Chương 16: Sinh tử mới tỏ chân tâm
Giọng hoàng tử vỡ ra, khẩn thiết hơn cả mệnh lệnh, như một tiếng gào thét nghẹn ngào trong tuyệt vọng.
Carol nghẹn giọng, nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt sáng rực quyết tâm:
– Ai nói anh không quan trọng? Anh rất quan trọng, Izumin! Hitaito cần anh, dân chúng cần anh... và tôi cũng cần anh. Anh là hoàng tử gánh trên vai vận mệnh của cả một đất nước, anh không được phép buông xuôi trước số phận. Nghe tôi đi... cố gắng lên, mọi chuyện rồi sẽ có cách. Tôi thề... anh sẽ không chết đâu!
Izumin khẽ run người, gắng gượng giữ vẻ bình thản, nhưng từng giọt mồ hôi lạnh đã ướt đẫm trán. Giọng hắn khàn đặc, đứt quãng như từ vực sâu vọng lại:
– Có lẽ... số phận cũng không dung tha ta. Nhưng đừng lo, Carol... cho dù ta có ngã xuống, cô... cô vẫn phải tiếp tục. Hãy cứu lấy dân chúng ta... kể cả khi không còn ta bên cạnh.
Carol siết chặt bàn tay hắn đến run rẩy, trái tim như bị xé nát. Nước mắt trực trào nhưng nàng kiên định lắc đầu:
– Không! Tôi sẽ không để anh chết. Không phải khi tôi đã tìm ra manh mối cứu chữa. Chính anh là người đã trao cho tôi niềm tin và sức mạnh này, Izumin... Giờ đến lượt tôi, tôi sẽ dùng tất cả để cứu lấy anh!
Carol cúi sát xuống, giọng kiên quyết đến run rẩy:
– Từ hôm nay, tôi sẽ ở lại bên anh. Mấy ngày này, tôi sẽ chăm sóc, cùng anh trải qua sinh tử. Anh đừng hòng đuổi tôi thêm một lần nào nữa!
Hoàng tử nhìn nàng thật lâu, ánh mắt vốn u ám vì cơn sốt bỗng trở nên dịu lại. Hắn khẽ cười, nhưng nụ cười ấy chất chứa vừa cảm động vừa tự trách:
– Cảm ơn nàng, Carol... Ta thật sự không ngờ, giữa lúc ta mắc phải căn bệnh ai cũng kinh hãi mà tránh né, thì chỉ có nàng không sợ hãi, vẫn ở bên ta. Nàng quan tâm ta, đối đãi với ta chân thành... Ta thật may mắn khi quen biết một cô gái tốt như nàng.
Carol mỉm cười, giọng nhẹ như gió xuân:
– Anh đã cưu mang tôi, là chủ nhân của tôi... nhưng hơn thế, tôi coi anh là bạn. Vậy nên, tôi phải giúp anh chứ. Anh yên tâm, anh sẽ không mất mạng đâu.
Hoàng tử nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng hiếm hoi hiện lên giữa cơn mệt mỏi rã rời. Hắn cảm nhận rõ ràng, sự quan tâm của nàng không hề xuất phát từ nịnh bợ, cũng chẳng phải vì lợi ích hay vì hắn là hoàng tử cao quý. Trái tim vốn đã nguội lạnh từ khi biết mình mắc bệnh khi hắn tưởng rằng sẽ chẳng còn ai dám ở bên cạnh nay lại bỗng rung động.
Ban đầu, hắn đã xua đuổi tất cả những ai đến gần, bởi hắn không muốn họ bị cuốn vào cái chết cùng mình. Nhưng nàng thì khác... Dù hắn cố gắng đẩy đi, nàng vẫn kiên quyết ở lại. Nàng chăm sóc hắn từng chút, mỉm cười để hắn yên lòng, khóc vì nỗi đau của hắn, khích lệ để hắn cố gắng.
Có nàng bên cạnh, hắn như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình, đủ để chống chọi với cơn bạo bệnh đang giày vò thân xác. Trong tận cùng tuyệt vọng, nàng chính là tia sáng duy nhất dẫn hắn vượt qua ranh giới sinh tử.
Bà Mura và hoàng hậu đứng ngoài cửa, nước mắt lã chã rơi, nhưng hoàng tử nhất quyết không cho họ bước vào. Họ chỉ có thể bất lực nhìn qua khe cửa, dõi theo bóng dáng Carol người duy nhất được phép ở cạnh hắn trong lúc này.
