Chương 6

Thư viện bật điều hòa trung tâm, áo khoác lông vũ treo trên lưng ghế, thiếu niên mặc một chiếc áo len màu đỏ, chú tuần lộc trên ngực áo cũng giống như cậu, mở to mắt nhìn về phía trước. Ông trời dường như cũng thiên vị cậu, ánh nắng vàng xuyên qua khung cửa sổ của thư viện, hôn nhẹ lên khuôn mặt cậu, hàng mi dài được phủ một lớp ánh sáng mờ ảo.

Phuwin theo bản năng nghiêng đầu tránh nắng, sau đó hoàn hồn, bỏ lỡ khoảnh khắc kinh ngạc thoáng qua trên mặt Naravit, anh lại cúi đầu xem sách, vẻ mặt bình tĩnh, nói ra câu mà một lớp trưởng nên nói: "Tôi không yêu sớm."

"Tôi trưởng thành rồi, cậu cũng trưởng thành rồi." Phuwin cầm bút bi lò xo ấn xuống bàn, phát ra tiếng "cạch cạch", hùng hồn nói, "Người trưởng thành với nhau, sao có thể tính là yêu sớm được?"

Thư viện trong kỳ nghỉ thực ra không yên tĩnh lắm, tiếng nói chuyện của Phuwin cùng với tiếng ồn nhỏ cậu tạo ra đều bị tiếng cười đùa ồn ào của đám trẻ con trong sảnh ngoài át đi, chỉ có Naravit nghe thấy.

Lúc này Naravit vẫn đang mặc đồng phục, vì vậy anh nói: "Nội quy nhà trường ghi rõ."

Phuwin nghẹn lời, cậu không để tâm đến nội quy nhà trường, nhưng Naravit là lớp trưởng.

Nghĩ lại, mặc dù Naravit là lớp trưởng, nhưng Phuwin cảm thấy, anh cũng không để tâm đến nội quy nhà trường lắm, chủ yếu là muốn tránh phiền phức, giống như chuyện đồng phục lần trước. Cậu suy nghĩ một lát, tiến lại gần Naravit hơn một chút, dựa vào cánh tay anh, thỏa hiệp một cách qua loa: "Vậy chúng ta yêu đương bí mật là được."

Naravit hơi ngả người ra sau, nghiêng đầu nhìn cậu, dáng vẻ cậu như thể không biết hai chữ "bí mật" viết như thế nào.

Cuối cùng vẫn thêm Line, sự "thân thiện" của Phuwin cũng có thể coi là một kiểu uy hiếp khác, cậu hoàn toàn có thể hỏi lại một lần nữa khi mọi người đến đông đủ.

Bọn họ vào nhà chưa được bao lâu thì dượng đã xách giỏ rau trở về, Phuwin nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên chào hỏi từ xa, Naravit đứng dậy đi lấy đồ trong tay ông.

"Chào bác ạ."

"Ừ." Giáo sư Lert liếc nhìn đồ đạc trên bàn, liếc mắt một cái là nhận ra hoa là do Phuwin mang đến, trái cây là do Naravit mang đến, ông mỉm cười, "Hôm nay Pond không đi làm à?"

"Hôm nay con được nghỉ."

Giáo sư Lert sẽ không lạnh nhạt với bất kỳ ai, sau khi hỏi Naravit xong, ông lại hỏi Phuwin: "Phu Phu, studio của con thế nào rồi?"

"Trang trí gần xong rồi ạ, hai hôm nữa con đi nghiệm thu."

Giáo sư Lert gật đầu, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Vậy hai đứa ngồi chơi một lát đi, muốn ăn gì, uống gì thì tự lấy nhé."

Nói xong, ông đi vào bếp, hai bàn đồ ăn đang chờ ông nấu.

Naravit cũng đi theo vào, nhưng đồ ăn bây giờ không giống như trước kia, những thứ giáo sư Lert mua về từ siêu thị đều là từng túi nguyên liệu đã được sơ chế sẵn, ngay cả tỏi cũng là tép tỏi đã được bóc sạch sẽ, không nhất thiết phải có người giúp đỡ, ông quay đầu lại nói: "Trước đây bác nhớ hai đứa quan hệ rất tốt, sao không nói chuyện?"

