Chương 9: Chứng kích ứng
Hàn Trí Thành mặc kệ hắn, đang muốn đuổi hắn mau biến đi, bỗng ập đến một trận như điện giật chạy khắp toàn thân.
Cảm giác kích thích này chạy dọc từ cột sống lan tràn ra khắp cơ thể khiến Hàn Trí Thành gần như mất sức, hô hấp cũng từ từ trở nên dồn dập, cần cổ trắng nõn nhiễm một tầng ửng đỏ.
Tin tức tố trên người cậu giương nanh múa vuốt tràn ra, hương thơm ngọt ngào tùy ý, như một đoá hoa đột nhiên nở rộ.
Tin tức tố của Hàn Trí Thành quá mãnh liệt, Lý Mẫn Hạo như bị trêu chọc, dục vọng chiếm hữu ác liệt trong xương Alpha không khỏi ngo ngoe rục rịch. Ánh mắt hắn không cẩn thận lướt qua vùng da sau cổ của Hàn Trí Thành.
Một mảnh trơn bóng trắng nõn.
Bản năng nói cho hắn biết, Omega này chưa từng bị đánh dấu, đại não như bị nhấn một nút lệnh.
Nén lại kích động đang điên cuồng kêu gào trong máu, Lý Mẫn Hạo tránh đi ánh mắt, chần chờ hỏi: “Có phải cậu…?”
Hắn còn chưa nói hết câu, vừa nói chuyện, hơi thở thuộc về Alpha lập tức trở nên vô cùng có cảm giác tồn tại. Hàn Trí Thành đè xuống ý muốn nhào vào người hắn.
“Tôi vào nhà vệ sinh.”
Cậu ném lại câu này liền vội đi vào nhà vệ sinh.
“Chờ đã.” thấy Hàn Trí Thành dừng bước chân, Lý Mẫn Hạo ngừng một lát, giọng nói so với lúc nãy khàn hơn mấy phần: “Tôi đi cùng cậu.”
Hàn Trí Thành biết mình đang trong thời điểm nguy hiểm, đi một mình có thể gặp phải chuyện ngoài ý muốn, có một Alpha đi theo sẽ an toàn hơn rất nhiều. Cậu không rảnh lo chuyện khác, vội vàng gật gật đầu.
Lý Mẫn Hạo đi theo phía sau cậu, hai người vẫn duy trì khoảng cách một mét an toàn.
Nhưng mà, dọc đường đi cho dù đủ loại tin tức tố của mọi người lan tràn trong không khí cũng không thể ngăn được cảm giác tồn tại mãnh liệt của Lý Mẫn Hạo.
Loại cảm giác này rất khủng bố, không có cách nào ngăn lại sức hấp dẫn khiến cả người Hàn Trí Thành choáng váng. Lúc đi đến cửa nhà vệ sinh chân Hàn Trí Thành bước hơi loạn, lúc đẩy cửa thiếu chút nữa thì té ngã.
Cậu mới vừa phân hóa, kỳ phát tình đều không cố định, để dự phòng, dù không có việc gì Ngô Viện cũng nhắc nhở cậu mang theo thuốc ức chế.
Hàn Trí Thành sờ đến thuốc ức chế trong túi quần liền thở phào nhẹ nhõm, khó có một lần cảm thấy nghe lời mẹ nói lại hữu dụng như vậy.
Cậu lấy thuốc ra, đang cân nhắc xem thứ này dùng như thế nào, trượt tay một cái, không cẩn thận làm rơi bình thuốc ức chế còn nguyên vẹn xuống đất.
Hàn Trí Thành nhỏ giọng mắng một tiếng.
Cậu cúi xuống nhặt thuốc ức chế lên. Lý Mẫn Hạo đang đứng ở cách vách bên ngoài, nghe thấy động tĩnh này thuận miệng hỏi cậu một câu.
Hàn Trí Thành hàm hồ nói không có việc gì.
Lý Mẫn Hạo chờ cậu dùng thuốc ức chế, đợi nửa ngày, tin tức tố thuộc về Omega trong không khí cũng không tiêu tan đi, ngược lại còn nồng nặc hơn, hắn nhịn không được hỏi: “Cậu ổn chứ?”
