Chương 1
Thư viện trường chuyên luôn có một nhịp điệu đặc biệt, vừa lặng lẽ, vừa mang cảm giác của sự tập trung cao độ. Ánh sáng vàng nhạt từ những bóng đèn treo trần chiếu xuống kệ sách cao, những bóng nắng cuối ngày lọt qua cửa sổ tạo nên những vệt sáng mỏng trên sàn gỗ bóng mịn. Mùi giấy cũ pha lẫn hương mực mới bay lơ lửng trong không khí, khiến người bước vào cảm giác vừa quen thuộc vừa thanh thản. Đây là nơi Huyền Thương yêu thích nhất: nơi mà cô có thể tách mình ra khỏi mọi ồn ào, chìm đắm trong thế giới đầy công thức và phản ứng hóa học mà không bị quấy rầy.
Cô ngồi ở góc gần cửa sổ, trước mặt là một tập sách dày cộp về hóa học hữu cơ. Tay cô cầm bút, mắt chăm chú dõi theo từng phương trình, từng công thức. Dường như mọi thứ trong không gian này đều yên lặng, trừ tiếng lật sách và tiếng bút trượt trên giấy. Nhưng ngay cả trong yên lặng ấy, tâm trí Thương không hoàn toàn tĩnh lặng. Một dòng suy nghĩ len lỏi: "Nếu chỉ cần thêm một giọt dung dịch A vào dung dịch B, phản ứng sẽ xảy ra lập tức... nhưng trong cuộc sống, mọi thứ không dễ đoán như vậy."
Bước chân nhẹ vang lên trên sàn gỗ, phá vỡ sự tĩnh lặng. Huyền Thương chưa kịp để ý thì một âm thanh chát chúa vang lên: "Ối...!"
Một lọ dung dịch từ bàn kế bên bị va nhẹ, đổ xuống sàn. Chất lỏng trong suốt, hơi ánh bạc dưới ánh sáng, lan ra nhanh như một dòng suối nhỏ tràn ra khỏi bình chứa. Huyền Thương trợn mắt, suýt nhảy dựng lên.
"Ôi... xin lỗi!" Giọng nam trầm ấm vang lên, điềm tĩnh. Một cậu nam sinh cao ráo, mái tóc đen gợn sóng, cúi xuống nhặt khăn giấy lau vết đổ. Từng cử chỉ của cậu không hề vội vàng, không vụng về; trái lại, rất gọn gàng, chính xác, tạo nên một cảm giác vừa yên tâm vừa... khó hiểu với Thương.
"Không sao đâu," cô cố gắng bình tĩnh nói, nhưng lòng vẫn rối như một ống nghiệm chứa đầy phản ứng hóa học bất ngờ. Ánh mắt cô dõi theo từng động tác của Hoàng: cách cậu cầm khăn, lau vết tràn, xoay người đặt lọ dung dịch lại bàn. Mọi thứ vừa chuẩn mực vừa có một nét gì đó khiến cô khó rời mắt.
Hoàng – cậu nam sinh mà bạn cùng lớp từng nhắc đến – chỉ mỉm cười nhẹ, không nói thêm lời nào. Khoảnh khắc ấy, Huyền Thương vừa bực vừa tò mò: bực vì bị gián đoạn, tò mò vì sự điềm tĩnh khó nắm bắt của cậu. Cô quay trở lại với sách, nhưng ánh mắt không rời khỏi cậu. Thật lạ, chỉ một hành động bình thường cũng đủ khiến trái tim cô rung động.
Cậu nam sinh lặng lẽ ngồi xuống bàn kế bên, mở sách ra, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc cô. Huyền Thương cố gắng tập trung, nhưng hình ảnh Hoàng lau chỗ dung dịch, ánh mắt cậu nhìn cô, nụ cười thoáng qua khi đọc một đoạn sách... cứ lởn vởn trong đầu. "Sao cậu ấy lại điềm tĩnh đến vậy?" cô tự hỏi. Trong khi cô luôn phải cân nhắc từng bước, từng phản ứng, Hoàng dường như làm mọi thứ theo nhịp riêng, không hối thúc, không áp lực.
