Chap 20:-Tiểu tử thúi nhà người
Một đoàn người ngựa thương gia treo chiêu bài Bạch gia vừa vào thành Tây Đô đã thẳng tiến 1 đường đến Quyền phủ , tốp nhân mã trước sau hơn 20 người hộ tống cổ xe đen tuyền cao quý ở giữa . Đối với người có hiểu biết sẽ dễ dàng nhận ra cổ xe ngựa đen tuyền kia như thế nào trân quý - ngàn vàng khó cầu , sẽ nhận ra ngay vị công tử ngồi trong cổ xe ngựa độc nhất vô nhị kia địa vị thế nào lớn . Đây chính là đại công tử Bạch gia Bạch Lý Dực thiên hạ đệ nhất phú hào Bắc Đô , cũng chính là biểu ca của Bạch Thanh Vũ . Còn về phần vì sao vị Bạch gia chủ lại xuất hiện tại Tây Đô , thì còn phải nói đến giao ước của 2 vị Quyền Du Lợi và Bạch Lý Cực của 10 ngày trước . Thời điểm Bạch Thanh Vũ bỏ nhà đi sau 3 năm ngoan ngoãn tu thân dưỡng tính trong nhà , để truy cầu ước định tự nàng xuất ngôn ko phải Quyền Du Lợi ko cưới của ngày này 3 năm trước . Cũng là lúc 2 vị công tử Quyền - Bạch liền có giao ước với nhau , để hoàn thành giao ước Bạch gia chủ cao cao tại thượng xưa nay ko xuất đầu lộ diện thế nhưng phải ngày đêm truy ngựa để hoàn thành . Âu cũng là 1 chữ "Ái" khiến Bạch gia chủ mặt băng cũng có lúc bị hành động của biểu muội bức đến phát hỏa , còn giao ước 100 lợi 1000 lợi để về tay tình địch thì Bạch Lý Dực cũng chỉ biết cắn răng chấp nhận .
Nhìn trung niên nam nhân gương mặt vẫn âm trầm suốt khoảng thời gian chung đường đến nay , Bạch Lý Dực ko khỏi hừ lạnh trong lòng . Ai oán Quyền Du Lợi mặt than cũng chọn vị này cha vợ cũng mặt than ko kém , ko nghĩ tên gia hỏa này thế nhưng chiêu 1 cái nữ phó tướng lừng lẫy khắp nước về làm phu nhân . Mà theo hiểu biết của Bạch Lý Dực với Quyền Du Lợi , thì tên mặt than cùng vị nữ phó tướng kia chưa từng nhận thức lẫn nhau trước đây . Như thế nào chưa đầy 1 tháng có thể vì vị này động thái lớn như vậy .
- Lý Dực mạo muội hỏi Trịnh gia 1 câu có được hay ko?
Bạch Lý Dực mang theo nho nhã giọng nói hướng nam nhân ngồi đối diện trong xe , chỉ thấy Trịnh tướng quân gương mặt ko gợn sống hướng mình gật đầu .
- Đối với vị hiền tế sắp vào qua cửa , Trịnh gia có chút nhận thức nào hay ko?
- Ta cũng muốn hỏi vị họ Quyền kia tương tự , như thế nào cùng nữ nhi nhà ta nhận thức? Còn chưa có phụ mẫu ưng thuận đã tự định đoạt hôn sự , hành động ko khác gì tặc nhân bức hôn đi!
Nhìn đôi mày tướng nhíu lại cửa Trịnh tướng quân , cùng giọng nói cố áp chế lửa giận ko khỏi khiến Bạch Lý Dực trong lòng vụng trộm cười khi nghĩ tên kia sắp gặp nạn kiếp . Bản thân lại có chút vui vẻ , xem ra chuyến này ko phải làm ăn lỗ vốn hoàn toàn , cũng có lúc nhìn được họ Quyền bị làm khó dễ cũng là chuyện hiếm có trên đời .
- Ngài cũng sắp được giáp mặt hỏi y rồi , chỉ là Lý Dực muốn nói Quyền huynh đệ là họa nhân nhưng phúc tướng là thật . Ngài muốn ngăn cản hôn sự trước mắt có thể là khó hơn cả việc lên trời , nơi này Tây Đô Quyền Du Lợi chính là thiên nhân .
-Thiên nhân? Hừ cũng quá ngạo cuồng rồi , ta cũng muốn xem cái gọi là thiên nhân ngươi nói là người như thế nào đây?.
-.....