Khi Carol bước ra, cả hai lập tức vội vã tiến đến, giọng nghẹn ngào không ngừng hỏi han về tình trạng bệnh của hoàng tử.
Hoàng hậu bước tới, đôi mắt đỏ hoe, giọng run rẩy:
– Cô nói cho ta biết... Izumin sao rồi? Nó còn mệt lắm không? Có đau nhiều không? Nó ăn uống được chút nào không? Cô... cô có thể khuyên nó cho ta vào gặp một lần được không?
Mura nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má:
– Đúng vậy... ta lo cho hoàng tử quá. Từ trước đến nay, chưa bao giờ ngài bệnh mà ta không ở bên cạnh chăm sóc. Giờ ngài lại ngăn ta, chỉ vì sợ ta nhiễm bệnh. Nhưng cho dù có mất mạng, ta cũng cam lòng... chỉ mong được ở gần hầu hạ ngài.
Carol khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng kiên định, như muốn truyền thêm niềm tin cho cả hai:
– Hoàng tử tạm thời vẫn còn gắng gượng được, xin hoàng hậu và bà Mura đừng quá lo lắng. Bệnh dịch lây lan rất nguy hiểm, nếu mọi người vào sẽ chỉ khiến hoàng tử thêm bận lòng mà không yên tâm dưỡng bệnh. Xin hãy tin ở tôi... tôi sẽ chăm sóc ngài thật chu đáo.
Nàng dặn dò cẩn thận, bảo họ chuẩn bị những vật dụng cần thiết, đồng thời mang đến dược liệu để sắc thuốc theo phương pháp mà nàng đã bàn bạc cùng thái y. Suốt những ngày qua, Carol không chỉ tận tình chăm sóc cho hắn, mà còn góp ý cho thái y dựa vào kiến thức y học cổ lẫn những hiểu biết nàng mang theo từ thế giới hiện đại. Từng bước, nàng đang tìm ra cách để đẩy lùi dịch bệnh.
Nàng đón lấy chén thuốc từ tay tỳ nữ, cẩn thận đỡ hoàng tử ngồi dậy, rồi từ tốn múc từng muỗng thuốc đưa đến môi hắn. Khi chén thuốc cạn, Carol dịu dàng dìu hắn nằm xuống, lau đi lớp mồ hôi ướt đẫm trên trán, lại thay chiếc khăn mát áp lên cho hắn.
Carol cúi xuống, nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt ánh lên sự vững tin, như muốn xua tan tất cả đau đớn quanh hắn:
– Anh ngủ đi... có thể sẽ còn đau, còn mệt hơn, nhưng rồi cũng sẽ qua thôi. Anh là chiến thần của Hitaito, là chỗ dựa của muôn dân, sao có thể gục ngã trước một căn bệnh nhỏ bé này được? Hãy tin tôi... anh nhất định sẽ vượt qua.
Hoàng tử khẽ nhìn nàng, ánh mắt đầy cảm xúc. Hắn không nói một lời, chỉ mỉm cười yếu ớt, rồi lặng lẽ nhắm mắt, để mặc trái tim mình được an ủi bởi sự dịu dàng ấy.
Trong lòng hắn, những toan tính bấy lâu chợt vang lên như một lời thú tội thầm lặng:
"Carol... ta từng tính toán với nàng, từng lợi dụng sự ngây thơ và lòng tốt của nàng. Từng cử chỉ quan tâm, từng lời dịu dàng của ta... đều là mưu kế để khiến nàng yêu ta, rồi cam tâm tình nguyện phụng sự cho Hitaito này suốt đời. Ta đã lừa gạt nàng nhiều đến vậy.
Nhưng giờ đây, khi nàng không màng hiểm nguy, không màng sinh mạng, vẫn một lòng ở cạnh ta... trái tim ta đã bị chấn động. Nếu lần này ta có thể thoát khỏi cửa tử, ta thề sẽ đối đãi với nàng bằng tất cả chân tâm. Ta sẽ dành trọn trái tim này cho nàng, sẽ không bao giờ dối gạt nàng nữa. Nàng xứng đáng với tất cả, từ địa vị cao quý cho đến tình yêu chân thành mà ta chưa từng trao cho bất kỳ ai."
Trong ánh sáng mờ ảo của đèn dầu, Carol cùng thái y trao đổi y thức để tìm phương thuốc chữa trị cho hoàng tử. Còn Izumin, giữa cơn sốt hừng hực, vẫn gắng gượng mỉm cười nhìn nàng.