Hoàng cũng không hoàn toàn thờ ơ. Cậu quan sát Thương, lặng lẽ nhưng tỉ mỉ. Cách cô tập trung, nghiêng người khi đọc, thói quen vặn bút trong tay – tất cả đều khiến cậu cảm thấy thú vị. Không phải là rung động dữ dội, mà là một nhịp điệu nhẹ nhàng, khiến cậu muốn tiếp tục quan sát, muốn tìm hiểu, muốn hiểu cô hơn.
Khoảng lặng trong thư viện dường như kéo dài hơn. Chỉ còn tiếng lật sách, tiếng bút trên giấy, và âm thanh dịu dàng của ánh sáng phản chiếu lên bàn gỗ. Huyền Thương nhận ra mình đang quan sát cậu, từng chi tiết nhỏ: cách Hoàng nghiêng người, cách lông mày hơi nhíu lại khi đọc sách, nụ cười thoáng qua. Mọi thứ đều thật tự nhiên, nhưng khiến trái tim cô có cảm giác bất ổn vui vẻ.
Một lúc sau, Hoàng khẽ lên tiếng:
"Cậu đang nghiên cứu phản ứng nào vậy?"
Huyền Thương hơi giật mình, đỏ mặt, rồi trả lời gấp:
"À... chỉ là bài tập thôi."
Cậu gật đầu, mắt vẫn dõi theo các trang sách cô đang lật, nhưng không chen ngang hay gây áp lực. Chỉ sự hiện diện yên lặng ấy, lặng lẽ nhưng rõ ràng, đã khiến cô cảm thấy vừa khó chịu vừa thích thú.
Những phút tiếp theo, cả hai đều quay lại với sách vở, nhưng không khí đã khác. Không còn đơn giản là im lặng; giữa họ xuất hiện một "sợi dây" vô hình, nhẹ nhàng nhưng rõ rệt, như hai giọt nước bắt đầu lan tỏa trong cùng một bình thủy tinh. Một phản ứng hóa học ngầm, không tiếng động, nhưng đủ để khiến trái tim họ rung động một cách tinh tế.
Huyền Thương ngước mắt nhìn ra cửa sổ, ánh sáng chiều cuối ngày chiếu xiên qua tán lá, tạo những vệt sáng lung linh trên bàn. Trong lòng cô, một cảm giác vừa bồn chồn vừa phấn khích nổi lên: khoảnh khắc này bình thường, nhưng lại đặc biệt. Và điều đặc biệt ấy đến từ Hoàng, người vừa bước vào cuộc sống cô bằng một hành động nhỏ nhưng sâu sắc.
Hoàng, trong khi đó, không rời mắt khỏi Thương. Cậu chú ý từng chuyển động của cô: cách cô nghiêng người, cách mắt dõi theo trang sách, cách môi khẽ mím khi suy nghĩ. Mọi cử chỉ nhỏ đều trở nên đáng giá. Không phải là sự hấp dẫn ồ ạt, mà là sự chú ý nhẹ nhàng, tinh tế, giống như những giọt nước len lỏi trong bình thủy tinh, dần dần hòa trộn, tạo nên một phản ứng lặng lẽ nhưng rõ rệt.
"Em có muốn... thử phản ứng này trong phòng thí nghiệm không?" Hoàng bất ngờ hỏi, giọng trầm ấm nhưng pha chút tinh nghịch.
Huyền Thương giật mình, rồi bật cười nhẹ: "Chắc... mình sẽ thử xem."
Câu trả lời ấy, tuy đơn giản, nhưng khiến Hoàng nở nụ cười thầm trong lòng. Một sự đồng thuận tinh tế, không lời, không hành động lãng mạn, nhưng đủ để tạo nên nhịp đầu tiên trong phản ứng hóa học giữa hai người.
Thời gian trôi qua mà họ vẫn ngồi bên nhau. Không gian thư viện yên ắng, chỉ còn tiếng lật sách, tiếng bút và nhịp tim họ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Huyền Thương cảm nhận rõ ràng sự thay đổi: một chút bực mình, một chút tò mò, một chút rung động chưa đặt tên... tất cả cùng đan xen, tạo thành một cảm giác vừa mới mẻ vừa khó tả.