Bạch Lý Dực chỉ biết lắc đầu cười nhẹ , người khác ko biết nhưng hắn chính là hiểu biết "bằng hữu" họ Quyền ko ít đây . Muốn cho Quyền Du Lợi ăn thiệt thòi , chỉ sợ người chịu thiệt chính là bản thân . Vị này tuy có thể là nhạc phụ tương lai , nhưng có cho chút mặt mũi hay ko còn phải coi tâm tình quái gở của họ Quyền như thế nào nữa . Dù vậy cũng thật chờ đợi kịch vui trước mắt , Bạch Lý Dực hắn lần này xuất môn cũng ko thể tay ko mà về .
*Tiếng xe ngựa kéo cương dừng lại*
-Lão gia , Bạch công tử ...chủ tử chờ đợi hai vị đã lâu .
Màn che được gia đinh kéo lên , Bạch Lý Dực 1 thân hắc bào nho nhã bước xuống xe , Trịnh tướng quân khí thế mạnh mẽ cũng theo xuống .
Tiểu Trương nhìn thấy khách nhân chính là vui vẻ bộ dáng chào đón , thầm nghĩ 2 vị này có phải nên đến sớm hơn nữa hay ko . Vị kia Chủ tử nhà mình chờ rước lão bà cũng sắp bệnh , hung bọn họ muốn phát điên rồi . Mà hôm nay vị chủ sự trong nhà phu nhân đã tới , thật làm bọn họ vui mừng đến muốn dâng hương cảm tạ thiên ân .
-Tiểu Trương lâu ngày ko gặp ngươi xem ra đã thân thuộc bộ dáng thủ hạ của Quyền phủ ha!
- Bạch gia đã lâu ko gặp , ngài hảo?
-Haha ta dĩ nhiên hảo , xem ra ngươi cũng rất hảo đấy.
- Nhờ phúc của ngài
-haha Quyền gia ngươi dạy dỗ thủ hạ thật tốt .
Tiểu Trương vẫn giữ nguyên bộ dáng vui vẻ đối đáp cùng Bạch Lý Dực , nói đến vị này Bạch gia tiểu Trương hắn chỉ có thêm 1 phần cảm tạ . Nếu ko có vị Bạch gia này , hắn làm sao gặp & làm thủ hạ của chủ tử .
-Nhị vị mời
Tiểu Trương dẫn đường đưa 2 người vào khách phòng đã thấy Chủ tử nhà hắn 1 thân văn nhã y phục xanh ngọc đứng ở ngay đó từ khi nào , liền nhanh 1 chút đến bên cạnh .
-Chủ tử, lão gia cùng Bạch gia đã tới .
-Dâng trà .
-Dạ
Tiểu Trương rất nhanh lui xuống cho hạ nhân đã chuẩn bị tốt phía sau , bộ dáng của hắn chính là vội vội vàng vàng...
Du Lợi nho nhã nụ cười đến trước mặt Trịnh tướng quân , cúi chút người chấp tay chào hỏi .
-Nhạt phụ đại nhân đường xa vất vả rồi!
-Xưng hồ này Trịnh mỗ ko dám nhận , nữ nhi nhà ta ở đâu phiền Quyền công tử đưa ta đến gặp nàng .
Nghe xong lời nói của Trịnh Khang , Du Lợi dáng người thẳng tấp chỉ cười cười mời đối phương ngồi .
-Ngài trước hết ngồi nghỉ ngơi , Nghiên Nhi sớm tới gặp ngài thôi .
Quay qua nhìn Bạch Lý Dực mày nhếch lên vui vẻ xem kịch , ko khỏi nhếch môi cười cùng hắn trò chuyện
-Ta cứ nghĩ Dực huynh sẽ đến bên kia chỗ Thanh Vũ trước , chứ ko nghĩ lại đến gặp đệ trước đây .
-Ta dĩ nhiên phải đưa người đến tận nơi thì mới hoàn thành ước định cùng Lợi đệ , nếu ko với tính tình vui buồn ko phân biệt hoàn cảnh như đệ chỉ sợ ước định kia liền ko tồn tại đi.
-Ahha hiểu ta dĩ nhiên có Dực huynh *cười vui vẻ*
-Nhưng ta ko nghĩ Lợi đệ cũng sẽ như phàm nhân mà bức hôn với 1 nữ hài đây .