“Tôi không biết sử dụng cái này.” Giọng Hàn Trí Thành mang theo nghi hoặc và tuyệt vọng: “Cái nắp này làm sao vặn mãi không ra được thế?”
Đó là bởi vì cậu không còn sức.
“Đưa thuốc ức chế cho tôi.”
“Tôi phải đưa cho cậu làm sao?”
“….” Lý Mẫn Hạo vốn bị mùi hương tin tức tố của cậu làm cho phập phồng thấp thỏm, đột nhiên không kịp chuẩn bị nghe thấy một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy, vô cùng hết cách. Hắn buồn cười nói: “Kéo cửa ra, dùng tay đưa thuốc cho tôi.”
Hàn Trí Thành hình như cũng nhận ra mình ngớ ngẩn thế nào, cậu mở ra một khe cửa, đưa thuốc ức chế ra.
Một bàn tay với những khớp xương xinh đẹp vươn ra ngoài, có lẽ bởi vì đang phát tình, ngay cả đầu ngón tay cũng phiếm màu hồng nhạt.
Lý Mẫn Hạo không dám nhìn nhiều, vặn mở thuốc ức chế rồi trả lại.
Thấy thuốc ức chế mở ra được rồi, Hàn Trí Thành không chút do dự trực tiếp đâm kim tiêm vào cánh tay. Thuốc ức chế có hiệu quả vô cùng nhanh, nhiệt độ không bình thường trên người cậu cũng nhanh chóng biến mất.
Hàn Trí Thành hồi thần, đem vỏ thuốc ức chế chuẩn xác ném vào thùng rác.
Cậu kéo cửa đi ra, nói với Lý Mẫn Hạo một tiếng, lập tức đi đến bồn rửa tay để rửa mặt. Chờ đến khi nước lạnh làm tan biến hoàn toàn từng mảnh đỏ nhạt trên mặt cậu do phát tình gây nên, Hàn Trí Thành mới quay đầu nhìn đối phương.
Cậu nhanh chóng nhỏ giọng nói cảm ơn.
Lý Mẫn Hạo nhìn thấy tai cậu còn chưa hết đỏ, trong không khí thậm chí còn sót lại mùi tin tức tố của Hàn Trí Thành. Hai người tiếp tục đơn độc ở chỗ này cũng không thích hợp cho lắm, hắn chủ động nói: “Đi ra ngoài trước?”
Hàn Trí Thành gật đầu.
Nhưng vừa mới ra khỏi cửa, Hàn Trí Thành lại cảm thấy không đúng lắm.
Hiện tại cậu vô cùng nhạy bén đối với mùi hương tin tức tố, trong không khí nhấp nhô đủ loại tin tức tố của Alpha khác nhau, những tin tức tố này làm da đầu cậu tê dại, da toàn thân đều âm ỉ thấy đau.
Càng gần tới chỗ tập trung đông người, Hàn Trí Thành càng thấy khó chịu. Lý Mẫn Hạo thấy cậu không muốn đi ra khỏi nhà vệ sinh, còn tưởng cậu đang đùa, mà sau đó, vùng da lộ ra bên ngoài của Hàn Trí Thành bắt đầu ửng đỏ.
Cổ và má cậu cũng đỏ lên khác thường, không giống với màu phiếm đỏ lúc phát tình, nhìn dáng vẻ này giống như bị dị ứng hơn.
“Cậu nên đi khám thử.” Lý Mẫn Hạo ý thức được tình huống của Hàn Trí Thành không bình thường, hắn vừa dứt lời, chỉ thấy Hàn Trí Thành không hề chớp mắt nhìn hắn.
Vẻ mặt hơi mơ màng.
Lý Mẫn Hạo chần chờ đưa tay ra, định chạm thử vệt đỏ trên mu bàn tay Hàn Trí Thành, xem xem có sưng hay không.
Hắn vừa duỗi tay ra phía trước một chút, Hàn Trí Thành lập tức nắm lấy tay hắn. Khoảng khắc tay chạm tay, cả hai đều ngẩn người.