Naravit chia đồ ăn chín ra đĩa: "Cậu ấy tự có trò vui."

Trò vui của Phuwin là khám phá vòng bạn bè của Naravit. Không giống như cậu tưởng tượng, vòng bạn bè của Naravit không phải là trống trơn, mà ngược lại là lướt mãi không hết.

Naravit là người như thế nào, Phuwin trước đây từng cười anh, nói anh là kiểu người mới tiếp xúc hai ngày sẽ cảm thấy "nhìn núi không phải là núi"; thật sự thân thiết rồi mới biết, kỳ thực là "nhìn núi vẫn là núi".

Anh thoạt nhìn có vẻ khó gần, lạnh lùng thanh tao như thần tiên, nhưng những người học cùng lớp đều biết, lớp trưởng rất dễ nói chuyện. Phuwin từng yêu đương với anh thì biết nhiều hơn bạn học một chút, anh vốn dĩ là người lạnh lùng.

Anh sẽ làm rất nhiều việc "nên" làm, ví dụ như tuân thủ nội quy nhà trường, yêu thương bạn học, nhưng kỳ thực đối với rất nhiều chuyện đều có chút thờ ơ, chắc chắn sẽ không "náo nhiệt" như những gì thể hiện trên vòng bạn bè.

Tuy cảm thấy có chút "giả tạo", nhưng ngón tay vẫn rất thành thật lướt xuống, Naravit cách ba ngày lại đăng một số bài viết liên quan đến y học, dưỡng sinh, còn có quảng cáo của diễn đàn giao lưu, hoạt động khám chữa bệnh miễn phí, nhìn là biết là bác sĩ.

Ngoài những thứ nhìn là biết là bác sĩ đăng, còn có hoa cỏ, chim muông, cá, trong sân nhà, anh thậm chí còn đi xem triển lãm nghệ thuật, vào dịp Tết còn viết câu đối xuân cho hàng xóm láng giềng.

Naravit từ nhỏ đã luyện thư pháp, cũng biết vẽ tranh thủy mặc, đều là do bà nội dạy, Phuwin cũng từng học theo vài nét, không chịu dùng mực có sẵn, nhất định phải dùng thỏi mực cổ cất giữ lâu năm tự mình mài, mực còn chưa mài xong, hứng thú đã bay biến mất.

Anh không cài đặt chế độ xem trong ba ngày, Phuwin lướt xem từ bài đăng đầu tiên, mơ hồ nhìn thấy mười năm mà cậu chưa từng tham gia của Naravit.

Nhìn mèo hoang đến rồi đi, bất tri bất giác đã thay lông.

Nhìn hoa mai trong sân năm này qua năm khác nở rộ, năm này qua năm khác tàn úa.

Phuwin trời sinh không có cái tính đa sầu đa cảm, nhìn như vậy cũng không sinh ra cảm thán gì về việc thời gian trôi qua nhanh chóng, chỉ đơn thuần cảm thấy khung cảnh trong ảnh quen thuộc, hét lên về phía nhà bếp: "Naravit, anh không chuyển nhà à?"

Naravit đáp lại một tiếng, Phuwin không nghe rõ, xuống ghế sofa đi về phía nhà bếp, giáo sư Lert nghe thấy tiếng bước chân của cậu, cười nói: "Được rồi, cắt hoa quả mang ra ngoài đi, con cũng ra ngoài chơi đi, bác làm một mình được rồi."

Phuwin đi đến cửa nhà bếp, vừa lúc đụng phải Naravit vừa rửa tay xong đi ra, Naravit nói: "Không chuyển."

Giọng điệu anh nói câu này cũng giống như lúc trước nói không đổi số điện thoại, không tính là tốt, nhưng Phuwin lại cười, không biết đang vui vì điều gì, mấy ngày sau, Naravit đã biết.

Studio của Phuwin chỉ cách nhà anh một con phố.

Khu vực này toàn là nhà cũ trăm năm tuổi, vị trí tốt, nhưng vẫn chưa bị giải tỏa, trước đây có kế hoạch cải tạo thành khu du lịch, sau đó lại chọn một khu nhà cổ khác có dòng suối chảy qua, Lamthan Morakot, trong tên có chữ "than" (suối), nghe nói trước đây thực sự có suối, nhưng đã bị lấp đi để làm đường, không điển hình bằng ngôi làng thực sự có nước chảy vòng quanh, cứ thế nửa vời mà được giữ lại.

