Cuộc Sống Yên Bình Ở Làng Chài
Những ngày sau đêm bão định mệnh, ngôi nhà cổ kính của ông Hòa trở thành một thế giới riêng, nơi Thư và ông Hòa sống trong bí mật của tình yêu cấm kỵ. Làng chài nhỏ vẫn bình yên như mọi ngày, với tiếng sóng vỗ đều đặn, những chiếc thuyền ra khơi lúc bình minh, và những phiên chợ ồn ào nơi Thư bán rau củ và cá. Không một ai trong làng nghi ngờ về mối quan hệ giữa cô con dâu xinh đẹp và người ba chồng già nua. Họ vẫn thấy Thư mỉm cười rạng rỡ ở chợ, vẫn thấy ông Hòa ngồi bên hiên nhà ngắm biển, và mọi thứ dường như bình thường như bao năm qua.
Trong ngôi nhà, Thư và ông Hòa sống với một nhịp điệu mới, nơi những khoảnh khắc bình dị xen lẫn những phút giây đam mê cháy bỏng. Mỗi sáng, Thư vẫn dậy sớm, tưới rau dưới ánh bình minh, mái tóc đen óng ả buộc cao, để lộ cần cổ trắng mịn và đường cong cơ thể quyến rũ dưới lớp áo mỏng. Cô nấu bữa sáng, đặt bát cơm trắng và cá kho lên bàn, rồi gọi ông Hòa với giọng ngọt ngào, “Ba, ăn sáng đi, con làm cá kho ba thích đấy!” Ông Hòa, với mái tóc bạc và khuôn mặt khắc khổ nhưng vẫn toát lên vẻ nam tính, bước vào, ánh mắt ông lướt qua cô, dừng lại ở cặp môi mọng và vòng ngực căng tròn. “Con lúc nào cũng chu đáo,” ông nói, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt ông đầy ý vị, như muốn kéo cô vào một thế giới chỉ có hai người.
Họ giữ mối quan hệ của mình trong bí mật, cẩn thận che giấu trước những ánh mắt vô tình. Ban ngày, họ vẫn là ba chồng và con dâu, chia sẻ những công việc thường nhật – sửa mái ngói, chăm vườn rau, hay ngồi bên hiên nhà trò chuyện về biển cả. Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi ánh trăng chiếu qua cửa sổ gỗ, ngôi nhà trở thành nơi họ trút bỏ mọi giới hạn. “Ba… lại đây với con,” Thư thường thì thầm, kéo ông Hòa vào phòng, đôi tay mảnh khảnh lùa vào tóc ông, kéo ông vào một nụ hôn sâu đầy đam mê. Ông Hòa, không thể kháng cự sự quyến rũ của cô, ôm chặt lấy cô, “Con làm ba điên mất, Thư,” ông gầm gừ, giọng khàn khàn, đôi tay thô ráp siết chặt vòng eo thon gọn của cô.
Một đêm, khi làng chài chìm trong giấc ngủ, Thư đứng trước gương, mặc một chiếc váy mỏng manh, để lộ đường cong hoàn mỹ của cơ thể. Cô biết ông Hòa đang nhìn cô từ phía sau, ánh mắt ông cháy bỏng như ngọn lửa. “Ba thấy con thế nào?” cô hỏi, quay lại, mái tóc đen buông xõa, đôi môi mọng khẽ cong lên đầy khiêu khích. Ông Hòa bước đến, tay ông lướt qua vai cô, xuống ngực, cảm nhận sự mềm mại của cặp vú căng tròn. “Con đẹp quá, Thư… đẹp đến mức ba không thở nổi,” ông thì thầm, kéo cô vào lòng, môi ông tìm đến cổ cô, hôn mạnh, để lại những dấu đỏ trên làn da trắng mịn.
Thư rên khẽ, cơ thể cô nóng ran dưới từng cái chạm của ông. “Ba… con muốn ba ngay bây giờ,” cô thì thào, tay cô lùa xuống, mở khóa quần ông, để lộ dương vật cương cứng, to lớn và nóng bỏng. Cô quỳ xuống, đôi môi mọng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi cô lướt quanh, mút mạnh khiến ông Hòa rên lớn, “Thư… con làm ba sướng chết mất…” Ông nắm tóc cô, đẩy nhẹ, để dương vật trượt sâu hơn vào miệng cô. Thư mút say mê, tiếng rên của cô hòa cùng tiếng thở nặng nhọc của ông, tạo thành một bản nhạc dâm dục trong bóng tối.