Hàn Trí Thành chưa bao giờ biết việc tiếp xúc tứ chi lại thoải mái như vậy.
Tựa như đang khát tới cực hạn thì tìm được nguồn nước, thanh máu đang tụt thì được tặng một lọ máu khác.
Càng ngạc nhiên hơn, mảng đỏ như dị ứng trên tay cậu từ từ mất đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Tôi đi bác sĩ kiểm tra.” Hàn Trí Thành nói, thực sự không muốn thả tay Lý Mẫn Hạo ra, dò xét hỏi: “…Hay là, cậu đi cùng tôi đi?”
Hai người không biết rõ lắm, trước tiên đi đến khoa da liễu.
Bác sĩ da liễu vừa thấy tình trạng này của cậu, nói Hàn Trí Thành nên đi tới bác sĩ chuyên khoa ABO. Chờ bộ phận cấp cứu đi vào, bác sĩ liếc mắt nhìn cậu, lập tức để Hàn Trí Thành đi làm kiểm tra.
Lúc Hàn Trí Thành làm kiểm tra, Lý Mẫn Hạo chờ ở bên ngoài.
Dọc đường bọn họ đi có thể nói là gió tanh mưa máu, nhiều lần Hàn Trí Thành suýt chút nữa thì xông vào đánh người lạ đi ngang qua, nếu không phải Lý Mẫn Hạo bên cạnh ấn trở về, Hàn Trí Thành có thể sẽ gây sự cả một đường.
Lúc sau, Lý Mẫn Hạo không thể nhịn được nữa, quét một vòng nhìn cậu: “Cậu có thể thành thật chút không?”
Hàn Trí Thành cũng rất phiền muộn: “Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng mà mấy người này đi tới đi lui trước mặt tôi, vừa nhìn là muốn đánh.”
Lý Mẫn Hạo nhìn bộ dạng này của cậu, bị tức tới bật cười: “Vậy tôi cách cậu gần như vậy, có phải cậu cũng muốn đánh tôi luôn không?”
Không nghĩ tới, Hàn Trí Thành chớp chớp mắt, phá lệ miễn cưỡng nói một câu: “Tôi không muốn đánh cậu.”
Trong lúc chờ, Lý Mẫn Hạo nhàm chán ngồi chơi điện thoại, nhận được một cuộc gọi của Khương Lam.
“Bà ngoại nói con rời đi từ hai tiếng trước, sao giờ vẫn chưa thấy về nhà?” Giọng Khương Lam rất ôn nhu: “Hôm nay dì Thư mua cá hồi, thịt cá ngon dì đều hấp lên, chờ con về thôi.”
“Con gặp một người bạn.” Lý Mẫn Hạo lười nhác duỗi dài chân, hơi cử động cái cổ đang cúi xuống: “Cậu ấy gặp chút chuyện, con đang cùng cậu ấy đi bác sĩ kiểm tra.”
“Có nghiêm trọng không? Bọn con ở bệnh viện nào? Nếu là ở Nam Sơn, có cần…”
“Không cần đâu,” Lý Mẫn Hạo nói: “Cậu ấy kiểm tra sắp xong rồi.”
“Vậy thì tốt,” Khương Lam nói: “Vậy mẹ không hối con nữa, các con cứ từ từ.”
Lý Mẫn Hạo vâng một tiếng. Mới vừa cúp điện thoại, một nữ y tá đi đến trước mặt hắn.
“Xin chào, xin hỏi cậu là Lý Mẫn Hạo phải không?”
Lý Mẫn Hạo ngẩng đầu.
Nhìn rõ mặt của hắn, giọng nữ y tá nhẹ thả hơn một chút: “Bạn của cậu gọi cậu tới phòng chuẩn đoán một chút.”
Trong phòng chuẩn đoán, Hàn Trí Thành cùng một bác sĩ nam đều đang chờ Lý Mẫn Hạo.
Nhìn thấy hắn tiến vào, nam bác sĩ hỏi Hàn Trí Thành: “Người bạn lúc nãy cháu nói là cậu ấy?”
