khi em bị ức hiếp, anh ta cũng có thể đi đánh nhau vì em..."-"Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?""Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!""Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!""Em không muốn mất anh."-"Lịch Xuyên, em ở đây! Anh đừng bỏ em mà đi... em xin anh đừng bỏ em mà đi... em không ép anh nữa! Anh yên tâm, đợi tới khi anh khỏe lại, em sẽ move on ngay lập tức, em sẽ rời khỏi Bắc Kinh, em sẽ tới thành phố khác, em sẽ không gọi điện thoại cho anh, cũng sẽ không đi tìm anh nữa. Lần này em nói thật, em nói được thì sẽ làm được, không bao giờ thay đổi nữa! Anh hứa với em, nhất định phải cố gắng sống sót, được không?"…