Hoàng đứng dậy chuẩn bị ra về. Trước khi bước ra cửa, cậu quay lại, ánh mắt dừng trên cô một giây, nụ cười thoáng qua nơi khóe môi. Thương đáp lại bằng một nụ cười e thẹn, nhưng trong lòng, một nhịp rung đã hình thành. Một lần gặp, một phản ứng, và thế giới của họ – tuy chưa giao nhau hoàn toàn – đã bắt đầu hòa trộn, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những giọt nước dần đầy bình.
Huyền Thương bước ra ngoài, hít thở không khí chiều mát. Mặt trời cuối ngày rực rỡ nhưng dịu dàng, giống như khoảnh khắc vừa qua: bình thường nhưng đầy sức sống. Cô tự nhủ: "Phản ứng này... mình chưa biết kết quả, nhưng chắc chắn sẽ thú vị."
Cả hai rời thư viện, mỗi người đi theo nhịp riêng của mình, nhưng một điều rõ ràng: họ đã khởi đầu một hành trình tinh tế, chậm rãi, nhưng chắc chắn. Một phản ứng đã bắt đầu. Nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng bền chặt, giống như nước len lỏi vào từng khe hở, thay đổi hình dạng mọi thứ xung quanh, và âm thầm biến cả trái tim họ.
Căn tin của trường vào giờ ra chơi luôn tấp nập, nhưng không quá ồn ào. Mùi thức ăn hòa lẫn với hương cà phê thoang thoảng, khiến người bước vào vừa đói vừa muốn ngồi lại thưởng thức vài phút yên tĩnh. Huyền Thương bước vào, tay ôm tập sách vừa trả ở thư viện, mắt dò dẫm tìm chỗ trống giữa những bàn dài đầy học sinh.
Cô chọn một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có ánh sáng tự nhiên chiếu vào. Trước khi kịp ngồi xuống, cô nghe thấy tiếng ồn từ khu xếp hàng phía trước. Nhìn lên, cô nhận ra Hoàng đang đứng cách vài mét, tay cầm khay, ánh mắt vô tình chạm nhau. Thương giật mình. Lần đầu tiên sau thư viện, cô thấy tim mình nhấp nhổm một cách khó chịu nhưng lại... vui.
Họ xếp hàng gần nhau, nhưng vẫn giữ khoảng cách lịch sự. Cả căn tin vang lên tiếng cười nói, tiếng thì thầm và tiếng bát đĩa va vào nhau, nhưng với Huyền Thương, mọi âm thanh ấy dường như mờ nhạt. Cô chỉ thấy Hoàng trước mắt: điềm tĩnh, tay cầm khay, mắt lướt qua các món ăn như thể đang cân nhắc phản ứng hóa học cho một thí nghiệm quan trọng.
"Kẹo ngọt hay bánh mì trứng?" Hoàng lẩm bẩm, mắt liếc một lượt các món ăn trên khay. Thương khẽ nhíu mày, thấy câu nói ấy vừa bình thường vừa... lạ lùng. Bình thường, chỉ là chọn đồ ăn, nhưng qua cách Hoàng nói, dường như mọi thứ đều có tính toán, từng bước đều chuẩn xác.
Khi đến lượt Hoàng, cậu bất ngờ quay sang Thương:
"Cậu muốn bánh mì trứng không? Mình lấy một cái đặt cạnh cậu nhé."
Thương hơi ngạc nhiên, đỏ mặt, nhưng khẽ gật đầu. Một hành động nhỏ, nhưng khiến cô cảm thấy ấm áp đến khó tả. Trái tim cô nhảy lên một nhịp – một nhịp rung mới, khác với thư viện, vui vẻ và nhẹ nhàng.
Họ cùng nhau di chuyển ra bàn, khay trong tay, nhưng Hoàng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ để không làm cô khó chịu. Thương ngồi xuống, đặt cuốn sách xuống, mắt thoáng nhìn Hoàng đặt chiếc bánh cạnh mình. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười e thẹn. Trong lòng, một câu hỏi bật lên: "Tại sao một hành động nhỏ thôi mà khiến mình vui như thế?"