Hàn Trí Thành gật gật đầu.
Sắc mặt cậu không thể nói là tốt được, người như không xương không cốt lười biếng ngồi phịch trên ghế, mấy vết đỏ trên người ngược lại đã biến mất.
Thấy Lý Mẫn Hạo, bác sĩ ra hiệu hắn ngồi xuống.
Bác sĩ nói với Lý Mẫn Hạo: “Bạn học của cháu bị chứng kích ứng Alpha. Cậu ấy lại phân hóa muộn, thân thể bị ngột ngạt quá lâu, chỉ cần ở trong kỳ phát tình, cậu ấy tiếp xúc phải tin tức tố của Alpha sẽ khiến cả người đau đớn, nếu có va chạm da thịt, có khả năng dẫn tới dị ứng ở phạm vi lớn.”
Lý Mẫn Hạo ngẩn người.
Thông thường một tháng Omega phát tình hai lần, nhiều nhất là ba, kéo dài bốn ngày đến một tuần, Hàn Trí Thành vừa mới phân hóa, thời kỳ không ổn định, nghĩa là lúc nào cũng có thể gặp vấn đề.
Lý Mẫn Hạo hỏi: “Có cách nào trị được không ạ?”
“Trước mắt chứng bệnh này chưa có biện pháp chữa trị, chỉ có thể khuyên Omega nên tự mình cách ly hoàn toàn trong thời gian phát tình, đợi ba đến năm năm sau, theo thời gian Omega trưởng thành, chứng bệnh này sẽ chậm rãi mất đi.”
“Cậu ấy còn phải đi học, cách ly là việc không thực tế.”
Hàn Trí Thành khẽ ừm một tiếng.
Lý Mẫn Hạo liếc mắt nhìn cậu, nghe thấy cậu nói: “Tôi có hơi cảm động, cậu rốt cục cũng nói tiếng người rồi.”
Lý Mẫn Hạo không để ý đến cậu: “Không còn cách nào khác ạ?”
“Còn một cách khác, đó cũng là nguyên nhân gọi cháu tới.” Bác sĩ dùng ánh mắt hứng thú nhìn Lý Mẫn Hạo, tựa như nhìn nhìn tư liệu nghiên cứu sống hiếm hoi: “Chúng tôi cần cháu cho chút máu để kiểm tra.”
“Căn cứ theo miêu tả của bạn học cháu, khả năng cậu ấy chỉ không dị ứng với tin tức tố của cháu. Tỷ lệ này nhỏ vô cùng, nhưng mà ở nước ngoài đã có tiền lệ, nếu độ xứng đôi tin tức tố của hai người đạt đến 95% trở lên, vậy cháu có thể giúp cậu ấy trị chứng kích ứng.”
Nếu chỉ cần tin tức tố của hắn để giúp đỡ điều trị chứng kích ứng, mặt Hàn Trí Thành chắc hẳn sẽ không thúi như vậy.
Lý Mẫn Hạo có dự cảm không tốt: “Tôi giúp cậu như thế nào?”
“Hôn môi, ôm ấp trong thời gian dài, đánh dấu tạm thời…” Bác sĩ thấy hễ nói thêm một chữ, cảm xúc trong mắt nam sinh trước mặt lại nhạt đi một phần, thẳng thắn nói thẳng: “Hoặc là đánh dấu cả đời.”
Dù đã nghe qua mấy câu này, Hàn Trí Thành nghe thêm một lần nữa, vẫn cảm thấy tai hơi nóng.
Má nó đây...
Toàn mấy chuyện hư hỏng.
Cậu ngẩng đầu, vừa vặn cùng Lý Mẫn Hạo bốn mắt nhìn nhau.
Hàn Trí Thành đang nghĩ mình nên nói gì để hóa giải cục diện lúng túng này, lại thấy Lý Mẫn Hạo híp híp cặp mắt đen nhánh đẹp đẽ.
Cậu nghe thấy Lý Mẫn Hạo nói: “Tôi đột nhiên cảm thấy cách ly cũng rất tốt.”
__________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top