-Nhanha lời này nếu để Nghiên nhi nghe thấy Dực huynh ngươi liền đẹp mặt , lại nói ái nữ hài ta liền ko phải nha nương tử nhà ta cũng là 17 cách ta chăng 8 tuổi . Nhưng Dực huynh đây chặc chặc.... Thanh Vũ muội còn chưa ăn thọ tinh 16 cùng huynh cách nhau 12 tuổi , ahnha nếu ko phải xưng hô biểu ca kia , muội ấy gọi huynh 1 tiếng thúc thúc còn ko sai biết mấy .
-Tiểu tử thúi nhà người
Bạch Thanh Vũ chính là cái vảy ngược của Bạch Lý Dực , mà lời nói của Du Lợi chính là "nỗi đau" của hắn . Hai chuyện gộp lại chính là 1 kích đánh Bạch Lý Dực bộc phát lửa giận , một chưởng xuất ra hàn khí mạnh mẽ đánh về phía Du Lợi .
Du Lợi đối với hành động bộc phát này của Lý Dực đã dự đoán trước , chinh là vui vẻ cùng đối phương so chiêu chẳng buồn quan tâm vị kia nhạc phụ đại nhân bên cạnh có ngồi hay ko tọa dùng trà nghỉ ngơi .
Bạch Lý Dực tu luyện chính là hàn băng chưởng độc môn của Bạch gia , mỗi 1 chiêu một thức chính là đánh vào tử huyệt , khí lạnh đánh đến đâu huyết dịch đông kết đến đó .
-Dực huynh mấy năm qua tu luyện ko ít đây , nội lực cùng chưởng pháp khiến Du Lợi sợ hãi...*chặn 1 chiêu , xuất một quyền* Lại nghĩ Thanh Vũ muội muội ở bên cạnh Dực huynh có khi nào lạnh đến hoảng sợ bỏ chạy như hiện tại hay ko?
-Quyền Du Lợi , miệng ngươi càng ngày càng độc thối người như vậy , ko sợ đuổi Trịnh cô nương bỏ chạy sao *tức giận xuất chưởng hướng mặt Du Lợi đánh tới*
-Ắc *lùi về sau* ta nói Dực huynh nha , phu nhân nhà ta chính là yêu thích gương mặt này của ta mà "cưng nựng" mỗi ngày . Ko phải kiểu mặt lạnh khiến Thanh Vũ muội muội ngủ cũng gặp ác mộng như huynh , khiến muội ấy nhìn mà chán ghét thì vẫn là đến đánh mặt huynh vẫn hơn .
Du Lợi giọng nói làm như sợ hãi , nhưng trêu chọc rõ ràng như vậy càng khiến người trong cuộc nghe thấy sục sôi lửa giận . Mà người ngoài xem náo nhiệt như Trịnh Khang dở khóc dở cười , di chuyển đến bên ghế ngồi xuống tay nhận lấy tách trà mà tiểu Trương đưa tới mắt vẫn chăm chú nhìn theo trận đấu của 2 vị trẻ tuổi trước mặt . Đối với người luyện võ như Trịnh Khang mà nói , thủ pháp độc môn của Bạch gia nổi tiếng khắp giang hồ đã khó thấy được . Mà vị tự nhận là hiền tế kia lại càng hiếm lạ , bản thân Trịnh Khang khi còn trẻ cũng từng nghiên cứu võ thuật giang hồ , nhìn mãi vẫn ko nhìn ra thủ pháp của đối phương thuộc môn phái nào . Lấy nhu địch cương , thấy hỏa địch hàn , cảm giác chiêu thức đánh ra uyển chuyển nhẹ nhàng như nữ tử nhưng lại chứa lực đạo cùng nội lực cường đại đến ko tưởng . Là người luyện võ từ nhỏ lại thao luyện mỗi ngày chưa từng nghĩ ngơi như Trịnh Khang mà nói , nếu đễ lão so chiêu thức có thể ko sợ mắt mặt với tên hiền tế tự xưng này , còn so nội lực lão thật sự lắc đầu nhận thua đi .
Bên đây Trịnh Khang cùng 1 đám người tiểu Trương chăm chú xem 2 vị bên kia đánh nhau đến vui vẻ quên trời quên đất , lại ko nghĩ đến phía sau màn trướng một thân ảnh đáng đi ra , ngoài hướng cửa lớn hồng y nữ tử tiến vào .
-2 NGƯỜI CÁC NGƯƠI DỪNG TAY LẠI CHO TA !
Cùng 1 câu nói lại 2 thanh âm khác nhau đồng loạt vang lên , ánh mắt phút chốc rồi khỏi 2 người so chiêu kia liền dời đi tập trung vào người cùng mình chung ý .
.......................
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top