Phuwin từ trước khi về nước đã bắt đầu tìm địa điểm cho studio, ban đầu cậu cân nhắc toàn là biệt thự, sau đó anh họ con dì cả tìm cậu đặt nhẫn đính hôn, anh họ có nhắc đến một câu, anh họ là luật sư, nói cho cậu biết ở Lamthan Morakot có một căn nhà đang bán, Phuwin thấy cũng được nên đã mua lại.

Công ty trang trí lo từ khử formaldehyde đến dọn dẹp, hôm nay đang chuyển đồ đạc, cậu đến đó xem một vòng, người phụ trách nói với cậu: "Ngày mai là có thể dọn dẹp sạch sẽ, đến lúc đó anh cho khử bụi trước, nếu không sẽ rất bụi, trước đây anh có đặt một lô nội thất, ngày kia có thể chuyển đến rồi."

Phuwin gật đầu, bảo anh ta đi làm việc, còn mình thì đeo khẩu trang đi xem xét khắp nơi.

Đây là kiểu nhà dân Giang Nam điển hình, kết cấu gạch gỗ, tường trắng ngói đen, nhìn bên ngoài thì đẹp đẽ, tao nhã, cổ kính, nhưng ở thực tế mới biết, kỳ thực không phù hợp lắm với thói quen sinh hoạt của người hiện đại.

Cầu thang rất hẹp, đã cũ, dẫm lên kêu "cót két", cửa sổ cũng không đủ lớn, rõ ràng khắp nơi đều có giếng trời để lấy sáng, nhưng chỉ dựa vào ánh sáng tự nhiên vẫn có vẻ tối tăm.

Công ty trang trí đã tốn không ít tâm tư khi lên phương án, cố gắng cải tạo cho thoải mái và an toàn mà không cần sửa chữa quá nhiều, Phuwin rất hài lòng, từ tầng hai nhìn thấy cây mai cổ thụ trong giếng trời, trong lòng hơi động, liền xuống lầu.

Vì vậy, lúc tan làm về nhà, Naravit nhìn thấy một chiếc siêu xe màu bạc xám nổi bật đậu ở đầu ngõ trước cửa nhà, thân xe thon gọn, tràn đầy cảm giác công nghệ, người đi đường đều phải nhìn thêm vài lần, nếu có thời gian thì còn lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Naravit cũng nhìn thêm hai lần, sau đó, dưới ánh mắt của anh, mui xe cứng ba khúc mở ra, để lộ chàng trai tóc dài ngồi trên ghế lái, hôm nay Phuwin mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh đen, cúc áo đều là cúc vuông bằng ngọc lục bảo đính vàng, kích thước đều nhau.

Trọng lượng của cúc áo kéo theo vải áo rủ xuống, nhà thiết kế rõ ràng cũng đã cân nhắc đến điều này, áo sơ mi kiểu dáng rộng rãi, cổ áo bị kéo xuống, xương quai xanh ẩn hiện, vừa tao nhã vừa phong lưu.

Cậu tháo kính râm xuống, vẫy tay chào Naravit: "Sao giờ này mới về, em đợi anh cả buổi rồi."

Naravit dừng bước: "Sao cậu lại ở đây?"

Phuwin chưa kịp trả lời, chị bán hoành thánh ở đầu ngõ đã lên tiếng trước: "Bác sĩ Lert, đây là bạn cậu à, đợi cậu lâu lắm rồi đấy."

Phuwin thầm nghĩ bát hoành thánh này không uổng phí, không chỉ xác nhận được Naravit không có bạn gái, biết được Naravit thường trực đêm vào thứ Năm, mà còn giúp cậu giữ chân anh lại. Nhân lúc Naravit đang chào hỏi chị bán hàng, Phuwin nhanh chóng tính toán khả năng mở miệng bảo Naravit đi cùng mình, sau đó quyết đoán xuống xe, đi theo sau Naravit.

"Studio của em ở gần đây, đến thăm anh."