Trong lúc ăn, Huyền Thương không khỏi để ý đến những cử chỉ tự nhiên của Hoàng: cách cậu nhón thức ăn, cách cậu cười nhẹ với bạn bè, ánh mắt vô tình nhưng lại thu hút một cách kỳ lạ. Cậu không nói nhiều với cô, nhưng sự hiện diện đó – bình thường nhưng đặc biệt – khiến cô không thể rời mắt.
Sau vài phút, Hoàng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang chút tinh nghịch:
"Thế giới của cậu... khác với thế giới của mình nhỉ?"
Thương khẽ cười, hơi bối rối: "Sao cậu lại nói vậy?"
Cậu nhún vai: "Chỉ là cảm giác thôi. Cậu... tập trung vào mọi thứ một cách nghiêm túc, còn mình thì thích quan sát."
Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua. Thương nhận ra sự khác biệt giữa họ – và cũng là điểm khiến cô tò mò: sự điềm tĩnh, chính xác, nhưng đầy sức hút của Hoàng. Cô bắt đầu để ý đến từng chi tiết nhỏ: cách cậu nhíu mày khi suy nghĩ, cách môi khẽ mím, cách mắt lướt qua các món ăn trước khi quyết định. Mọi thứ đều nhỏ nhặt, nhưng với cô, chúng trở nên đáng nhớ.
Hoàng bỗng đưa tay chỉ một chiếc bánh socola trên khay:
"Cái này cũng hợp với cậu đấy. Mình đặt thử một cái nhé."
Thương ngạc nhiên, đỏ mặt, nhưng không từ chối. Một lần nữa, hành động nhỏ ấy tạo ra một cảm giác ngọt ngào khó tả, như giọt nước rơi vào ly thủy tinh, khuấy lên những gợn sóng tinh tế trong lòng.
Cả hai ngồi ăn, không nhiều lời, nhưng sự hiện diện của nhau đã tạo nên nhịp điệu riêng. Cô cảm thấy trái tim mình vui hơn, nhịp tim tăng lên mỗi khi ánh mắt họ chạm nhau. Hoàng cũng cảm nhận được điều đó, nhưng không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng mỉm cười. Một phản ứng ngầm, không lời, nhưng rõ ràng đã bắt đầu.
Khi ăn xong, Huyền Thương nhặt khay lên, chuẩn bị trả lại cho quầy, thì Hoàng bỗng lên tiếng:
"Mai cậu có muốn... thử món bánh mới không? Mình đi cùng cậu nhé."
Thương hơi giật mình, nhưng nụ cười xuất hiện trên môi: "Mình... có thể thử."
Một lần nữa, một hành động nhỏ, một lời mời nhẹ nhàng nhưng đủ để tạo ra nhịp rung trong tim họ. Không lãng mạn quá, không hoa mỹ, chỉ là những cử chỉ tinh tế, khiến trái tim họ dần hòa nhịp.
Căn tin vẫn đông người, nhưng với Huyền Thương, mọi thứ xung quanh đều mờ nhạt so với hình ảnh Hoàng: điềm tĩnh, chính xác, và đầy sức hút. Cô bắt đầu nhận ra một điều: phản ứng hóa học giữa hai người không phải ở thí nghiệm, mà là ở những khoảnh khắc bình thường như thế này. Một lần gặp thứ hai, nhưng rung động tinh tế, nhẹ nhàng, đã xuất hiện.
Họ rời căn tin cùng lúc, ánh sáng chiều chiếu xiên qua cửa sổ, phủ lên người cả hai một lớp ánh sáng vàng nhạt. Một khoảnh khắc tưởng chừng bình thường, nhưng lại khiến trái tim họ rung động. Cả hai đi theo nhịp riêng, nhưng trái tim đã bắt đầu giao nhau, từng bước chậm rãi, tinh tế, như nước len lỏi vào từng khe hở, dần dần làm thay đổi hình dạng mọi thứ xung quanh.