Từ nhỏ đến nay, chưa từng có cô gái nào quan tâm đến hắn bằng cả tấm lòng. Những người tiếp cận hắn đều vì địa vị, vì sự xuất chúng, hoặc vì vẻ ngoài tuấn mỹ của hắn chưa từng có ai thật sự đặt trái tim vào hắn. Ngoài bà Mura, chẳng có ai ở cạnh hắn với một tình cảm chân thành.
Mẫu hậu ở hậu cung, quanh năm giữ lễ nghiêm khắc, luôn lấy mẫu mực của bậc mẫu nghi thiên hạ để răn dạy hắn. Đôi khi bà cũng hỏi han, nhưng chưa bao giờ dành cho hắn sự chăm sóc hay hơi ấm của một người mẹ. Phụ vương thì càng xa cách. Ông bận rộn chinh phạt khắp nơi, mở mang bờ cõi, rồi khi trở về chỉ chìm đắm trong những ái thiếp, chưa một lần dành cho hắn sự quan tâm riêng biệt.
Dù hắn là hoàng tử, sống giữa vàng son phú quý, nhưng sâu trong lòng hắn lại khát khao đến cháy bỏng một tình cảm thật sự. Hắn rất cô đơn. Ngoài Mitamun và đôi khi là mẫu hậu, hắn gần như chẳng có ai để tâm sự hay trò chuyện. Hoàng cung lộng lẫy kia với hắn chỉ là một nhà giam rộng lớn, nơi khiến con người ta phải học cách sống lạnh lùng để tồn tại.
Tuổi thơ và tuổi trẻ của Izumin trôi qua trong cô độc. Lớn lên, hắn chỉ biết rong ruổi khắp nơi, thu thập tình báo, sống như kẻ đơn độc không có một mái ấm để trở về. Trong lòng hắn, khái niệm về tình thân hay sự dịu dàng gần như là điều quá xa vời.
Nhưng giờ đây, sự quan tâm của Carol, sự dịu dàng không chút toan tính ấy, như một luồng ánh sáng rực rỡ xuyên thủng bóng tối cố hữu trong trái tim hắn. Ánh sáng ấy khiến lớp băng dày lạnh lẽo trong tâm hồn hắn bắt đầu tan chảy, để lộ một Izumin khao khát được yêu thương và khao khát được nắm giữ bàn tay ấy suốt đời.
Trong gian điện, mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa, át đi cả mùi ẩm mốc và thuốc men. Carol ngồi bên án gỗ, đôi tay mảnh mai run run nhưng không hề ngừng nghỉ. Nàng cẩn thận giã nát từng lá thuốc, chiết lấy tinh chất rồi hòa vào nước sôi. Dù mồ hôi lăn dài trên trán, ánh mắt nàng vẫn ánh lên quyết tâm không gì lay chuyển.
Không chỉ tận tay sắc thuốc cho hắn uống, Carol còn kiên nhẫn chăm sóc từng vết thương. Nàng nhẹ nhàng thoa lên những mụn nước đang sưng đỏ khắp người hắn. Bàn tay nàng dịu dàng như gió xuân, nhưng mỗi lần chạm vào, Izumin lại khẽ rùng mình, vì thuốc vừa ngấm vào đã rát bỏng như lửa.
Carol nhìn hắn, giọng khẽ run nhưng vẫn dịu dàng trấn an:
– Thuốc này mới bôi sẽ rất đau và khó chịu... nhưng chỉ một lát thôi, nó sẽ mát lại. Anh sẽ không còn ngứa nữa, và những mụn nước này sẽ dần tan đi. Anh tin tôi, nó cũng sẽ giúp anh không để lại sẹo.
Nàng nói như một lời hứa, không chỉ với hắn, mà còn với chính trái tim mình.
Izumin nằm trên giường, gương mặt đỏ bừng vì sốt, hơi thở gấp gáp, nặng nề như muốn xé toạc lồng ngực. Toàn thân hắn rã rời, mồ hôi túa ra lạnh buốt, tưởng chừng chỉ cần nhắm mắt là sẽ chìm vào vực sâu vĩnh viễn.
Nhưng bên cạnh hắn... Carol vẫn ngồi đó. Nụ cười dịu dàng, bàn tay ấm áp và ánh mắt kiên định của nàng như ngọn lửa xua tan bóng tối. Giữa cơn đau đớn tột cùng, hắn lại thấy trái tim mình bừng lên sức sống lạ thường. Vì nàng, hắn muốn sống. Vì nàng, hắn không cho phép bản thân gục ngã.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top