Phuwin tự tiện đến nhà, Naravit không có ý định tiếp đãi cậu, đi thẳng vào phòng ngủ, để mặc cậu ở bên ngoài quan sát sân.

Nhà ở đây cũng rất cũ, nhưng không cũ bằng khu vực studio của cậu, đều là nhà trệt xây dựng mấy chục năm, không ít nhà còn dựng thêm mái che trong sân, trên mái nhà cũng lợp thêm nhà kính.

Nhà họ Lert không sửa sang gì, sân vẫn rộng rãi, lát gạch xi măng, năm đó đã lồi lõm, khe hở đầy cỏ dại, bây giờ cũng gần như vậy, dọc theo tường viện đặt một hàng chậu hoa, đủ loại cây cối, phần lớn đều không được cắt tỉa cẩn thận, mọc um tùm, nhưng cây nào cũng rất khỏe mạnh.

Cây cối nhiều thì nhược điểm là muỗi nhiều, Phuwin đợi một lúc đã không chịu nổi, ánh mắt đảo quanh sân, đi đến dưới giàn nho.

Trên bàn đá dưới giàn nho đặt một chiếc lư hương nhỏ, bên cạnh lư hương không chỉ có nhang đuổi muỗi mà còn có bật lửa và thuốc lá, cậu đốt nhang đuổi muỗi, có chút tò mò cầm hộp thuốc lá lên xem, Naravit thế mà cũng hút thuốc?

Naravit không chỉ thay quần áo, mà còn tắm rửa qua loa, mất thêm một chút thời gian, lúc đi ra nhìn thấy Phuwin đang ngồi dưới giàn nho – rõ ràng có bàn có ghế, cậu lại nhất định phải dẫm lên ghế ngồi trên bàn, nghịch bật lửa của Naravit, kẹp điếu thuốc của Naravit, cười như không cười: "Không ngờ đấy bác sĩ Lert, anh cũng hút thuốc à?"

Không biết từ lúc nào tóc cậu đã xõa ra, nheo mắt hút một hơi, sau đó nhả khói, miệng thì nói không ngờ, nhưng bản thân lại thành thạo hơn ai hết.

Naravit thu hồi tầm mắt: "Những chuyện cậu không biết còn nhiều lắm."

Phuwin gật đầu một cách nghiêm túc: "Đúng vậy, em không biết anh định khi nào thì yêu đương với em."

Những câu tương tự, Phuwin trước đây cách ba ngày lại nói một lần: "Naravit, yêu đương với em đi."

"Naravit, khi nào thì anh yêu đương với em?"

Cậu từ lúc nói muốn theo đuổi Naravit đã không nghĩ đến khả năng theo đuổi không được, vì vậy cậu đã nhìn thấy một mặt khác của Naravit, anh không còn nói với cậu về nội quy nhà trường, về chuyện yêu sớm nữa, mà là từ chối một cách thẳng thắn, lạnh lùng: "Tôi không yêu đương."

Bây giờ cũng vậy.

"Tôi không yêu đương." Câu nói giống nhau, Naravit nói ra nghe ôn hòa hơn năm đó rất nhiều.

Nhưng đối với Phuwin mà nói, đều có chung một ý nghĩa, tiếp tục theo đuổi – nếu anh nghe lời từ chối thì năm đó cũng không theo đuổi được người ta, cậu dập tắt điếu thuốc, nhảy xuống bàn, thản nhiên chào tạm biệt anh.

Tiếng gầm rú của động cơ 12 xi-lanh truyền đến từ đầu ngõ, Phuwin đến rồi đi, như thể chỉ thực sự đến xem một chút.

Gần một tuần sau đó, Naravit không gặp cậu, chẳng mấy chốc đã đến thứ năm, Naravit phải trực đêm, người bàn giao ca trực cho anh vẫn là Thầy Laksun, tình trạng bệnh nhân 6092 không tốt lắm, không cần kiến thức chuyên môn, chỉ cần có mắt là có thể nhìn ra anh ta sống không được bao lâu nữa.

Thầy Laksun vẻ mặt nghiêm trọng: "Nếu không vào ICU thì chỉ còn hai ngày nữa thôi."