Họ ngã xuống giường, Thư nằm ngửa, đôi chân dang rộng, để lộ âm đạo hồng hào, ướt át và lấp lánh như một viên ngọc quý. “Ba, vào đi… con cần ba,” cô cầu xin, giọng run rẩy vì ham muốn. Ông Hòa cúi xuống, hôn lên vùng kín của cô, lưỡi ông lướt qua khe thịt, mút mạnh khiến Thư hét lên, “Ba… ôi… con sướng quá!” Nước dâm thủy chảy ra, ướt đẫm môi ông. Ông Hòa không thể chờ thêm, đặt dương vật vào lối vào của cô, đầu khấc chà xát lên khe thịt ướt át. “Ba vào đây, con,” ông gầm gừ, rồi đẩy mạnh, dương vật trượt sâu vào trong âm đạo chặt chẽ của Thư.
Thư rên lớn, “Ba… to quá… con sướng chết mất!” Cơ thể cô uốn cong, cặp vú rung lên theo mỗi cú thúc của ông. Ông Hòa nắm lấy hông cô, đẩy mạnh hơn, mỗi cú thúc khiến âm đạo cô siết chặt quanh dương vật ông. “Thư… con chặt quá… ba sướng lắm,” ông rên rỉ, mồ hôi lăn dài trên trán. Thư, trong cơn mê đắm, hét lên, “Ba… đụ con mạnh nữa đi… con muốn ba xé con ra!” Họ chuyển đổi tư thế, Thư quỳ xuống, mông tròn trịa chổng lên, mời gọi. Ông Hòa nắm lấy hông cô, đẩy dương vật vào từ phía sau, mỗi cú thúc khiến cặp mông cô rung lên, tiếng da thịt va chạm hòa cùng tiếng rên dâm đãng của cả hai.
Ba… con sướng… ba đụ con sướng quá!” Thư hét lên, móng tay cào xuống giường gỗ, cơ thể cô run rẩy vì khoái cảm. Ông Hòa, không còn giữ được lý trí, gầm gừ, “Con dâm quá, Thư… ba không chịu nổi nữa…” Họ hòa quyện trong đam mê, mỗi chuyển động đẩy họ gần hơn đến đỉnh điểm. Khi khoái cảm lên đến cực hạn, ông Hòa rên lớn, “Thư… ba sắp ra…” Ông đẩy mạnh vài lần cuối, rồi xuất tinh, dòng tinh dịch nóng bỏng bắn mạnh vào trong âm đạo cô, tràn ra ngoài, chảy xuống đùi cô. Thư, đồng thời, cũng đạt cực khoái, cơ thể cô co giật, âm đạo siết chặt lấy dương vật ông, miệng hét lên, “Ba… con ra rồi… ôi sướng quá!”
Họ ngã xuống giường, ôm chặt lấy nhau, hơi thở hổn hển hòa quyện. Thư nằm trong vòng tay ông Hòa, đầu tựa vào ngực ông, cảm nhận nhịp tim ông vẫn đập mạnh. “Ba… con yêu ba,” cô thì thầm, giọng đầy xúc cảm. Ông Hòa hôn lên trán cô, “Ba cũng yêu con, Thư. Ba không hứa được gì, nhưng ba sẽ ở bên con, mãi mãi.” Thư mỉm cười, đôi mắt long lanh, “Chỉ cần ba, con không cần gì khác.”
Những tháng tiếp theo, họ tiếp tục sống trong bí mật, tận hưởng từng khoảnh khắc bên nhau. Mỗi đêm, khi làng chài chìm vào giấc ngủ, họ lại tìm đến nhau, hòa quyện trong đam mê và tình yêu. Thư vẫn ra chợ, vẫn cười nói với dân làng, và ông Hòa vẫn ngồi bên hiên nhà, kể chuyện về biển cả. Không ai biết rằng, trong ngôi nhà cổ kính, họ đã tìm thấy nhau, không chỉ trong nỗi đau chung mà còn trong một tình yêu mãnh liệt, vượt qua mọi ranh giới.
Một buổi chiều, khi Thư trở về từ chợ, cô thấy ông Hòa đang sửa lại mái ngói, cơ bắp trên cánh tay ông vẫn rắn chắc, mồ hôi lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Cô bước đến, ôm ông từ phía sau, thì thầm, “Ba, tối nay con muốn ba yêu con nữa, như mọi đêm.” Ông Hòa quay lại, kéo cô vào lòng, “Con đúng là làm ba không cưỡng nổi,” ông cười, ánh mắt đầy dục vọng. Họ bước vào nhà, đóng sập cửa, và một lần nữa, ngôi nhà cổ kính lại vang lên tiếng rên rỉ của đam mê. Trong sự hòa quyện của mình, hai con người đã tìm thấy tình yêu trong bí mật, ở trong ngôi nhà cổ kính bên bờ biển. Tiếng sóng vẫn vỗ, ánh trăng vẫn chiếu, và họ, trong thế giới riêng của mình, tiếp tục sống với tình yêu không ai hay biết.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top