Huyền Thương tự nhủ: "Phản ứng này... mình chưa biết kết quả, nhưng chắc chắn sẽ thú vị."
Hoàng, phía trước, cũng mỉm cười thầm trong lòng. Khoảnh khắc bình thường ấy, nhưng lại đặc biệt, như những giọt nước hòa trộn, tạo nên những gợn sóng tinh tế trong lòng cả hai.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng dần nhạt, trải dài trên con phố nhỏ dẫn đến quán ăn vặt mà Huyền Thương và nhóm bạn thường ghé sau giờ học. Không khí ngoài trời mang một cảm giác dễ chịu: hơi thở của gió mang theo mùi lá khô, xen lẫn mùi bánh chiên và kẹo bắp từ những quầy bên đường. Thương bước đi thong thả, tay cầm sách vở còn dính vài vệt mực, lòng thoáng bâng khuâng sau buổi học đầy nhịp điệu tinh tế hôm nay.
Cô vừa đặt chân đến quán thì phát hiện một người quen đang đứng xếp hàng – Hoàng. Cậu vẫn với dáng điềm tĩnh, tay cầm ví, mắt lướt qua các món ăn như một phản ứng hóa học đang cân nhắc từng lựa chọn. Thương giật mình, tim khẽ nhói, rồi nhanh chóng hạ thấp ánh mắt xuống. Cảm giác bất ngờ này không quá dữ dội, nhưng đủ khiến cô bối rối và vui vẻ đồng thời.
Hoàng nhìn thấy cô, nhưng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Cậu chỉ nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười đủ để làm dịu đi nhịp tim đang nhảy nhanh của cô. Cô tự nhủ: "Tại sao một nụ cười đơn giản lại khiến mình bồn chồn đến thế?"
Cả hai xếp hàng gần nhau, nhưng vẫn giữ khoảng cách lịch sự. Xung quanh, tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va vào nhau, và mùi thức ăn khiến căn quán nhộn nhịp. Nhưng với Thương, tất cả đều mờ nhạt; cô chỉ thấy Hoàng. Mỗi cử chỉ nhỏ của cậu: cách cúi đầu nhìn thực đơn, cách nhón tay chọn món, cách giọng nói trầm ấm vang nhẹ khi trao đổi với người bán hàng – đều khiến trái tim cô rung động, như những giọt nước tinh tế rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo gợn sóng lan tỏa.
Khi đến lượt mình, Hoàng bỗng quay sang cô:
"Cậu muốn thử món bánh mì que mới không? Mình lấy một phần đặt cạnh cậu nhé."
Thương đỏ mặt, ngạc nhiên, nhưng khẽ gật đầu: "Ừ... được."
Hành động ấy, tuy nhỏ, nhưng tạo ra một cảm giác ngọt ngào, tinh tế trong lòng cô. Trái tim cô nhảy lên một nhịp: một phản ứng mới, khác với thư viện hay căn tin, nhưng lại thân quen và dễ chịu. Hoàng đặt phần bánh cạnh cô, ánh mắt thoáng chạm nhau, rồi cậu quay sang trả tiền, giọng nói trầm trầm nhưng nhẹ nhàng:
"Hy vọng cậu thích."
Thương khẽ cười e thẹn, nhìn phần bánh trước mặt. Cảm giác khó tả, vừa ngọt ngào vừa bối rối tràn ngập trong cô. Một sự rung động tinh tế, như nước chảy len lỏi vào khe hở bình thủy tinh, âm thầm nhưng chắc chắn.
Ngồi xuống bàn, Thương không khỏi để ý đến những chi tiết nhỏ của Hoàng: cách cậu nhón bánh, cách nhìn quanh quán, cách mỉm cười với người bán hàng. Mọi thứ bình thường, nhưng trong mắt cô, trở nên đặc biệt đến lạ thường.
Một khoảng lặng trôi qua. Cô cảm nhận nhịp tim mình hòa với nhịp điệu nhỏ của Hoàng, nhưng cả hai đều chưa hề nói quá nhiều. Đây không phải sự im lặng ngượng ngùng, mà là sự thân quen mới hình thành, một nhịp rung tinh tế giữa hai người.