Vào ICU cũng chẳng thay đổi được gì, hơn nữa đã điều trị ba năm, vốn dĩ gia cảnh không quá giàu có, đến bây giờ đã cạn kiệt, vào ICU nằm thêm mấy ngày, chẳng qua chỉ là tăng thêm gánh nặng.

Hai ngày nay trời hơi se lạnh, trẻ em ở khoa nhi rõ ràng nhiều hơn, khoa cấp cứu đến tối muộn vẫn tiếp nhận bệnh nhân, Karn đến mười một giờ mới tìm được thời gian rảnh rỗi.

Anh ta rảnh rỗi liền lên tầng sáu khoa nội trú, nhìn khoa nội trú còn bận rộn hơn cả khoa nhi, Naravit cũng không có ở văn phòng, Karn tìm một y tá quen hỏi: "Namping, bác sĩ Lert của các cậu đâu?"

"Bệnh nhân 6092 muốn xuất viện, bác sĩ Lert đi sắp xếp."

Karn liếc nhìn đồng hồ điện tử trên bàn y tá: "Giờ này còn xuất viện à?"

Namping hạ giọng, nói mơ hồ: "Sợ không kịp."

Theo quy định, nếu bệnh nhân qua đời trong bệnh viện, sẽ được đưa thẳng đến nhà tang lễ, phong tục ở Tây Phủ là phải để tang ở nhà mấy ngày, xem ngày rồi mới hỏa táng, chôn cất.

Nếu không phải là tai nạn cấp cứu, thì thường sẽ canh thời gian xuất viện.

Karn thở dài, bác sĩ thực ra là một nghề rất bất lực, không giữ được thì chính là không giữ được.

Xuất viện khẩn cấp cần xử lý rất nhiều thứ, người nhà bệnh nhân không định dùng xe cứu thương, mà lái xe riêng đến đón, Naravit kê đơn thuốc giảm đau và bình oxy, đưa anh ta xuống lầu, bệnh nhân thần trí không tỉnh táo, vợ thì gầy gò, con trai cũng mới mười ba, mười bốn tuổi, một mình không bế được, tuy đã cao nhưng lại không dám động tay.

Lúc Naravit bế anh ta lên xe, anh ta mở mắt ra: "Bác sĩ Lert, làm phiền anh rồi."

Naravit đứng dưới tòa nhà nội trú, nhìn theo bóng dáng bọn họ rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa, không lớn, nhưng trong đêm tối rất rõ ràng.

Anh quay đầu lại, lại nhìn thấy một chiếc xe mui trần, lần này là xe bốn chỗ, trên ghế lái là Phuwin đeo kính râm giữa đêm khuya, chú chó lông dài trên ghế sau đeo chiếc vòng cổ vẫn lấp lánh trong đêm tối, ngồi còn đoan trang hơn cả cậu.

Mấy ngày nay tuy không gặp mặt, nhưng tin nhắn của Phuwin vẫn không ngừng, từ những cuộc trò chuyện đơn phương miệt mài của cậu, Naravit biết cậu đã đến Hong Kong một chuyến, còn biết chiếc xe màu hồng nhạt này là của mẹ cậu, Phuwin mượn để lái là vì Papa dễ bị kích động trong không gian kín, nhưng chó không được ngồi ghế phụ, mà mấy chiếc xe mui trần của cậu đều là hai chỗ ngồi.

Anh không biết là, Phuwin lại lái xe chở chó đến bệnh viện – cũng không biết một người một chó lái chiếc xe nổi bật như vậy thì đã lẻn vào bằng cách nào.

"Bác sĩ Lert, ăn khuya không?"

"Tôi đang trực."

"Em biết, anh muốn ăn gì, em mua cho anh."

Phuwin là người có tiền, có thời gian rảnh rỗi, lại còn đẹp trai, cậu muốn theo đuổi ai, e rằng đều dễ như trở bàn tay, Naravit mặc áo blouse trắng, hai tay đút túi quần, không hề nao núng: "Phuwin, tôi không yêu đương."

Không biết từ lúc nào Phuwin đã tháo kính râm xuống, xoay xoay trên ngón trỏ, cười trêu chọc: "Bác sĩ Lert, chỉ là ăn khuya thôi mà, không cần phải hiến thân đâu."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top