Chap 2
...
Hanbin quanh quẩn trong căn phòng rộng lớn, mọi hy vọng bỏ trốn của nó dường như bị dập tắt bởi cửa ra vào duy nhất của căn phòng đã bị khoá, còn cửa sổ tất cả đều được làm bằng kính cường lực, với cái hơi sức hiện tại của nó thực sự không thể nào đập vỡ được. Mà nếu có nhảy xuống từ cửa sổ ở tầng cao như thế này, cơ hội sống sót thực sự rất thấp.
Đột nhiên có tiếng mở cửa khiến Hanbin giật mình lùi lại sát mép giường.
-Đừng sợ. Cậu chủ dặn tôi mang cơm cho cậu.
Người phụ nữ trung niên cầm khay thức ăn đặt xuống bàn trước mặt nó, nhìn gương mặt bà ta hiền lành như vậy, chắc cũng rất tốt bụng, biết đâu có thể giúp nó thoát khỏi đây.
Nó để ý nhiều hơn đến chiếc chìa khoá trong tay người phụ nữa ấy, tất cả sự sống của nó chính là gói gọn trong đó.
-Mau ăn đi nhóc, phải ăn hết đấy, nếu không cậu chủ về sẽ nổi giận đó.
-...
Bà ta thấy Hanbin không nói gì chỉ cúi gầm mặt liền tiến lại vỗ nhẹ vai nó.
-Ah...đau...
Nó ôm lấy thân thể đau nhức của mình, sợ hãi lùi xa ra một chút.
-Thật tội nghiệp, tại sao cậu chủ lại khiến cậu ra nông nỗi này..
-Cháu...cháu không biết. -Nó lắp bắp. -Làm ơn, làm ơn giúp cháu...
-Phận tôi tớ như tôi làm sao giúp cậu? Có khi cả cái mạng già này cũng không giữ nỗi... -Bà ta thở dài.
-Không phải...hôm qua bị mang tới đây cháu làm rơi một thứ rất quan trọng, tìm mãi vẫn không thấy, là của mẹ cháu, cháu không thể để mất được.
-Nhưng mà...tôi biết giúp cậu bằng cách nào bây giờ, cậu chủ trước khi ra ngoài có dặn không cho phép cậu ra khỏi phòng.
-Làm ơn đi mà, chỉ cần đưa cháu đến nhà kho, chắc chắn là hôm qua cháu đánh rơi ở đó, tìm được rồi cháu sẽ quay lại đây, anh ta không biết được đâu. -Nó ra sức nài nỉ, nó đã đủ tội nghiệp rồi, thà trở thành một đứa trẻ nói dối còn hơn là ở lại đây để bị hắn hành hạ.
-Tôi...chuyện này...
Xem nào, bà ta bắt đầu lưỡng lự rồi, nghĩa là nó sắp thành công, sắp thoát khỏi cái ngục tù này.
-Làm ơn...làm ơn đi...cháu sẽ mang ơn cô...làm ơn giúp cháu...hức...
Nó nức nở thành tiếng, trèo xuống giường và ôm lấy chân người phụ nữ.
-Thôi được, nhưng chỉ 15 phút thôi đấy. -Bà ta đỡ nó đứng dậy, nó ngoan ngoãn gật đầu rồi nép sau lưng bà ta rời khỏi phòng.
Giờ Hanbin mới nhận ra ngôi nhà này không to như nó nghĩ, mà còn rộng lớn gấp trăm ngàn lần, nếu đi quanh quẩn một mình thì nó sẽ chẳng thể nào tìm được lối ra.
-Ở phía trước là cổng chính, có rất nhiều vệ sĩ canh gác, chúng ta nên đi cửa sau để không bị phát hiện.
Bà ta nói khẽ khi dắt nó đi qua những dãy hành lang dài, cuối cùng dừng lại ở một cánh cửa gỗ. Sau cánh cửa ấy là một lối nhỏ dẫn ra khu vườn phía sau căn biệt thự, cạnh đó là cái nhà kho mà nó bị nhốt tối hôm qua.
Trời lúc này đã sập tối, bên trong nhà kho lại càng sẫm đen hơn nữa.
-Tới nơi rồi, thứ đó ra như thế nào, tôi giúp cậu tìm.
-Nó là một sợi dây chuyền, rất nhỏ, trên mặt khắc một chữ B.
Hanbin rối trí bèn nghĩ đại mà nói, giờ nó phải tìm cách đánh lạc hướng bà ta mới có thể trốn khỏi đây được.
-Tìm nãy giờ vẫn chưa có...làm sao đây? Cậu chủ sắp về rồi. -Bà ta có vẻ sốt sắng.
-Ah...ở đây tối quá cháu không nhìn thấy gì hết. -Nó va đầu vào thứ gì đó cưng cứng, đột nhiên nghĩ ra được một cách. -Cô có mang theo đèn pin không? Chỉ cần có ánh đèn nó sẽ phát sáng.
-Tôi không mang theo rồi, hay để tôi vào trong lấy...nhưng mà còn cậu...
-Cháu sẽ không trốn đâu, cô yên tâm đi mà...
-Được rồi, ở yên đây, tôi sẽ quay lại ngay.
Bà ta nói rồi rón rén quay đi, kế hoạch của nó coi như đã thành công một nửa.
Lúc nãy nó có để ý vách tường ở cuối góc vườn, xây cao như vậy muốn trèo qua là điều bất khả thi, lục lọi một lúc trong cái nhà kho cũ kĩ cũng tìm được một chiếc thang gỗ, nó nhanh chóng mang đến chỗ vách tường trong khi cẩn thận nhìn ngó xung quanh.