Hoàng bất ngờ lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng pha chút tinh nghịch:
"Cậu thường hay ăn ở đây à?"
Thương ngẩng lên, hơi ngạc nhiên: "À... thỉnh thoảng, sau giờ học, mình và nhóm bạn hay ghé."
Cậu gật đầu, ánh mắt thoáng nhìn cô, nhưng không quá gần, chỉ đủ để Thương cảm nhận nhịp rung trong lòng: "Mình cũng vậy. Có lẽ hôm nay là lần đầu gặp nhau ở đây."
Khoảnh khắc ấy, ánh sáng cuối chiều chiếu qua cửa kính, phản chiếu lên bàn gỗ, tạo những vệt sáng lung linh trên phần bánh trước mặt Thương. Cô nhận ra rằng những khoảnh khắc bình thường nhất – cùng xếp hàng, cùng ngồi ăn – cũng có thể trở nên đặc biệt nếu có Hoàng bên cạnh.
"Cậu thích ăn gì nhất?" Hoàng hỏi tiếp, ánh mắt vẫn nhìn thẳng cô.
Thương hơi ngập ngừng, rồi cười: "Mình... thích ăn kẹo bắp. Và... bánh mì que."
Cậu cười nhẹ: "Vậy thì hôm nào mình sẽ thử tìm thêm món hợp với cậu."
Một lần nữa, một hành động tinh tế, một câu nói nhẹ nhàng nhưng đủ để tạo ra phản ứng trong tim cô. Không phải là lời tỏ tình, không phải là cử chỉ lãng mạn, mà là sự quan tâm vừa đủ, khiến trái tim cô rung lên từng nhịp.
Họ trò chuyện tự nhiên hơn, không cần nhiều lời hoa mỹ. Thương chia sẻ về sở thích, về những môn học yêu thích, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Hoàng lắng nghe, đôi khi thêm một vài nhận xét tinh tế, khiến câu chuyện trở nên vui vẻ và thú vị. Khoảnh khắc ấy, cả hai cảm nhận một cảm giác "thân quen" mới hình thành: không phải là yêu ngay lập tức, nhưng là sự đồng điệu ngầm, tinh tế và dễ chịu.
Thời gian trôi qua nhanh. Mặt trời bắt đầu khuất sau dãy nhà, ánh sáng vàng nhạt phủ lên cả quán, phản chiếu lên tóc Thương, ánh mắt Hoàng, và phần bánh trước mặt cô. Một khoảnh khắc tưởng chừng bình thường, nhưng lại khiến trái tim họ rung động: sự hòa trộn nhịp nhàng giữa thân quen và tò mò, giữa bình thường và đặc biệt.
Trước khi rời quán, Hoàng quay lại, nụ cười thoáng nơi khóe môi:
"Mai chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu nhỉ?"
Thương đỏ mặt, không biết trả lời thế nào, chỉ lặng lẽ mỉm cười. Nhưng trong lòng, cô biết rằng: một lần gặp thứ hai, một khoảnh khắc nhỏ bình thường, cũng đủ để tạo ra một phản ứng không thể đoán trước trong tim cô.
Cả hai bước ra khỏi quán, đi theo nhịp riêng, nhưng trái tim đã bắt đầu hòa nhịp. Khoảnh khắc này, tuy bình thường, nhưng lại đặc biệt: như những giọt nước len lỏi, dần dần lan tỏa, tạo nên những gợn sóng tinh tế, âm thầm nhưng chắc chắn, biến đổi hình dạng của mọi thứ xung quanh họ – và biến đổi chính trái tim họ.
Huyền Thương tự nhủ: "Phản ứng này... không cần lời tỏ tình, nhưng lại khiến mình bối rối và vui vẻ đến lạ."
Hoàng phía trước, thỉnh thoảng liếc lại, nụ cười ẩn ý xuất hiện nơi khóe môi. Một khoảnh khắc bình thường, nhưng đầy rung động, đã bắt đầu. Và cả hai, dù chưa nhận ra hoàn toàn, đều đã bước vào một phản ứng tinh tế, nhẹ nhàng, nhưng chắc chắn.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top