Có những thứ ko cần nhìn rõ vì nhìn vào sẽ thấy sự kinh tởm và hãm hại đến mức nào, Chạy mệt rồi ko chạy nổi nữa ,sức cùng lực kiệt r ko đấu lại nữa vậy đi mặt người cười chê hắn ta đi r tui ở lại cũng chả là gì Hỏi tui có giận hắn ko ,ko tui ko giận hắn mà là hận hắn -- tui hận anh nhưng mà tui chỉ còn 1 mình anh thôi thế nên đừng bỏ tui đừng bỏ tui mà
'Nếu hai người định mệnh ở bên nhau, họ sẽ luôn tìm cách quay lại với nhau!'- "21-7-Busan-Hàn Quốc, chúng tôi lại một lần nữa tìm thấy nhau như vậy!"- "Công dân Kim TaeHyung đã quả cảm hi sinh..."Au: iabb2131 (iabb)Thể loại: HE/Đam mĩ/Ngọt sủng/Biến cố/Vụ án/H/Sinh tử văn(mới)...- Longfic - two part -Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, duy nhất một tài khoản, không reup, không chuyển ver!…
Chúng ta sinh ra đều không thể nào quyết định số phận của riêng mình. Em cũng vậy, anh ta, gã ta hay cô ta cũng thế. Số phận vốn dĩ đã an bài, chỉ là một trong số chúng ta muốn đảo ngược chúng mà thôi. Thế nhưng, dù là số phận, hay định mệnh trái ngang, thì Kim Taehyung tôi cả đời này cũng đều dung túng cho em.…
Tác giả: 有鹿文化 Nguồn : truyện tranh thập cẩm Tên khác: Nhạ thượng thủ tịch tổng tàiTình một đêm không có kết quả, cô gái to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu "chiến thư" khiêu khích.Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.Hắn thề,dù có đi khắp cả Đài Loan,hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này!Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng "lệnh truy nã"Cả trang báo chỉ có hình một cô gái xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng.Trên chiếc giường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng.Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ -- "Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả"Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng.Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách sạn...Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao!Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần!"Tần Tấn Dương... tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị..."Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị.Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con.Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương.Tần Tấn Dương, tổng giám…
Tên Hán Việt: Dưỡng liễu bát niên đích kim ti tước phi tẩu lạpTác giả: Kiều DữuEditor: Bun | cahoidonghop.wordpress.comRaw: Tấn Giang, shubaow - QT: wikidich | Lucky CloverThể loại: Hiện đại, Chủ thụ, Hào môn thế gia, Cẩu huyết, Gương vỡ lại lành, 1v1, HE.Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (75 chương + 6 phiên ngoại)Tình trạng bản edit: Hoàn thành (28/01/21 - 03/06/21)Ngoại truyện chỉ được đăng ở Wordpress của mình, mọi nơi khác đều là repost không có sự cho phép.×××TRUYỆN ĐƯỢC EDIT PHI LỢI NHUẬN, CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.VUI LÒNG KHÔNG REPOST!…
Tác giả: Lão Nạp Bất Đổng ÁiEdit cover: SaharaNguồn cover: WikidichThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, SủngCâu chuyện bắt đầu từ Lý Ỷ La vốn chỉ là một đại sư với chuyên môn chính là thêu thùa đó là hình ảnh trước mạt thế.Nhưng khi trãi qua mạt thế thì kỹ năng thêu thùa được đánh thức, đem kĩ thuật thêu luyện thành Đông Phương Bất Bại. Sau khi vùng vẫy cầu sinh trong mạt thế được vài năm thì Lý Ỷ La xuyên về cổ đại.Đến kiếp này thì Lý Ỷ La lại xuyên vào thân thể của một thứ nữ , bị bức gả cho gia đình nghèo thay trưởng nữ. Trượng phu là một con ma ốm, tính tình mềm yếu, hai mắt hàm xuân. Mẹ chồng có miệng lưỡi mắng chửi vô địch. Cha chồng thì không nhìn rõ hiện thực, rằng bản thân là một địa chủ phá sản, vẫn lo tiếp tế người trong tộc.Ở mạt thế không thể ăn no thì đã đành, bây giờ đến nơi này cũng phải vì vấn đề no bụng mà sầu lo? Lý Ỷ La tỏ vẻ không thể nhẫn nhịn được nữa. Ở mạt thế, dị năng thêu thùa là râu ria, ở đây, cuối cùng cũng có đất dùng. Bất quá, uy lực phát ra quá mạnh rồi. Lý Ỷ La chẳng những dựa vào thêu thùa kiếm cơm no bụng, mà còn đem trượng phu ma ốm nuôi thành trạng nguyên. Vốn tưởng, hắn là một cái bánh bao mềm, ai mà ngờ, hắn lại là một cái bánh trôi vỏ trắng ruột đen....…