Khu vườn tĩnh lặng đến phát sợ, chỉ còn mỗi tiếng bước chân nó xào xạc giẫm lên lớp cỏ rậm rạp và tiếng tim đang đập liên hồi.
Chỉ cần trèo qua vách tường này nữa thôi là nó được tự do rồi.
...
-Bà làm gì mà lén lút vậy?
-Ơ...cậu...cậu chủ...cậu về khi nào...
Tiếng Jiwon làm người phụ nữ giật mình, mặt cắt không còn giọt máu.
-Tôi hỏi bà làm gì ở đây? Tìm thứ gì?
-Tôi...tôi...
-Đã mang cơm cho thằng nhóc đó chưa? Tôi đi kiểm tra, nếu không xong việc thì sẽ xử lí bà sau.
Hắn nhìn nét mặt bà ta liền cảm thấy có gì đó không ổn, nói rồi đi thẳng lên lầu.
-Cậu chủ...khoan đã...
*RẦM*
Jiwon đạp mạnh cửa phòng, bên trong trống trơn khiến hắn bắt đầu giận dữ.
-NÓ ĐÂU?
-Cậu chủ nghe tôi giải thích đã...lúc nãy thằng bé bảo đánh rơi đồ ở nhà kho...tôi dẫn nó đi tìm...
*Chát*
Chưa kịp để bà ta nói hết câu hắn đã vung cái tát như trời giáng, gương mặt hắn đanh lại lạnh lùng.
-Ngu ngốc, nó chỉ đang tìm cách bỏ trốn thôi! Bà liệu đó, không bắt lại được nó thì cẩn thận cái mạng của bà.
Jiwon phẫn nộ sai bọn đầy tớ lùng sục khắp căn biệt thự, còn hắn cùng vài tên khác tìm ở nhà kho và sau vườn.
...
-Xin lỗi...cháu xin lỗi...
Hanbin lẩm nhẩm khi đặt một chân lên chiếc thang gỗ đang dựng trên tường, nó cảm thấy thật có lỗi vì đã lừa gạt người phụ nữ tốt bụng ấy. Nhưng nó không còn cách nào khác, nó không muốn suốt đời phải bị nhốt trong căn phòng kia đâu.
*Grừừ...grừừ...gâu...gâu...*
Nó thảng thốt vì tiếng gầm gừ hung tợn của hai con chó săn rất to ngay sau lưng mình, hàm răng sắt nhọn của chúng giống như chỉ chực lao vào cấu xé nó.
Chúng ở đâu ra thế này...
Hanbin cuống cuồng trèo thật nhanh để leo lên vách tường nhưng không kịp nữa, một con chó săn đã ngoạm lấy chân trái của nó, thô bạo kéo giật xuống khiến nó ngã khỏi chiếc thang.
-AHHHH....
Nó đau đớn hét lên khi cảm nhận từng chiếc răng nhọn hoắc của con chó săn đang cắm chặt vào chân mình, nó biết chắc chắn là nó sắp tàn phế rồi.
Cố trườn người trốn chạy nhưng chỉ khiến hàm răng của loài thú hung hãn cắm chặt hơn nữa, nó tuyệt vọng gào khóc mong ai đó sẽ đến cứu.
*Xoẹt xoẹt*
-Cứu...cứu với...ư...hức..
Hanbin gần như là gào đến mức giọng khản đặc khi con chó săn còn lại xé toạt chiếc áo thun mỏng trên người nó và giương móng vuốt cào cấu tấm lưng non nớn. Để lại trên đó những vệt xước dài rớm máu.
Trông nó lúc này đáng thương vô cùng.
-Cậu chủ, đằng kia hình như có tiếng hét của thằng nhóc đó. -Một tên đầy tớ reo lên.
-Đằng kia không phải chỗ nhốt hai con chó săn sao? Mau đến xem!
Jiwon sốt ruột rọi đèn đến gần liền bắt gặp cảnh Hanbin đang bị hai con chó săn cấu xé, lập tức thét lên với lũ đầy tớ đang đứng trơ ra.
-CÒN ĐỨNG ĐÓ LÀM GÌ? TỤI BÂY MUỐN NÓ THÀNH BỮA TỐI CỦA LŨ CHÓ SĂN HAY SAO?
-Vâ...vâng cậu chủ...
Hanbin nhanh chóng được giải thoát khi bọn chó săn bị lôi ra xa, nó kiệt sức nằm vật ra trên nền đất thở gấp từng nhịp. Thân thể nó vô lực và đau nhức đến không thể cử động nỗi.
-Hừm...đáng đời! Muốn trốn khỏi tao sao? Chỉ trách mày quá ngu ngốc lẫn xui xẻo. Đây coi như bài học đầu tiên dành cho mày, và tao cũng muốn khuyên mày nên sớm từ bỏ cái ý định bỏ trốn đi.
Jiwon ngồi xổm xuống trước mặt nó, nói bằng giọng khinh khỉnh rồi ra lệnh cho người mang nó lên phòng.
...
Rốt cục nó đã làm gì vậy? Đã không thoát được còn ra nông nỗi này. Cuối cùng vẫn phải trở về căn phòng đó.
Nó bắt đầu sợ thật rồi. Hắn nói đúng, nó sẽ không dám bỏ trốn khỏi đây thêm một lần nào nữa...
End chap 2.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top